Vương Phi Không Ngoảnh Lại

Chương 5




Nhưng ngày tháng bình ổn không kéo dài lâu. Giữa hắn và Lục Tri Vi xảy ra hiềm khích. Một đêm, hắn trở về phủ, hơi men lững lờ, thấp giọng: “Nàng ấy… định lấy người khác rồi.”

“Vậy… còn đứa trẻ?” Ta không kìm được hỏi. “Đứa nhỏ không phải của ta, chắc là con vị khách nào khi nàng còn ở Vọng Nguyệt Lâu.”

Hắn thở dài: “Suy cho cùng là ta không bảo vệ được nàng.”

Hai câu ấy đều nằm ngoài dự liệu của ta. Hắn nói tiếp: “Ta từng hứa sẽ cho nàng ngôi vị chính thất, nhưng lời đó đã là chuyện bốn, năm năm trước. Nàng ấy chờ ta, có phải thật không đáng?”

Dẫu Bắc địa là phong địa của Tiêu Hành, nhưng suy cho cùng, hắn cũng không thể trái ý hoàng huynh.

Trước khi thành thân, hắn từng nguyện dâng một nửa lãnh thổ để đổi quyền thoái hôn. Nhưng hoàng thượng không muốn phong địa phân chia thêm.

Tiêu Hành là huynh đệ đồng mẫu với hoàng thượng, tình thâm nghĩa trọng, thiện dụng binh nhưng không dã tâm tranh quyền.

Nếu là kẻ khác, dù chỉ một nửa lãnh thổ cũng khiến hoàng thượng lo ngại. Vì thế, hoàng thượng ban cho hắn phong địa rộng lớn nhất, quân đội tinh nhuệ nhất, và chọn ra vị quý nữ kinh thành phù hợp làm thê thất.

Trong những ngày ta và hắn tương kính như tân, thỉnh thoảng ta chần chừ, nhưng cũng có khi nhen nhóm hy vọng. Như giờ khắc này. 

Dưới ánh trăng, gương mặt tuấn tú khiến ta thoáng hoảng hốt nhớ buổi yến tiệc ngắm xuân năm ta vừa cập kê. 

Hôm đó, Tiêu Hành thắng trận khải hoàn, hoàng thượng có ý chọn phi cho hắn. 

Bao quý nữ tranh tài ngâm thơ, gảy đàn, vẽ tranh, thổi tiêu, chỉ mong hắn ngoảnh đầu nhìn mình một cái. Nhưng Tiêu Hành chỉ mân mê ngọc hoàn trên tay, ngay cả mắt cũng không buồn nâng lên. 

Đến lượt ta, ta tháo thanh đoản kiếm bên hông, kiếm quang lấp lánh, tà váy tung bay như bướm trắng xuyên hoa. 

Khán đường im phăng phắc, rồi vỡ òa tiếng vỗ tay. 

Ánh mắt Tiêu Hành khẽ lay động, hắn đứng dậy khẽ gật đầu: “Kiếm pháp của cô nương dứt khoát, mang khí chất Bắc địa.” 

Ta thu kiếm hành lễ, trong lòng âm thầm định sẵn. Vì ngày ấy, vì một ánh mắt ấy, ta đã đợi rất lâu.

Cho nên mối hôn sự này, thay vì nói là ân điển, chi bằng nói là ta tự mình tranh lấy. 

Ta từng tin chắc ánh mắt hắn nhìn ta có vài phần thưởng thức. Từng khát khao, sau khi thành thân sẽ là cuộc sống vợ chồng tương kính như tân. 

Trên đường đến Bắc địa, xe ngựa lắc lư, gió cát đầy trời, nhưng lòng ta tràn đầy hân hoan. 

Đã làm vương phi, ta muốn giữ gìn gia nghiệp bên trong, ổn định dân tâm bên ngoài. 

Mọi sự đã suy tính trăm lần trong lòng. Bởi ta tin rằng, dù vì Tiêu Hành hay chính mình, ta đều đủ tư cách gánh vác. 

Chỉ không ngờ, ngày trùng phùng, hắn đã quên hẳn thiếu nữ múa kiếm năm xưa trong yến tiệc ngắm xuân. Hắn cầm hưu thư, thô lỗ lạnh lùng nói: “Thánh mệnh khó trái.”

Sau khi thành thân, Tố Cẩm từng khuyên ta: “Dù gì người cũng đã là vương phi, Vương gia chính là phu quân của người. Nương nương đã ái mộ Vương gia, nay danh phận có rồi, lại có thể gặp người, vậy là đủ. Lo gì những chuyện khác?” 

Ta cụp mắt, lắc đầu. Ta đã yêu Tiêu Hành từ năm mười mấy tuổi, vì hắn học kiếm, học cưỡi ngựa, vì hắn không ngại vạn dặm xa xôi, chịu đựng gió cát. 

Ta chỉ mong hắn hạnh phúc. 

Hắn yêu Lục Tri Vi sâu đậm đến vậy, ngay cả khi nàng sinh con của người khác, hắn vẫn cho rằng lỗi là do mình không bảo vệ được nàng. 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.