Tuy Thạch Phong đang đeo mạn che mặt, không ai nhìn ra dung mạo của Thạch Phong.
Thế nhưng thông báo từ hệ thống đã bán đứng Thạch Phong sạch sẽ.
Hệ thống khu vực vương quốc Tinh Nguyệt thông cáo: Chúc mừng người chơi Hắc Viêm trở thành người đầu tiên đánh chết dị loại, ban thưởng 50 điểm danh vọng Vương quốc Tinh Nguyệt, 30 điểm tinh thông tự do, 30 kim tệ.
Hệ thống khu vực thành Bạch Hà thông cáo: Người chơi Hắc Viêm đánh chết Người Máy Giết Chóc xâm phạm thành Bạch Hà, ban thưởng 200 điểm danh vọng thành Bạch Hà, 10000 điểm chiến công thành Bạch Hà, 20 kim tệ.
…
Hai thông báo nọ liên tiếp vang lên ba lần, dù kẻ đần cũng nhìn ra được.
Kẻ mặc áo choàng đen đánh chết Người Máy Giết Chóc, liên tục toát ra luồng sáng màu vàng nhấp nháy trên thân chính là hội trưởng công hội Linh Dực – Hắc Viêm.
Đánh chết Người Máy Giết Chóc, không chỉ lấy được kinh nghiệm EXP phong phú, còn chiếm được ban thưởng hậu hĩnh thế kia, sao người ta không hâm mộ và ghen ghét cho được?
“Quả nhiên y như lời đồn, vậy mà có thể chém xuống last hit trong lúc Wiseman đại chiến với Người Máy Giết Chóc.” Xích Vũ nhìn biểu hiện sắc bén của Thạch Phong ban nãy, trong đầu không tự chủ đem mình ra so sánh với Thạch Phong, chợt phát hiện dù là bản thân gã, cũng không thể nắm chắc thời cơ lấy last hit tốt hơn Thạch Phong được.
“Tên Hắc Viêm đó không tệ, nhưng cuối cùng cũng không lên bảng cao thủ của Thiên Cơ Các, lợi hại thì có thể lợi hại được đến đâu chứ, gã kém xa anh Xích Vũ nhiều. Anh Xích Vũ là cao thủ trên top 900 bảng cao thủ mà.” Liễu Thiên Thiên cười nói với Xích Vũ.
Bảng cao thủ của Thiên Cơ Các bao gồm 1008 cao thủ trên cả Thần Vực, muốn lên bảng rất khó đấy, dù sao người chơi Thần Vực nhiều lắm, vả lại số lượng còn không ngừng tăng lên. Cho dù là hạng 1008, cũng là cao thủ khó lường.
Toàn bộ người chơi trong giới game thực tế ảo đều lấy làm vinh dự khi lên bảng, nó không chỉ tượng trưng cho thực lực bản thân, mà còn đại diện cho sự vinh quang.
Xích Vũ có thể đứng trong top 900, đủ chứng mình Xích Vũ mạnh mẽ.
Hắc Viêm không thể lên bảng, nói rõ dưới sự phán đoán của Thiên Cơ Các, thực lực của Hắc Viêm không bằng Xích Vũ.
Có điều Thạch Phong đâu để ý cái nhìn của mọi người với mình, mau chóng dứt khoát bắt đầu nhặt đồ.
Người Máy Giết Chóc sau khi chết tuôn ra hơn trăm món đồ lận, nếu như có thể gom lấy hết chúng nó, thì trợ giúp cho công hội lớn lắm, điều này không cần nói ai cũng hiểu.
Người Máy Giết Chóc mạnh như thế, e rằng vật phẩm rơi xuống kém cỏi nhất cũng là cấp Tinh Kim.
Trang bị vũ khí cấp Tinh Kim ở thời điểm hiện tại vô cùng hiếm hoi, mà đây có hơn một trăm món như vậy, đủ để võ trang cho một đoàn đội hai mươi người, giúp một đoàn đội năm mươi người tăng vọt về chất, và cũng có thể khiến thực lực đoàn trăm người cao lên mảng lớn.
“Đáng chết! Đều lên hết cho tao, toàn bộ đồ rơi ra đều là của tao!” Duy Ngã Độc Cuồng nắm chặt hai tay, đôi mắt trừng trừng như rắn độc nhìn Thạch Phong, tức giận rít gào.
Thành viên Ám Tinh đã sớm đợi lâu bấy giờ đều xông tới.
Các người chơi của công hội khác tự nhiên không lạc hậu, đều xông về phía vật phẩm rơi xuống cả.
Thạch Phong đương nhiên sẽ không đi tặng đồ cho người khác, nhưng thời gian gấp rút, thấy đám người chơi đã như ong vỡ tổ tràn tới mình, Thạch Phong chỉ đành nhặt được bao nhiêu thì nhặt bấy nhiêu.
Một món… hai món… năm món…
Món nào gần mình nhất thì nhặt nó trước, liên tiếp ném vào ba lô.
“Không được, đập chết gã cho tao, toàn bộ pháp hệ sử dụng ma pháp quần công oanh tạc.” Duy Ngã Độc Cuồng nhìn thấy từng món vật phẩm một bị mình Thạch Phong nhặt đi, cảm giác trái tim mình đang ứa máu. Đây là cơ hội lớn để gã vãn hồi hoàn cảnh xấu hiện tại của Ám Tinh, vậy mà đều bị Thạch Phong lượm hết.
Những người khác cũng phát hiện được cứ tiếp diễn thế này không ổn, bắt buộc phải xử Thạch Phong, bằng không thì bọn họ muốn uống một ngụm cạnh cũng không được nữa.
“Đến nhanh đấy.” Thạch Phong nhướn mày, động tác tay lại nhanh hơn chút.
Vật phẩm rơi ra ở ngoài phó bản, có thêm một quy định.
Nếu như người chơi lấy được đồ, trong vòng bốn tiếng đồng hồ nếu bị đánh chết thì món đồ ấy chắc chắn sẽ rơi theo, người chơi nhặt được sau đó cũng áp dụng quy tắc y chang. Phải giữ đồ qua bốn tiếng, thì món đồ đó mới không rơi ra từ trong túi.
Bởi vì quy định này, cho nên những người chơi đang xông tới kia dù liều mạng đi nữa, cũng phải g**t ch*t Thạch Phong, dù sao Thạch Phong lấy đi nhiều vật phẩm lắm, chừng hơn 30 món lận.
Một Người Máy Giết Chóc mới rơi ra hơn trăm món thôi, một mình Thạch Phong lại đoạt đi hơn một phần năm tổng số, sao khiến người ta bằng lòng chịu phục được.
Mắt thấy mọi người cách mình càng gần, Thạch Phong cũng hơi bối rối, trong rất nhiều món đồ rơi ra, ngẫu nhiên hắn thấy được một món nhìn không ra gì.
Chính xác ra nó là một thanh kiếm, một thanh kiếm được bao bọc trong đá thạch anh.
Nhìn như bình thường, thế mà Thạch Phong không hiểu sao mình lại lơ đãng chú ý đến chuôi kiếm bình thường nhìn chẳng có gì lạ này.
Thanh kiếm ấy cách Thạch Phong chừng 8 m, thời gian hắn chạy tới đó cũng đủ để hắn nhặt thêm hai tới ba món trên mặt đất rồi, vả lại các người chơi khác chỉ còn chưa đầy 40 m nữa là chạy đến nơi, một vài du hiệp đã bắt đầu nhắm thẳng Thạch Phong công kích rồi.
“Tóm lại có nên đi nhặt không?” Thạch Phong có chút do dự.
Nếu như đi lượm, nhất định sẽ mất những món khác, vả lại hắn không chắc lấy được thanh kiếm đó, cũng không thể xác định thanh kiếm nọ có phẩm chất gì, nếu như nhặt lên một món đồ tầm thường mà bỏ lỡ vật phẩm khác ngon hơn, chẳng phải thiệt to sao.
Trong giây lát Thạch Phong do dự, một mũi tên bắn thẳng về trán của hắn.
Thạch Phong phản ứng cực nhanh, vung Thâm Uyên Giả lên, chém bay mũi tên này, nhưng sau đó lại bay tới hơn mười mũi khác.
Thạch Phong đã đạt level 34, thuộc tính mọi mặt đều tăng lên không ít, bao gồm cả tốc độ và sức mạnh đều vượt xa trước đó, bước nhanh một bước, hai kiếm vung vẩy, ung dung né tránh những mũi tên bay vụt tới, chém bay những mũi không né kịp.
“Hết thời gian rồi.” Thạch Phong quyết định đánh cuộc một keo, xông thẳng hướng vị trí kiếm trong đá.
Nhiều vật phẩm thế này, lại chỉ mình kiếm trong đá kia dẫn tới sự chú ý của hắn, nhất định là có nguyên nhân, đã thế thì dứt khoát tin tưởng trực giác bản thân.
Sau khi Thạch Phong nhặt kiếm lên, mọi người đã vây quanh hắn, từng kẻ như hoá thân con sói đói lâu này, mắng nhiếc, vẻ mặt hung dữ ác độc, hận không thể nuốt sống Thạch Phong.
“Hắc Viêm! Lần này mày không chạy nổi đâu, thức thời thì giao ra toàn bộ đồ rơi ra và toàn bộ trang bị của mày.” Duy Ngã Độc Cuồng nhìn thấy Thạch Phong bị bao vây tầng tầng lớp lớp, cười gàn rỡ to tiếng.
Vây giết đợt này, không thể đem so với lần trước, ở đây không có rừng cây, xung quanh đều là người cả, Thạch Phong dù mọc cánh cũng đừng nghĩ chạy thoát.
“Hội trưởng Hắc Viêm, anh bây giờ là tên đỏ, lại giết nhiều người chơi thành Bạch Hà như vậy, nếu anh chết đi, trừng phạt tử vong không hề nhẹ, thẳng thắn đưa hết đồ cho tôi, tôi đảm bảo anh rời khỏi đây, thế nào?” Xích Vũ mau chóng tới gần nhỏ giọng nói, nhưng không ngừng bước chân xông tới.
Thạch Phong nhìn sang Xích Vũ khuyên bảo, ném trả một ánh mắt xem thường và tỏ ý muốn hỏi bị đần sao.
Hiện tại có mấy nghìn người chơi đồng thời phóng kỹ năng với hắn, chỉ mình Xích Vũ mà muốn bảo vệ hắn rời khỏi, có khác gì kẻ mộng du nói vớ vẩn. Lý do Xích Vũ nói như vậy chẳng qua là để hắn chủ động xông tới gã ta, sau đó nhân cơ hội xử hắn, dễ dàng nhặt đồ rơi ra mà thôi.
Loại thủ đoạn nhỏ này, lừa đứa bé vài tuổi còn được, muốn lừa hắn, chờ mười năm nữa đi.
