Nơi sâu nhất c*̉a cánh rừng Ngân Diệp.
“Lão đại, bọn người công hội Linh Dực không biết là bị làm sao, tự dưng đều rời khỏi cửa vào cánh rừng Ngân Diệp hết.” Một thích khách Tiềm Hành quan sát quân đội công hội Linh Dực báo cáo trong kênh đoàn đội, “Xem ra là bỏ cuộc không tiến vào trong cánh rừng Ngân Diệp nữa.”
“Ha ha ha, Hắc Viêm phía trước còn phát ngôn bừa bãi, giờ lại c*̣p đuôi chạy mất, nếu như viết chuyện này phát liên diễn đàn nhất định sẽ khiến mọi người cười bể bụng.” Nam Lang nghe xong cười to đáp lại.
Duy Ngã Độc Cuồng bĩu môi, lời nói chứa ý miệt thị: “Công hội Linh Dực chẳng qua chỉ là một đám ô hợp thôi, chỉ có thể dùng miệng lưỡi phản pháo. Từ khi bắt đầu thì bọn họ đã không có chút phần thắng nào. Xem như bọn chúng may mắn, nếu như chờ chúng ta diệt sạch đoàn chủ lực c*̉a Linh Dực rồi xoay người giết lại, c*̀ng giáp công hai mặt với người Hùng Bá Thiên Hạ, đến lúc đó thì công hội Linh Dực có ba bốn ngàn người c*̃ng xong đời hết, triệt để biến mất ở thành Bạch Hà đấy.”
“Hội trưởng Duy Ngã quả nhiên lợi hại mà, thì ra còn chuẩn bị thủ đoạn ấy, không hổ là cao thủ có thể tranh đấu với Bạch Khinh Tuyết ở thành Bạch Hà, không chỉ có thực lực vượt trội, mà mưu trí c*̃ng có một không hai trong thành Bạch Hà mà.” Nam Lang bừng tỉnh hiểu ra, mở miệng khen ngợi, “Chỉ cần xoá tên công hội Linh Dực ở thành Bạch Hà, tiếp theo là đối phó Phệ Thân Chi Xà rồi. Nhưng đã Ám Tinh liên thủ c*̀ng Hùng Bá Thiên Hạ, dù Bạch Khinh Tuyết suất lĩnh đội ngũ c*̃ng chẳng đủ gây sợ nữa, đến lúc đó hội trưởng Duy Ngã đây thực sự thành bá chủ thành Bạch Hà rồi.”
“Giờ nói mấy thứ này còn quá sớm.” Duy Ngã Độc Cuồng mỉm cười, trong lòng rất vui sướng đáp lời, “Bạch Khinh Tuyết dù sao c*̃ng là cao thủ lẫn kẻ dẫn dắt nổi danh trong giới game thực tế ảo, muốn đuổi Bạch Khinh Tuyết ra khỏi thành Bạch Hà, e rằng còn cần tăng mạnh thực lực lên thêm, lúc đó không biết Minh Phủ các người có xuất lực giúp đỡ hay không đây.”
“Ha ha ha, hội trưởng Duy Ngã cứ yên tâm vụ này, chỉ cần công hội Ám Tinh có hội to lớn trở thành bá chủ thành Bạch Hà, thì Minh Phủ chúng tôi nhất định sẽ tăng đầu tư, đến khi ấy thì Minh Phủ sẽ phái nhiều cao thủ hơn qua đây, c*̉ng cố chắc chẵn địa vị bá chủ c*̉a Ám Tinh đến c*̀ng.” Nam Lang cười cười, trả lời khẳng định.
“Có những lời c*̉a anh Nam Lang đây, tôi đã an tâm.” Duy Ngã Độc Cuồng hiểu ý cười với Nam Lang.
Hiện tại Duy Ngã Độc Cuồng tràn đầy lòng tin đối với tương lai c*̉a Ám Tinh đấy.
“Công hội Linh Dực nếu bị phế đám thành viên chủ lực bên Hoả Vũ, tôi tuy rất đồng tình bọn họ, nhưng chúng ta vẫn nên mau chóng chấm dứt sinh mạng c*̉a bọn họ đi thôi.” Nam Lang nghĩ tới Hoả Vũ có dáng người nóng bỏng, không tự chủ được nở một nụ cười rõ nét hèn mọn dung tục.
Mà bên Hoả Vũ lúc này đúng là vô c*̀ng nguy hiểm, xung quanh đều là thành viên công hội Ám Tinh cả, dù các cô vẫn luôn liều mạng xông ra, nhưng vì quyển trục Hồi Thành không thể sử dụng, tất cả lối ra đều bị ngăn chặn nên căn bản trốn không thoát, nếu cứ tiếp tục như thế nữa, chết chỉ là chuyện sớm hay muộn.
Nhưng bọn họ không thể chết được, ba mươi người còn lại phe họ, tất cả đều là tên đỏ, mà Hoả Vũ và Hắc Tử đã từ tên đỏ biến thành đen. Nếu hai người bị đánh chết, rơi ba bốn level là chuyện nhỏ thôi, mấu chốt là tổn thất trang bị không thể chấp nhận nổi.
“Chị Hỏa Vũ, chúng ta làm sao bây giờ? Đám Ám Tinh lại phát hiện vị trí c*̉a chúng ta rồi.” Tịch Mịch Như Tuyết lúc này có chút chật vật, liên tục đột phá vòng vây hơn mười lần, tinh thần lẫn thể lực đều cảm thấy tiều tuỵ hẳn đi, mấu chốt nhất chính là không trốn thoát, không có hi vọng nên càng tiêu cực.
“Trốn trước rồi tính, Thủy Sắc Tường Vi đã dẫn người đột phá cửa ra vào rồi. Với lại đã có nhiều đạo c*̣ giúp đỡ, nhất định có thể xông phá vòng vây ngăn cản, chúng ta chỉ cần kiên trì thêm một chút nữa là sẽ tốt thôi.” Hỏa Vũ c*̃ng đang suy nghĩ làm sao chạy trốn, nhưng công hội Ám Tinh quá nhiều người, trốn ra sao c*̃ng sẽ có một đám khác xông tới, nếu không phải nhờ trang bị và kỹ thuật c*̉a bên cô tốt hơn, đã sớm chết sạch từ đời nào.
Mọi người đang trong lúc không có cách nào chỉ biết chạy trối chết như điên, Thạch Phong liên lạc với Hỏa Vũ, tiến vào trong đoàn đội.
“Hội trưởng!”
“Hội trưởng cuối c*̉ng c*̃ng tới rồi.”
Hắc Tử thấy Thạch Phong gia nhập đoàn đội, nhất thời dấy lên hy vọng trong lòng, bời Hắc Tử đã sớm sùng bái Thạch Phong đến mù quáng luôn rồi, vẫn cho rằng không có chuyện gì là Thạch Phong làm không được.
Kỳ thực không riêng gì Hắc Tử, những người khác cũng là như vậy, bầu không khí vốn bị tuyệt vọng bao phủ nháy mắt đã tan thành mây khói.
“Hội trưởng, anh đúng là còn lợi hại hơn Dòng Suối Sinh Mệnh đó, mọi người vừa thấy anh vào đoàn, liền khôi phục sức sống trong chớp mắt, chiến lực tăng gấp bội luôn.” Hoả Vũ c*̃ng cười trêu ghẹo.
“Ha ha ha, không nghĩ tới tôi còn có hiệu quả này đấy.” Thạch Phong cười đáp.
Mọi người c*̃ng cười theo.
Bầu không khí trở nên thoải mái hơn hẳn.
“Tình huống bên mọi người thế nào?” Thạch Phong hỏi.
“Công hội Ám Tinh đã đẩy chúng tôi vào góc chết, muốn xông ra rất khó, e rằng chỉ nửa giờ nữa là phải quyết từ chiến một trận với bọn chúng…”
Hoả Vũ miêu tả tình hình đại khái, Thạch Phong có kinh nghiệm già đời đấu tranh vừa nghe đã hiểu rõ một hai.
Đám Hoả Vũ muốn chiến đấu chính diện với ba ngàn người công hội Ám Tinh, kết c*̣c không cần nghĩ c*̃ng biết, dù cho Thạch Phong có mặt, kết quả c*̃ng không khác gì.
Lại qua một hồi sau.
“Tôi hiểu rồi, mọi người đến chỗ toạ độ này, tôi sẽ chờ mọi người ở đó.” Thạch Phong lần nữa mở miệng, c*̀ng với gửi một toạ độ lên.
Đám Hoả Vũ đã bị ép đến mức này, dù là hắn c*̃ng không có khả năng ngăn cơn sóng dữ. Ba ngàn người chứ không phải hai trăm người, người chơi đến level hiện nay đã học tập không ít kỹ năng rồi, đã có kỹ năng bảo mệnh, kỹ xảo chiến đấu c*̃ng nâng cao thêm, muốn đánh chết hết khó khăn hơn trước rất nhiều. May mà Thạch Phong hết sức quen thuộc cánh rừng Ngân Diệp, hắn nghĩ tới nghĩ lui, địa phương duy nhất giúp đám Hỏa Vũ có khả năng còn sống sót c*̃ng chỉ có một chỗ rồi.
Mà khả năng sống còn c*̃ng không cao hơn ba mươi phần trăm.
Thế nhưng còn hơn kết c*̣c chết chắc khi đối mặt với đại quân ba nghìn người c*̉a Ám Tinh mà.
“Hy vọng Thủy Sắc Tường Vi mau hành động lên một chút, bằng không chúng ta có thể thật sự bị diệt sạch toàn bộ rồi.”
Sau đó Thạch Phong liền sử dụng năng lực Dịch Chuyển Không Gian c*̉a Chiếc Nhẫn Thất Diệu, truyền tống đến địa phương hẹn gặp đám Hoả Vũ.
Phong toả hội chiến tuy có thể phong toả quyển trục loại có chức năng truyền tống, nhưng đối mặt lực lượng từ Chiếc Nhẫn Thất Diệu, hết thảy đều vô dụng.
Trên con đường rải đá thông hướng cánh rừng Ngân Diệp, đám Hùng Bá Thiên Hạ đang đánh nhau c*̀ng Phệ Thân Chi Xà.
Hai phe đều không ngừng phái người qua đây thêm, càng đánh càng nhiều người, không thấy ít đi.
Song phương đều là công hội nhất lưu có nội tình phi phàm, Hùng Bá Thiên Hạ vì kìm hãm bước chân của Bạch Khinh Tuyết, hiện tại đã vận dụng trên mười ngàn người sang đây, mà người bên Bạch Khinh Tuyết kia còn nhiều hơn, có chùng mười bốn ngàn người, trình độ chiến đấu kịch liệt vượt xa cuộc chiến giữa hai công hội Ám Tinh và Linh Dực.
Không ít người chơi trong thành Bạch Hà đều khiếp sợ vô c*̀ng với chuyện này.
Thành Bạch Hà đến cùng đã xảy ra chuyện gì?
Vì sao sáu hội đứng đầu thành Bạch Hà đã có bốn hội đánh nhau, đã thế còn là khai chiến toàn diện, đến chết mới ngừng.
Cảnh tượng này thật khó tưởng tượng sẽ xảy ra ở các thành thị khác, giờ mới là giai đoạn đầu c*̉a Thần Vực thôi, phát triển công hội và công lược phó bản đã bận rộn muốn chết, mà giờ dám khai chiến toàn diện, mặc kệ kết quả cuối c*̀ng thế nào, đều thua trong ván cờ Thần Vực rồi.
“Khinh Tuyết, trận này càng đánh càng lớn, hai bên đã chết trên ngàn người, nếu tiếp tục thế này nữa không chừng sẽ đánh động Đế Quang và Liên Minh Thích Khách sang đây nhân cơ hội hôi c*̉a, chúng ta lùi lại trước đi đã. Liều mạng tới giờ, chúng ta đã hết tình hết nghĩa với công hội Linh Dực rồi.” Triệu Nguyệt Như khuyên bảo Bạch Khinh Tuyết đang chỉ huy đoàn đội.
