Thiêu Đốt - Thuần Bạch

Chương 77: Ngoại truyện – Dù em không hiểu




Thẩm Viên có ba người bạn thân. Sinh Yểu ở bên cạnh cô, còn Minh Mị và Đoạn Tam Tam đang sinh sống và làm việc ở Sùng Kinh.

Sinh Yểu và Đoạn Tam Tam là bạn từ nhỏ của cô, vì các gia đình có mối quan hệ làm ăn thân thiết nên họ là bạn thân từ nhỏ.

Sinh Yểu là nữ vương nhỏ phóng khoáng, thích tận hưởng cuộc sống. Đoạn Tam Tam hướng nội, không có chí lớn, nhìn cô ấy có vẻ lầm lì nhưng lại thường xuyên tuôn ra những câu châm chọc vàng ngọc.

Minh Mị là người bạn mà cô quen sau này lúc học trung học. Cô ấy lớn hơn Thẩm Viên ba tuổi, nhưng hai người vừa gặp đã thân, nhanh chóng gia nhập nhóm bạn.

Minh Mị có rất nhiều câu chuyện, cô ấy thông minh nhưng yếu đuối với đôi mắt hồ ly trừng lên trông rất đáng sợ. Nhìn vẻ ngoài có vẻ khó tiếp xúc, nhưng thực ra lại là người dịu dàng và nhân hậu nhất.

Bố Minh Mị là người Sùng Kinh, nhưng sau khi ông ấy qua đời, cô ấy không còn người thân nào ở đây nữa.

Khi Thẩm Viên học năm nhất đại học, Minh Mị trở về Sùng Kinh học nghiên cứu sinh. Cô ấy gặp lại người chồng hiện tại của mình sau đó đã ở lại đây, thỉnh thoảng mới về lại Tân Dương.

Vào mùa Đông năm nhất đại học, khi Thẩm Viên đến Sùng Kinh tham gia cuộc thi đã gặp lại Minh Mị, cô ấy vẫn đang bị chứng mất ngủ quấy rầy.

Sau đó nghe nói cô ấy đã khỏi hẳn, nhưng còn chưa kịp chúc mừng thì Thẩm Viên đã ra nước ngoài.

Vì cắt đứt mối tình với Dịch Thận, Thẩm Viên mắc kẹt trong tâm trạng trầm uất trong thời gian dài. Cô không còn tâm trí để quan tâm bạn bè, cũng không muốn về nước.

Việc học nặng nề, tâm trạng buồn bã, thậm chí cô đã bỏ lỡ đám cưới của Minh Mị.

Cứ như thế, thời gian xa cách giữa cô và Minh Mị càng ngày càng dài.

Mặc dù họ thường xuyên gọi video, nhưng sự giao tiếp giữa con người cần sự ấm áp và tiếp xúc. Khi Thẩm Viên nhận được lời mời dự tiệc trang sức Frer, cô lập tức hẹn gặp mặt Minh Mị.

Nhớ quá nhiều, cô khao khát muốn gặp bạn bè ngay lập tức.

Cô cũng quen biết chồng của Minh Mị, anh ấy là một nghệ sĩ rất nổi tiếng, cũng có công ty truyền thông riêng.

Nghe nói sau khi kết hôn họ không lên kế hoạch sinh con ngay, mà tận hưởng thế giới của hai người. Sau khi kết thúc một giai đoạn làm việc là họ lại đi du lịch khắp nơi, cuộc sống hạnh phúc của họ khiến mọi người cực kì ngưỡng mộ.

Để đảm bảo mình không đến muộn, Thẩm Viên đã đặt mười chuông báo thức.

Đúng chín giờ chuông reo, nhưng mà người bị đánh thức lại là Dịch Thận.

Ánh sáng ban ngày xuyên qua rèm cửa mỏng của khách sạn, chiếu vào lớp chăn trắng nhăn nhúm đang phồng lên.

Chuông báo thức kêu ù ù, cuối cùng, một cánh tay vạm vỡ của vươn ra khỏi chăn, nắm lấy điện thoại rồi mò mẫm ấn nút dừng.

Thẩm Viên vẫn đang ngủ, cô nhíu mày, bực mình lẩm bẩm vài tiếng rồi trở mình.

Dịch Thận nửa mơ nửa tỉnh, anh vòng tay ôm chặt lấy eo cô.

Anh nhắm mắt, cất giọng trầm khàn: “Thẩm Viên Viên… Em còn bực mình nữa… Dậy… Đi…”

Càng nói càng có cảm giác giây tiếp theo sẽ ngủ thiếp đi.

Thẩm Viên nhíu mày đánh vào cánh tay anh, sau khi cảm nhận được sức hấp dẫn từ cơ bắp tay phập phồng đầy nam tính thì cô vừa v**t v* một cách luyến tiếc vừa nói mớ: “… Ồn ào… Hư…”

Rõ ràng là không có ai dậy nổi cả.

Cho đến khi chuông báo thức tiếp theo vang lên mới thôi.

Bởi vì những trải nghiệm từ nhỏ đến lớn, Dịch Thận không phải là người thích ngủ nướng. Mấy năm nay công việc bận rộn, ngày nào lịch sinh hoạt của anh cũng đều được sắp xếp kín mít, cho dù nghỉ ngơi thì cũng đi rèn luyện hoặc đọc sách.

Anh cũng rất khó hiểu, chuyện ngủ nướng này cứ như một loại virus vô tình lây lan, đến khi phát hiện thì đã “phát bệnh”.

Sau khi trở về bên cạnh Thẩm Viên, thời gian Dịch Thận thức dậy càng ngày càng muộn. Anh thậm chí còn cảm thấy ngày nghỉ cứ nằm trên giường cả ngày cũng không tệ.

Rõ ràng đều là “tật xấu” mà Thẩm Viên dạy cho anh.

Tối qua cô chỉ cho phép làm một lần, sau khi làm xong thì cô tự đi tắm, đắp mặt nạ để chuẩn bị cho buổi hẹn hò với bạn bè ngày hôm sau. Đúng lúc anh nhận được tin nhắn của trợ lý nên bật máy tính giải quyết một số công việc đột xuất. Khi lên giường nghỉ ngơi đã là rạng sáng, anh lại như “chưa ăn no” mà kéo cô âu yếm một lúc.

Thực tế cả hai đều đã rất mệt nhưng vẫn ôm ấp và hôn hít nhau. Họ cứ trò chuyện hai ba câu cho đến khi không nói nổi nữa mới từ từ ngủ thiếp đi.

Đủ loại ‘mệt mỏi’ đan xen vào nhau, trở thành lý do khiến sáng nay không ai dậy nổi.

Khi chuông báo thức thứ hai vang lên, Dịch Thận đã tỉnh táo hơn một chút, anh lại thành thạo tắt điện thoại đi. Đúng lúc này, cái cục trắng mềm bên cạnh anh bắt đầu cựa quậy kèm theo tiếng sột soạt của chăn, giọng nũng nịu mềm mại của Thẩm Viên vang lên: “Ừm… Dịch Thận…”

Người vẫn chưa tỉnh, nhưng lại vô thức gọi tên anh trước.

Thẩm Viên cứ nhúc nhích mãi nhưng nhất định không mở mắt, cô liên tục dùng cánh tay “quấy rối” anh: “Đỡ em… Đỡ em dậy… Dậy, dậy đi…”

Dịch Thận hừ khẽ, anh trả lời một cách bất lực và lười biếng: “Ai chiều hư em thế…”

“Là em muốn gặp bạn, chứ không phải anh.”

“Thẩm Viên Viên, em tự đặt chuông báo, không dậy nổi thì đừng trách người khác.”

Nghe thấy lời đó, Thẩm Viên vốn còn đang mệt mỏi muốn ngủ lập tức mở bừng mắt, trợn tròn như chuông đồng.

Đúng, cô không thể ngủ nữa, hôm nay cô phải đi gặp Minh Mị và Đoạn Tam Tam.

Cô lặng lẽ liếc nhìn chàng trai vẫn đang nhắm mắt bên cạnh, hỏi: “Không phải anh nói muốn đi cùng em sao.”

Vậy anh đang làm gì thế!

Dịch Thận nhắm mắt, tinh thần anh đã tỉnh nhưng vẫn chưa muốn dậy, nói: “Anh không cần trang điểm, rửa mặt thay đồ rất nhanh, em cũng biết điều đó mà.”

“Em còn chưa dậy? Hôm qua ai nói hôm nay phải trang điểm thật đẹp?”

Thẩm Viên bị anh nói đến mức hết cách, cô ngồi dậy trên giường, suy nghĩ một chút rồi lại nhào tới.

Cô đè lên người anh, ôm lấy mặt Dịch Thận, trực tiếp hôn lên môi anh. Đầu lưỡi ẩm ướt cạy mở răng anh, đồng thời bàn tay mềm mại cũng s* s**ng khắp nơi.

Thẩm Viên biết, dù cô chỉ trêu chọc một hai cái thì anh cũng không chịu nổi, nhất là vào khoảng thời gian đặc biệt như buổi sáng vừa mới thức dậy.

Quả nhiên, cô hôn đến mức môi anh phát ra âm thanh tí tách. Dịch Thận lập tức mở bừng mắt, đôi mắt phượng của anh phản chiếu hoàn toàn hình bóng của cô.

Anh giữ gáy cô, quấn lấy môi cô, âm thanh giòn tan tí tách khiến người ta đỏ mặt, tim đập thình thịch.

Thẩm Viên cố ý, cả người cô dùng hết sức để đè lên anh, vừa ám chỉ vừa cọ xát lên xuống.

Sau đó, khi ánh mắt anh trở nên sâu thẳm, cô lập tức chống tay vào người anh rồi ngồi thẳng lên, nhảy xuống giường và chạy chân trần thẳng vào phòng tắm.

Dịch Thận chống tay ngồi dậy, anh nhìn chằm chằm cánh cửa phòng tắm đang đóng chặt, thấp giọng gọi: “Thẩm Viên——” Giọng đầy vẻ cảnh cáo.

Không cần nhìn anh cũng có thể tưởng tượng ra Thẩm Viên đang trốn ở cửa phòng tắm lén lút mỉm cười.

Cô giống như một cô bé đắc chí với trò chọc phá của mình rồi lén lút cười thầm.

Thẩm Viên vừa mở vòi nước, đang định rửa mặt thì bên ngoài cửa vang lên ba tiếng gõ cửa.

Cô quay đầu, nói vọng về phía cửa: “Làm gì thế.”

Giọng Dịch Thận truyền qua cánh cửa càng trở nên trầm đục: “Anh nhịn hết nổi rồi, mở cửa đi.”

Thẩm Viên quên mất mình vừa trêu chọc anh nên đi tới mở cửa cho anh ngay. Kết quả cửa vừa mở, anh lập tức ôm lấy cô bằng một tay, hai chân cô bay lên không.

Trong tay cô vẫn còn sữa rửa mặt, sợ đến mức nghẹn ngào: “Dịch Thận.”

Dịch Thận nhướng mày, cúi người đè lấy cô, thân hình to lớn của anh che khuất cô gái nhỏ nhắn.

Vừa trả ân vừa báo oán.

Cánh cửa phòng tắm từ từ đóng lại, vòi nước chảy róc rách ồn ào. Đôi nam nữ vừa thân mật vừa hoàn thành việc rửa mặt.

……..

Mười giờ trưa, Thẩm Viên xuống xe, cô đến khu thương mại đã hẹn trước đúng giờ.

Nếu có thể trao giải, cô thật sự muốn trao cho Dịch Thận một giải thưởng quản lý thời gian. Sau một hồi hỗn loạn như vậy mà anh vẫn có thể giúp cô đứng ở đây đúng giờ.

Dịch Thận đi đậu xe, còn cô đi tìm những người bạn trước.

Thẩm Viên bước vào quán cà phê, cô vừa liếc mắt đã lập tức nhìn thấy Minh Mị – người có ngoại hình xuất chúng, đang ngồi bên cửa sổ.

Ngày xưa cô ấy đã có khí chất hơn người cùng tuổi, bây giờ có sự từng trải và trầm lắng của tuổi tác lại càng khiến phong thái thanh cao và lạnh lùng của của Minh Mị toát ra sức hấp dẫn.

Mái tóc đen của cô ấy đã được cắt ngắn rồi lại nuôi dài, mái bằng ngang lông mày, trông vừa lười nhác vừa đờ đẫn.

Lúc này Thẩm Viên nhìn qua, lại thấy Minh Mị dường như giống hệt hồi đại học, hoàn toàn không nhìn ra đó đã là một phụ nữ trưởng thành hai mươi bảy tuổi.

Cảm giác có người lại gần, Minh Mị ngước mắt lên, đôi mắt hồ ly tinh xảo vừa sắc sảo lại vừa xinh đẹp, chỉ một cái liếc mắt đã khiến Thẩm Viên suýt chút nữa bị doạ: “Chị làm gì thế.”

Thấy là cô thì ánh mắt Minh Mị đột nhiên dịu lại, cô ấy liếc nhìn cô từ trên xuống dưới, cười nói: “Mới đó mà đã bao lâu rồi, sao sếp Dịch nuôi em đến mức trắng trẻo mập mạp như thế.”

Thẩm Viên khẽ sờ mặt mình: “Em mập lên thật sao?”

Minh Mị đẩy ly đồ uống đã gọi cho cô: “Thật ra không mập lên bao nhiêu, nhưng khí sắc tốt hơn lúc chị gọi video với em nhiều.”

“Chị và Cảnh Hoài lại đi đâu thế, hồi vẫn chưa về nước em có nhìn thấy trên vòng bạn bè của chị.” Thẩm Viên cởi áo khoác, tò mò nói.

“Iceland, phong cảnh không tệ, chị đề xuất khi em về nên dẫn anh ấy đi.” Minh Mị chống cằm, mỗi hành động giơ tay nhấc chân đều rất thoải mái, quyến rũ: “Sau đó chị đi dạo quanh mấy nước nhỏ lân cận.”

Thẩm Viên nhìn thấy nhẫn kim cương trên ngón áp út của Minh Mị, trong mắt cô là ánh sáng lấp lánh phản chiếu từ chiếc nhẫn.

Nhẫn cưới của Minh Mị là do cô thiết kế.

Ngay từ đầu, Thẩm Viên đã từ chối, bởi vì tinh thần khi cô ở nước ngoài quá tệ, kéo theo cảm hứng sáng tác cũng rất kỳ lạ.

Cô rất sợ mình không thể làm ra tác phẩm tốt, đây lại là nhẫn kim cương của bạn thân, cô không có tự tin để làm tốt.

Nhưng Minh Mị rất kiên quyết, cô ấy nói chỉ đeo nhẫn kim cương mà cô thiết kế, nếu cô không muốn giúp thì sẽ không kết hôn nữa

Bạn thân mạnh mẽ đến mức này, Thẩm Viên mới bất lực đồng ý.

Nhẫn đôi của Minh Mị và Cảnh Hoài là tác phẩm tiêu tốn nhiều công sức và tâm huyết nhất của Thẩm Viên trong suốt mấy năm ở nước ngoài.

Tất cả mọi người đều không biết Thẩm Viên còn có một tác phẩm như thế. Nó chứa đựng tất cả lời chúc phúc của Thẩm Viên, chỉ để cho đôi vợ chồng này chiêm ngưỡng.

“Em và anh ấy làm hòa được bao lâu rồi?” Minh Mị nhấp một ngụm cà phê, bao nhiêu năm rồi cô vẫn không uống được cái thứ khó uống này.

Thẩm Viên hồi tưởng lại những chuyện xảy ra ba bốn tháng qua, cô kể sơ cho bạn thân nghe, biểu cảm Minh Mị cũng thay đổi theo từng tình tiết. Nghe xong, cô ấy dựa vào ghế sô pha, thở dài: “Hai người, quả thật chẳng dễ dàng gì.”

Thẩm Viên nhìn cô ấy, cô cố ý trêu chọc: “Em nhớ là trước kia chị không thích Dịch Thận.”

“Bây giờ chị không còn ý kiến gì về anh ấy nữa sao?”

“Sao chị có thể không có ý kiến về anh ấy chứ?” Đuôi mắt của Minh Mị nhếch lên, giọng cô ấy hơi ấm ức: “Cây cải trắng nhà mình bị lợn ủi mất, chẳng lẽ chị còn phải công nhận con lợn đó xuất sắc sao?”

Thẩm Viên mím môi nhịn cười.

“Tại sao sau này chị không nói nữa.” Minh Mị vuốt trán, ngón tay mảnh mai của cô ấy đẹp đến mức chói mắt: “Bởi vì chị biết, anh ấy đã âm thầm làm nhiều chuyện cho em.”

“Vì em, chuyện gì anh ấy cũng dám làm, mạnh mẽ hơn bất kỳ chàng trai nào khác trên đời.”

“Mấy năm này, chị cũng luôn quan sát anh ấy vươn lên. Sau này chị còn biết, sự đấu tranh và nỗ lực của anh ấy đều là vì em.”

Nói xong, cô ấy buông tay, rất tiếc nuối: “Chị đã không còn tư cách để nghi ngờ anh ấy nữa.”

“Anh ấy thật sự rất trâu bò.”

Nghe thấy lời này, sợi dây căng thẳng trong lòng Thẩm Viên lại thả lỏng. Cô nhếch môi, giữa sự xúc động, lại có một cảm xúc không nói nên lời: “Em cảm thấy rất kỳ diệu. Mấy năm nay, hoá ra mọi người đều quan tâm đến anh ấy vì em.”

Minh Mị đối diện với ánh mắt của cô, ánh mắt cô ấy sắc sảo, nói toạc ra: “Bởi vì chị chưa bao giờ cảm thấy em hay anh ấy sẽ cam tâm buông tay.”

Một tình yêu “chết” một cách “không tự nhiên”, hẳn là phải chứa đựng rất nhiều sự không cam lòng và không muốn.

Thẩm Viên và Dịch Thận lại là những người ngang bướng và hiếu thắng như vậy. Sợi tơ hồng đã đứt, sớm muộn cũng sẽ hòa quyện rồi hợp lại vì nỗ lực của hai người.

Minh Mị mỉm cười, nói thêm: “Cũng vì chị hiểu em rõ nhất.”

Cô ấy suy nghĩ một chút rồi tặc lưỡi, hận không thể trừng mắt lên, nghĩ lại vẫn thấy không phục: “Nhưng mà lát nữa gặp anh ấy, có lẽ sắc mặt của chị vẫn không tốt đâu, chị báo trước cho em biết.”

“Chị chỉ có một cây cải trắng trắng trẻo mềm mại như vậy, thế mà lại bị ủi mất.”

Thẩm Viên cầm ly lên, cô nhấp một ngụm trà, giọng nói mềm mại, thản nhiên: “Ừhm, chỉ cần hai người không đánh nhau trước mặt em là được.”

“Nếu như vậy thì em sẽ hơi mất mặt.”

“Dù sao cũng là chỗ công cộng.”

Minh Mị: ……

Mấy năm nay, tính tình của em đã thay đổi không ít nhỉ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
📛 Mua Chặn Quảng Cáo
Gói chặn quảng cáo
Giá: 19.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 38.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 149.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng