Thạch Phong dùng danh nghĩa Hắc Viêm phát bài viết, ngắn ngủn trong vài phút thôi, bởi vì số lượng người xem lại quá nhiều, lượng bình luận cũng từng phút đồng hồ vượt qua mười ngàn cái, đã được hệ thống quản lý tự động đẩy lên đầu trang, hơn nữa còn có một chữ “CHIẾN” đỏ rực bắt mắt đính kèm.
Cái chữ này là rất đáng chú ý đấy.
Công hội Linh Dực vốn đang giảm sĩ khí thì nhờ bài viết này của Thạch Phong, nguyên một đám sục sôi dâng trào ý chí chiến đấu, hận không thể đi liều mạng với Ám Tinh ngay.
Hơn nữa video Ám Tinh đánh lén Linh Dực quá rung động lòng người, làm cho mọi người hiểu được, hóa ra người chơi cũng có thể mạnh như vậy, cảnh tượng Tinh Thần Sáng rơi xuống phảng phất như tận thế, mấy trăm người cứ như vậy đã không còn tồn tại, dù kẻ không có ở trong phạm vi đánh cũng bị gió lốc kèm theo thổi bay thật xa.
Thấy được kỹ năng đó mạnh như thế, mọi người cũng biết vì sao Hắc Tử lại có level cao thế rồi.
Người khác liều chết đánh quái, thật vất vả mới giết được một con, mà Hắc Tử chỉ cần người ta đi dẫn mấy trăm quái vật về, rồi dùng một chiêu là giết sạch sẽ tốc độ thăng cấp như thế thì ai sánh nổi?
Không biết bao nhiêu người chơi xem qua video này đều mơ ước mình vào ngày nào đó có được kỹ năng y chang.
Trợ giúp lớn hơn một món trang bị cực phẩm nhiều.
“Đám cháu trai Ám Tinh kia, chờ xem, ông đây sẽ giết sạch đám cản đường này.”
“Đúng rồi, anh Hắc và chị Vũ có thể còn đang chờ chúng ta đây, chúng ta sao có thể ỉu xìu như thế, không phải một đám khỉ nhảy nhót thôi ư, cho dù chết mười lần, tôi cũng muốn tiêu diệt sạch Ám Tinh.”
Mọi thành viên công hội Linh Dực nhìn về phía đám Ám Tinh cản đường trước mặt, cả đám đều dâng trào ý chí chiến đấu ngút trời.
Chỉ cần Thủy Sắc Tường Vi hạ lệnh, bọn họ sẽ cùng nhau tiến lên.
Khi toàn bộ công hội Linh Dực mong chờ từ phía hội phó Thủy Sắc Tường Vi, thì trong kênh công hội lại xuất hiện giọng nói Thạch Phong.
“Hôm nay đã xảy ra chuyện gì, ta nghĩ mọi người cũng rõ ràng, Ám Tinh khai chiến toàn diện với chúng ta, muốn diệt chúng ta khỏi thành Bạch Hà, tuy công hội Linh Dực chúng ta vừa mới khởi bước, lượng thành viên cũng chẳng được coi trọng ở thành Bạch Hà, nhưng Ám Tinh đã nhắm vào chúng ta để khai chiến, cảm giác chúng ta dễ bị chèn ép. Mọi người nói chúng ta nên làm gì bây giờ?”
“Giết! Giết! Giết!”
…
“Không sai, kẻ dũng cảm thì sao phải ngại một trận chiến! Hiện tại chúng ta phải làm đám Ám Tinh kia biết rõ, muốn ăn Linh Dực ư, vậy thì bẻ gãy toàn bộ răng cửa của chúng.”
“Đã tất cả mọi người liều mạng, ta đây làm hội trưởng đương nhiên sẽ không keo kiệt, trước khi chiến đấu, ta đã phái người đi cầm đạo cụ chiến đấu trong kho công hội tới, mọi người đi lĩnh từ chỗ hội phó Thủy Sắc Tường Vi là được. Người nào tham gia chiến đấu ngày hôm nay, mỗi khi đánh chết một người thì có 10 điểm công tích từ công hội, giết mười kẻ địch là được ban thưởng một trang bị cấp Bí Ngân, diệt năm mươi người sẽ có một trang bị cấp Tinh Kim làm ban thưởng, giết trăm kẻ địch tức sẽ có một phòng riêng ở trụ sở công hội, ai chết cũng sẽ được 10 điểm công tích từ công để đền bù tổn thất.”
Những lời Thạch Phong nói ra khiến mọi người trong công hội nháy mắt đều thấy lồng ngực mình phập phồng nhanh chóng, đôi mắt sáng lên, hết sức kích động.
Chế độ quản lý c*̉a công hội Linh Dực vô c*̀ng hoàn thiện, công hội hối đoái bất cứ thứ gì đều cần điểm tích luỹ công hội hết, mà muốn kiếm được điểm công hội chẳng hề dễ dàng, nếu như lấy tiền đổi điểm, thì dựa trên giá thị trường tức một điểm tương đương chừng ba mươi đồng tệ. Mà muốn hối đoái một món trang bị cấp Thanh Đồng level 10, cần 30 điểm tích luỹ, đó chính là 9 ngân tệ, bây giờ một món trang bị cấp Thanh Đồng level 10 ở ngoài c*̃ng chỉ bảy tám ngân thôi, nên đổi trang bị ở công hội chẳng rẻ tí nào, không ít người đều có thành kiến với việc trên, nên rời hội một đám.
Kỳ thực đây là quyết định sau khi Thạch Phong và Thủy Sắc Tường Vi đã suy xét kĩ, nếu như trang bị trong công hội rẻ hơn ở ngoài, thì sẽ có người đầu cơ trục lợi, đổi trang bị c*̉a công hội đem đi bán, rồi về dùng tiền đổi điểm tích luỹ. Vì không để trang bị từ công hội bị tuồn ra ngoài, cho nên mới định giá hơi cao.
Nhưng khi trụ sở công hội xuất hiện, vả lại phúc lợi công hội c*̃ng xuất hiện phòng riêng cho thành viên công hội, mọi người đã không có ý kiến, ngược lại còn cảm thấy rất hợp lý.
Có phòng riêng, ở công hội khác đừng nghĩ tới rồi, dù sao đất tại thành Bạch Hà đều siêu đắt. Phòng riêng có thể có mấy cái chứ, khẳng định ít ỏi cực kì, những phòng riêng này nhất định đều sẽ bị quản lý cấp cao trong hội giữ cho mình, căn bản thành viên bình thương không hưởng được, nhưng mà công hội Linh Dực lại nhường ra cho một số căn.
Có thể cho thành viên công hội bình thường mướn, hơn nữa một ngày chỉ tốn hai điểm tích luỹ thôi.
Mặc dù hơi mắc so với nhà trọ bình thường ở ngoài, nhưng trong phòng riêng có hiệu quả chứa đựng kinh nghiệm gấp đôi, tốt hơn nhà trọ nhiều lắm, bỏ ra chút tiền thêm c*̃ng đáng mà.
Mọi người ít nhiều gì c*̃ng đã nghe phúc lợi c*̉a các công hội khác, bồi thường và khen thưởng khi tử vong và giết địch trong hội chiến vẫn có đấy, nhưng kém xa ưu đãi Thạch Phong cho.
10 điểm tích luỹ chính là 3 ngân tệ đó nha…
Người tham gia chiến đấu tổng cộng ba ngàn người, giả sử mỗi người giết một người thì chính là 9000 ngân tệ, đổi sang kim tệ chính là 90 kim, đây là một số tiền lớn. Đã thế thành viên công hội nếu chết còn có bồi thường, tính sơ thì c*̃ng phải hơn trăm kim rồi.
Một trăm kỉm đổi thành điểm tính dụng, thì hơn một triệu đấy…
Nghĩ thế khiến mọi người tràn đầy lòng tin với nội tình và khả năng tài chính c*̉a công hội Linh Dực, có phúc lợi tốt như thế, còn có tài chính hùng hậu, quan trọng nhất vẫn là có hội trưởng lợi hại vô c*̀ng, công hội thế này thì lo gì không mạnh lên?
“Lần nay dù có chết, tôi c*̃ng muốn kéo mười người chết chung.”
“Xuỳ, cậu không có chí khí gì cả, cậu không nghe hội trưởng bảo nếu chém chết một trăm đứa thì được thưởng một căn phòng riêng à?”
“Nhưng c*̃ng phải làm được mới tính chứ.”
“Cậu không thấy anh Hắc và chị Vũ đều dễ dàng làm được ư?”
“…”
Mọi người càng nói càng có nhiều động lực giết địch, mặc dù phòng riêng trong công hội chỉ cho thuê mà không yết giá bán ra, nhưng giá trị c*̉a một căn phòng tưu nhân có thể tưởng tượng được, không phải là dùng 1000 điểm tích luỹ là có thể mua nổi.
Yêu cầu một trăm người tuy xa vời, thế nhưng c*̃ng có thể làm được, tự nhiên trong lòng mỗi người đều có một tia hi vọng đi cạnh tranh.
“Tất cả mọi người tới chỗ tôi nhận lựu đạn Băng Sương đi, một người hai quả, tiểu đội trưởng có thể nhận ba quả và một quyển trục công kích hoặc pháp thuật phòng ngư Phổ Thông̣, đội trưởng và đội phó có thể nhận năm quả và một tấm quyển trục ma pháp bậc một.” Sau khi Thạch Phong nói xong, Thủy Sắc Tường Vi lập tức lên tiếng nói mọi người qua chỗ mình nhận đạo c*̣ trợ giúp trong chiến đấu.
Vì để cho toàn bộ vương quốc Tinh Nguyệt biết công hội Linh Dực lợi hại thế nào, Thạch Phong lần này bỏ vốn nhiều đấy, một hơi lấy ra toàn bộ đạo c*̣ trợ giúp trong chiến đấu trong kho hội.
Sau khi mọi người nhận được đạo c*̣ trợ giúp trong chiến đấu, đều cảm thấy nắm chắc có thể giết thành viên Ám Tinh hơn rồi, mỗi người một quả lựu đạn Băng Sương, c*̃ng đủ khiến sáu ngàn người bên Ám Tinh tiêu tùng một đám, cộng thêm hiệu quả khống chế, xác suất thành công đánh bại sáu ngàn người kia tăng lên ít nhất ba mươi phần trăm đấy.
“Hội phó Thuỷ Sắc, chị nói đánh như thế nào đi, tất cả chúng ta đều nghe chị chỉ huy.”
“Đúng rồi, có công c*̣ chiến tranh mạnh thế này, thể nào tôi c*̃ng giết được mười đứa kiếm một khoản.”
“Một trăm người ơi một trăm người, tôi tới đây, hy vọng đám Ám Tinh chết nhắt này đừng chạy mất!”
Tất cả mọi người đều tự tin hết sức có thể đánh bại Ám Tinh, ồn ào cười đùa với nhau.
“Nếu mọi người đã chuẩn bị xong, đều đi theo tôi đi.” Thủy Sắc Tường Vi gật đầu, xoay người chạy về hướng ngược lại với cánh rừng Ngân Diệp.
