Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần

Chương 312: Mạo hiểm một mình.




Chương 312: Mạo hiểm một mình.

Nam Lang vừa chết đi, những người khác còn lại c*̉a phe Ám Tinh c*̃ng giống như đám ruồi nhặng vo ve, vừa sợ vừa giật mình, chạy tán loạn chung quanh.

Cuồng chiến sĩ Tịch Mịch Như Tuyết c*̉a công hội Linh Dực vọt tới phạm vi 20 mét trước, Xung Phong làm choáng một tên nguyên tố sư phe Ám Tinh đang chạy trối chết, một đòn như sấm rền, Mãnh Kích, Áp Chế, cộng thêm Toàn Phong Trảm, thế là nguyên tố sư nọ đã bị giết chết.

Ngay sau đó những người khác c*̃ng nối đuôi nhau chạy tới.

Không thể sử dụng kỹ năng và đạo cụ, chạy lại chậm rì, không mất bao lâu, đều bị đánh chết hết, tuôn ra trang bị đầy đất.

"Trận này đánh thoải mái quá, đám Ám Tinh biết được đi, tưởng là rất ghê gớm nhưng chẳng phải cuối c*̀ng đều hết hết rồi kìa." Khả Nhạc nhìn trang bị rơi lả tả trên đất, cười ha ha, sự buồn bực khi phải chạy trốn trước đó đã quét sạch banh trong lòng.

Hoả Vũ c*̃ng gật đầu, nở nụ cười nhẹ nhàng nói: "Lần chiến đấu này đích thật như trút được phần nào cơn giận, chúng ta không chết lấy một ai, lại tiêu diệt hơn trăm người bên Ám Tinh, đám Ám Tinh này c*̃ng phải sắp xếp lại xem kế hoạch lùng bắt chúng ta như thế nào mới được đấy."

Một đoàn tinh anh hơn trăm người, bị giải quyết mau chóng như thế, nói cách khác thì không có hai hay ba trăm người, mò tới đây là chịu chết, Ám Tinh vì giảm thiểu tổn thất bên mình, nhất định sẽ phân phối lại đội ngũ, hợp đoàn trăm người lại thành đoàn lớn gồm hai ba trăm người tiến hành lùng bắt.

Đám Hắc Tử đều nở nụ cười.

Có thể làm Ám Tinh tổn thất hơn một trăm thành viên tinh anh, việc này đủ khiến Ám Tinh nhức nhối hồi lâu.

"Nhặt đồ đi thôi, người phe Ám Tinh chẳng mấy chốc sẽ đuổi tới." Thạch Phong lại hạ lệnh.

Hơn một trăm thành viên tinh anh c*̉a công hội Ám Tinh rơi đồ xuống, không thể nói là không phong phú được, tính tổng chừng hơn một ngàn món trang bị vũ khí, đa số đều là cấp Huyền Thiết, thông qua trận chiến này có thu nhập còn lớn hơn rất nhiều so với bên Thủy Sắc Tường Vi đánh thắng trận đấu chục ngàn người bên kia.

Ngay cả Thạch Phong đều phải tặc lưỡi cảm khái.

Giết người phóng hỏa, lưng thu về đầy vàng.

Chỉ qua mỗi trận vừa rồi, là có thể vũ trang cho một đoàn tinh anh trăm người, cho nên đời trước rất nhiều công hội lớn đều thích chặn giết đoàn chủ lực c*̉a công hội nhỏ cực. Không chỉ có thể nâng cao uy vọng c*̉a công hội, còn có thể kiếm được một món hời lớn. So sánh với việc đi đánh phó bản, thu vũ khí trang bị vào khi đánh nhau còn mau hơn.

Có điều những trang bị vũ khí này đều không thể bù đắp được tổn thất c*̉a công hội Linh Dực.

Trang bị c*̉a thành viên tinh anh thuộc công hội Linh Dực tốt hơn Ám Tinh nhiều lắm, chưa nói chi đến thành viên đoàn chủ lực, đó chính là có kha khá trang bị cấp Bí Ngân thậm chí là cấp Tinh Kim đấy.

"Hội trưởng, sao anh không đi c*̀ng?" Hoả Vũ cực kì kinh ngạc khi nhìn thấy Thạch Phong nhảy lên một cây thân to.

"Mọi người đi trước đi, tôi chặn sau." Thạch Phong cũng không phải là người theo chủ nghĩa thích hoà bình bảo vệ mình là đủ, nếu đã tới đây, tự nhiên phải cầm vài thứ trên người bọn Ám Tinh đi mới được.

"Nhưng mà hội trưởng, như vậy quá nguy hiểm rồi. Anh lại chẳng phải là thích khách." Hoả Vũ lo lắng nói.

"Mọi người đã làm đủ nhiều rồi, tôi chính là hội trưởng công hội Linh Dực, những chuyện khác cứ để cho người hội trưởng này lo đi." Thạch Phong phất phất tay, ý bảo đám Hoả Vũ đi đến địa phương được chỉ định đợi đi.

Nghe được Thạch Phong nói như vậy, trong lòng tất cả thành viên Linh Dực ở đây đều cảm thấy ấm áp, cảm động không nói nên lời.

Trong cả Thần Vực này, hội trưởng bằng lòng vì thành viên trong hội đi mạo hiểm một mình, tuyệt đối cực kì hiếm hoi, huống chi là người chơi có danh tiếng nổi trội như Thạch Phong, chết một lần sẽ gây ảnh hưởng cực lớn với tiếng tăm c*̉a mình chứ.

"Tôi c*̃ng lưu lại." Hắc Tử nói.

"Chuyện như thế làm sao có thể thiếu tôi được." Khả Nhạc đứng ra.

...

Ngay khi Thạch Phong nói muốn ở lại chặn phía sau, nhất thời những người khác c*̃ng đều ồn ào lên tiếng nói muốn mình c*̃ng ở lại.

"Đừng gây rối nữa, đều theo tôi đi, các cậu ở lại c*̃ng thành kẻ vướng chân hội trưởng thôi." Hỏa Vũ có thể cảm nhận được Thạch Phong bây giờ đang toả ra sát khí ngùn ngụt, biết mình không ngăn cản được, lập tức nhìn về phía Thạch Phong đang ở trên cây, "Hội trưởng, anh phải cẩn thận đó."

"Yên tâm đi, lòng tôi nắm chắc." Thạch Phong cười cười, lấy ra môt quyển trục Ẩn Thân sơ cấp từ trong ba lô.

Quyển trục này có thể giúp người chơi tiến vào trạng thái ẩn thân, chỉ cần không sử dụng kỹ năng, thì sẽ không bại lộ, thời gian kéo dài nửa tiếng đồng hồ.

Khi đám Hoả Vũ vừa rời đi không bao lâu sau.

U Lan dẫn theo một đám đông chạy tới nơi đây, nhân số vượt lên trên ba trăm người.

"Quả nhiên đều chết hết."

U Lan nhìn thấy thi thể đầy đất, khẽ thở dài, nhưng c*̃ng không cảm thấy ngoài dự đoán tí nào, thích khách đánh lén ban đầu đã cho thấy rõ ràng có bẫy dụ vào, nhưng Nam Lang lại cho rằng đây là cơ hội tấn công tốt, vội vàng như thế tự nhiên có kết quả trúng mai phục rồi.

"Cứu bọn họ hết lên đi." U Lan nói với nhóm trị liệu sau lưng.

Lập tức hơn ba mươi tên trị liệu bắt đầu sử dụng Thuật Phục Sinh.

Người chơi nếu như chết ở ngoài phó bản, có hai loại phương pháp sống lại, một là sống lại ở nghĩa địa, nhưng cần phải chờ nửa giờ sau mới được, loại còn lại chính là Thuật Phục Sinh c*̉a chức nghiệp hệ trị liệu, có thể trực tiếp làm người chơi đã chết sống lại ngay, không cần chờ nửa giờ, thế nhưng nếu khi vừa được phục sinh lại chết đi nữa, thì Thuật Phục Sinh lần kế cần chờ mười phút tiếp theo mới có thể dùng được.

Chỉ chốc lát, hơn một trăm người chơi tinh anh đều sống dậy.

Nam Lang sau khi sống lại, vốn còn cảm thấy may mắn vì mình không phải tên đỏ, chỉ rơi một trang bị, mất một level thôi, nhưng khi nhìn đến phân nửa trang bị trên người đều hỏng hết, Nam Lang sắp điên lên luôn rồi.

Trang bị c*̉a Nam Lang là bộ trang phục cấp Huyền Thiết level 15, chỉ rơi xuống ở trong phó bản đoàn đội level 15.

Hắn vì kiếm đủ bộ trang phục này, tốn rất lớn công sức và thời gian mới lấy được, giờ lại bị huỷ sạch!

Phó bản đoàn đội không giống với đã ngoại, cứ mỗi ba ngày mới đánh được một lần, số lượng phó bản đoàn đội level 15 thì c*̃ng chỉ bấy nhiêu thôi, vì góp đủ bộ, Nam Lang phải chờ qua hai thời gian CD mới đánh ra, giờ muốn đánh lại, e c*̃ng phải đợi thêm hai CD rồi.

"Nam Lang, chuyện gì xảy ra ở chỗ này hả? Vì sao tất cả các người đều chết hết?" Duy Ngã Độc Cuồng lúc này mới chạy tới chất vấn Nam Lang.

Nam Lang là người c*̉a Minh Phủ, cho nên không để bụng Ám Tinh đã chết bao nhiêu người, quan tâm bản thân hơn, thế nhưng Duy Ngã Độc Cuồng rất nổi giận, gã là hội trưởng Ám Tinh, công hội có mạnh hay không, liên quan đến thành tựu tương lai c*̉a gã. Bây giờ vô duyên vô cớ chết hơn một trăm thành viên tinh anh, đáng chết nhất là một nhóm vũ khí không còn, rới level có thể luyện lại, thế nhưng mất trang bị rồi, muốn thu hoạch lại c*̃ng không dễ dàng như trước đâu.

"Chúng tôi bị tính kế trúng mai phục, nên không trở tay kịp, mới có thể chết sạch. Nhưng tôi phát hiện một chuyện cực kì tốt, không biết vì sao Hắc Viêm lại ở trong đoàn chủ lực c*̉a Linh Dực, giờ đây c*̃ng thành tên đỏ, đây chính là cơ hội tốt nhất để chúng ta huỷ diệt công hội Linh Dực. Dù gã Hắc Viêm kia cực kỳ lợi hại, nhưng nếu chúng ta phái ra ba bốn trăm người, có thể giết chết bọn họ hết đấy, giờ đuổi theo còn kịp."

Nam Lang kể đại khái chuyện vừa xảy ra, làm cho Duy Ngã Độc Cuồng và U Lan hiểu được một hai.

"Thực sự là một người thú vị." Trong lòng U Lan càng hứng thú hơn với Hắc Viêm.

Mà vẻ mặt Duy Ngã Độc Cuồng chợt nặng nề.

Rất rõ ràng, đoàn chủ lực Linh Dực từ khi có Hắc Viêm chỉ huy, có chiến lực khủng bố hơn. Hơn nữa trong lời trần thuật c*̉a Nam Lang, c*̃ng biết Hắc Viêm là một cao thủ trong cao thủ, chiến lực phi phàm, còn sở hữu kỹ năng có thể thay đổi chiến thuật. Đoàn đội hơn một trăm tinh anh chắc chắn không chịu nổi, phải hợp lại đội ngũ, ít nhất phải thành đoàn đội lớn hai trăm người trở lên mới được, bằng không thì giữ chân người ta thôi c*̃ng không làm được đấy.

"Hắc Viêm giỏi lắm, mày đây là đang tự tìm đường chết, nếu dám xuất hiện ở chỗ này, vậy thì hôm nay đừng nghĩ sống rời khỏi đây nữa." Gương mặt Duy Ngã Độc Cuồng xuất hiện nét vẻ châm chọc, thầm cười nhạo Thạch Phong hành động ngu xuẩn, vì không muốn để đoàn chủ lực Linh Dực bị giết chết, mà dám một mình mạo hiểm, tiến vào vùng đất này c*̉a gã.

Quả thực không biết chữ 'chết' viết như thế nào mà!

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
📛 Mua Chặn Quảng Cáo
Gói chặn quảng cáo
Giá: 19.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 38.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 149.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng