Thẻ bài có thời gian khống chế linh hoạt nhất của Diệp Kỳ chính là Hộp nhạc dương cầm, vì thời gian khống chế của nó tỉ lệ thuận với độ dài khúc nhạc mà Diệp Kỳ có thể chơi. Tuy nhiên, trong lúc chơi đàn không thể đánh sai nốt, cũng không thể đổi sang bài khác, cho nên Diệp Kỳ đã chọn một bản nhạc dài hơn 10 phút.
Phạm vi khống chế của Dương cầm là 100m lấy đàn làm tâm. Vòng tròn lớn với bán kính 100m này đã bao phủ rất nhiều lối rẽ trong mê cung. Vừa rồi, rất nhiều Tộc Trùng nghe lệnh hành động, lập tức hướng về đây bao vây mọi người nên vừa hay bị Dương cầm của Diệp Kỳ khống chế lại. Có thể nói, một chiêu này của Diệp Kỳ đã khống chế được hơn 90% số trùng trong mê cung.
Thời gian mà Diệp Kỳ câu kéo được cho mọi người quý giá vô cùng, bốn người Tiêu Lâu theo sau Sở Hoa Anh nhanh chóng chạy về phía trước. Suốt dọc đường đi, họ thấy tất cả đám trùng này đều đứng đực ra, ngơ ngác quỳ rạp xuống mặt đất nghe Diệp Kỳ đánh đàn.
Lục Cửu Xuyên đạp qua người một con trùng, không khỏi khen ngợi: "Tố chất tâm lý của Lá Con cũng được đấy, ngồi giữa một đống trùng như vậy mà chơi đàn vẫn không hề lệch tông, lạc nhịp."
Tiêu Lâu nói: "Em ấy học nhạc mà, từ nhỏ đã học chơi dương cầm, chuyên nghiệp lắm đó."
Chỉ tiếc là Diệp Kỳ không thể khống chế được toàn bộ chúng nó, một vài con trùng hành động khá chậm vẫn nằm ngoài phạm vi 100m của đàn dương cầm. Tiêu Lâu thấy vậy liền triệu hồi Bạch Cư Dị, nhờ ông ta ngâm một khúc "Trường hận ca".
Trong huyệt vang lên tiếng Bạch Cư Dị chậm rãi mà ngâm:
"Năm xưa trùng thất Trường Sinh Điện,
Vắng vẻ đêm khuya thủ thỉ truyền:
'Trên trời nguyện hóa chim liền cánh,
Dưới đất làm cây nhánh liền cành..."
Kỹ năng "Trường hận ca" của Bạch Cư Dị có thể khống chế trong phạm vi lớn.
Lấy Bạch Cư Dị làm tâm, đám trùng xung quanh ông bị "Trường hận ca" tẩy não đến mơ màng sắp ngủ. Tiêu Lâu đè giọng nói: "Đi mau, tranh thủ thời gian!"
Đám trùng cuối cùng bị Bạch Cư Dị khống chế thành công, Sở Hoa Anh nhanh chóng chạy như bay qua lối rẽ phía trước, Ngu Hàn Giang cũng mở Tật phong, kéo tay Tiêu Lâu chạy theo...
Phía trước lại xuất hiện hang động rất lớn giống như mấy cái trước đó.
Lần đầu tiên họ theo Sở Hoa Anh giả đi vào hang động có chiếc cửa kia, vô số khoáng thạch bén nhọn từ trần nhà rơi xuống như mưa, suýt nữa khiến mọi người biến thành con nhím. Lần thứ hai lại có bom chôn sẵn gần cửa, cửa đóng lại một cái là kích nổ luôn; nếu Tiêu Lâu phản ứng không kịp thì mọi người có thể đã bị nổ tan xác...
Bẫy rập ở mê cung này quá nhiều.
Cảnh tượng y hệt, khó tránh khỏi việc mọi người nhớ tới mấy trải nghiệm kinh hồn bạt vía vừa rồi.
Ngu Hàn Giang liếc nhìn anh trai mình một cái, ý là: Ông có chắc đây là Sở Hoa Anh thật không đó?
Lục Cửu Xuyên gật đầu cho Ngu Hàn Giang yên tâm. Y tới cạnh Sở Hoa Anh, thấp giọng nói: "Hoa Anh, phòng thí nghiệm này cụ thể lớn thế nào, bên trong có bao nhiêu phòng, cô đã thăm dò chưa?"
Sở Hoa Anh nói: "Rạng sáng nay nhân lúc chúng không chú ý, tôi đã lén vào một lần, dùng Áo khoác tàng hình theo sau một tên cướp vũ trụ để điều tra. Phòng thí nghiệm chia thành ba khu vực, đầu tiên là kho dụng cụ, có rất nhiều dụng cụ khoa học phức tạp và tinh vi; tiếp theo là kho tài liệu, bên trong chứa rất nhiều tiêu bản đang được nuôi cấy; sâu trong cùng mới là xưởng sản xuất dây chuyền nhân bản con người."
Tiêu Lâu nhìn về phía Ngu Hàn Giang: "Muốn phá hủy phòng thí nghiệm này, chúng ta chỉ có thể dùng lửa đốt. Nhưng mà diện tích của nó lớn như vậy, dùng cồn hắt rồi đốt lửa quá lãng phí thời gian."
Lục Cửu Xuyên cười nói: "Này thì dễ, đến lúc đó anh cậu gọi Chu Tước, nhóc đó có thể phóng hỏa diện rộng đấy."
Y quay sang hỏi Sở Hoa Anh: "Cửa này mở như thế nào, cần nhập mật mã sao?"
Sở Hoa Anh đáp: "Tôi đã theo dõi rồi, dùng mật mã biểu tượng."
Cô tiến lên một bước, nhanh chóng vẽ ra một vài ký hiệu ở giữa cánh cửa.
Ngu Hàn Giang thấp giọng dặn dò: "Vừa nãy Tộc Trùng bên ngoài đã phát hiện ra chúng ta, rất có thể chúng đã báo tin cho Nữ vương. Nữ vương nhất định đang trên đường tới đây, mọi người cần phải cẩn thận, dùng tốc độ nhanh nhất tiêu hủy phòng thí nghiệm này!"
Hắn nhìn về phía anh trai, gấp rút ném cho Lục Cửu Xuyên súng tự động của mình.
Lục Cửu Xuyên nhận lấy súng tự động và băng đạn, thuần thục lên nòng. Ngu Hàn Giang lại rút ra khẩu súng lục, hai anh em liếc nhau một cái. Hắn giơ tay ra hiệu, bảo các đồng đội lùi lại phía sau.
Ngay khi Sở Hoa Anh mở cửa ra, Ngu Hàn Giang và Lục Cửu Xuyên trước sau nhanh nhẹn vọt vào trong phòng, lưng áp vào lưng, một người bên trái, người kia bên phải. Nòng súng đen ngòm, tầm ngắm của mỗi người đều bao trùm phạm vi hình quạt xung quanh. Một khi nhận thấy điều gì bất thường uy h**p, họ đều có thể lập tức bấm cò giải quyết.
Hai anh em họ, một người là lính, người còn lại là cảnh sát, tuy là lần đầu tiên phối hợp với nhau nhưng vẫn ăn ý khăng khít vô cùng.
Khi hai người phá cửa xông vào, bảy, tám tên cướp vũ trụ đồng loạt quay đầu lại, kinh ngạc mà nhìn họ. Những tên cướp vũ trụ này đều rất quen mắt, đều là đồng đảng trên tinh hạm Ám Dạ của Sở Hoa Anh. Lúc này, có hai tên cướp vũ trụ đang điều khiển dụng cụ trước mặt, màn hình trên đó chi chít các đoạn mã DNA, kết cấu DNA xoắn ốc đang xoay tròn trên màn hình.
Sáu tên cướp vũ trụ còn lại đều cầm vũ khí trong tay. Bọn chúng rõ ràng đã biết đội của Tiêu Lâu đã xông vào mê cung, nhưng lại không ngờ ngay cả bị đại quân Tộc Trùng chặn lại mà họ vẫn có thể tới đây nhanh đến vậy.
Sáu tên kia hơi ngẩn ra, lập tức cầm súng lên ——
Nhưng mà, khi trong tay ai cũng có vũ khí thì phải xem tay ai nhanh hơn đã!
Lục Cửu Xuyên khiêng súng tự động lên, hung mãnh mà bắn về phía trước!
Nhất thời, tiếng súng "đoàng đoàng đoàng" vang vọng bên tai không dứt.
Người đàn ông này vốn đã cao lớn, trên mặt còn có một vết sẹo rõ ràng sau khi trải qua Mật thất Ác mộng J Nhép, lúc này tuy vẫn mỉm cười đầy hài hước nhưng ánh mắt đã nhuốm màu tàn nhẫn. Hắn tựa như hung thần giáng thế, vừa đi vừa điên cuồng dùng súng tự động bắn phá khắp tầm nhìn hình quạt. Hàng loạt đạn nổ giáng về phía địch như mưa bão, mấy tên cướp vũ trụ bị đánh tới vắt giò lên cổ mà chạy.
Dưới sự áp chế của hỏa lực mạnh mẽ như vậy, quân địch gần như không thể thở.
Tiêu Lâu thấy y nháy mắt đã hạ gục mấy tên lâu la, đáy lòng tức khắc vô cùng chấn động. Nhưng nghĩ lại thì anh Cửu vốn là lính, lại là đội trưởng của Đội đột kích Mũi Tên Nhọn kia mà. Cướp mà y từng gặp có lẽ còn hung tàn hơn đám cướp vũ trụ hôm nay. Chuyện y biết dùng súng là điều hết sức bình thường.
Ngược lại phải nói Ngu Hàn Giang, so với vẻ bạo lực của anh trai, Ngu Hàn Giang có vẻ càng thêm bình tĩnh.
Khi Lục Cửu Xuyên dùng hỏa lực ngăn chặn mấy tên cướp vũ trụ kia, Ngu Hàn Giang tận dụng mọi cơ hội. Hắn hơi nheo mắt lại, nhắm chuẩn vị trí mà tên cướp kia lẩn trốn, liên tục bóp cò ba lần. Tiếng súng lục lẫn vào giữa âm thanh hung mãnh của tiếng súng tự động rền vang, một viên đạn bắn vỡ đầu, một viên chính giữa trái tim, viên thứ ba bắn phế bàn tay của một tên cướp vũ trụ.
Không một viên đạn lạc, chuẩn xác vô cùng!
Những tên cướp vũ trụ đó giơ vũ khí muốn bắn chết bọn họ, kết quả lại bị Lục Cửu Xuyên và Ngu Hàn Giang đánh phối hợp giết ngược lại hai người. Tên thứ ba vừa giơ súng lên, bàn tay đã bị bắn thủng ra một lỗ máu. Gã đau đến mức gào lên, súng trên tay bất cẩn rơi xuống.
Ngay sau đó, gã cảm thấy tay mình đột ngột bị kéo về sau, một lực rất mạnh ập vào khiến tay gã trật khớp ——
Là Sở Hoa Anh.
Sở Hoa Anh hành động nhanh như chớp, tuy rằng cô không biết dùng súng như Lục Cửu Xuyên hay Ngu Hàn Giang, nhưng bản thân cô đã là vũ khí mạnh nhất rồi. Cô như một ngọn gió luồn tới phía sau lưng đối phương, khống chế tên cướp vũ trụ kia. Ngón tay tái nhợt như móng vuốt chim ưng tóm chặt lấy phần cổ của gã.
Cô lạnh lùng thốt: "Nói, cố hạm trưởng đâu rồi?"
Tên cướp kia tái nhợt mặt mày, run rẩy nói: "Tôi, tôi không biết."
Sở Hoa Anh nhíu mày: "Muốn sống thì thành thật khai ra. Chọn đi."
Tên cướp kia điên cuồng lắc đầu: "Tôi thật sự không biết! Cố hạm trưởng mang theo một vài người đi rồi, mấy người chúng tôi ở lại đây, giúp... giúp chú Tần trông coi phòng thí nghiệm ngầm này..."
Gã nói tới đây, trong mắt chợt lóe lên một tia sắc lạnh. Cái tay còn chưa gãy kia chẳng biết móc được ở đâu ra một con dao găm sắc bén, đột ngột đâm về phía Sở Hoa Anh.
Nhưng các giác quan của Sở Hoa Anh đều vô cùng nhanh nhạy, làm sao dễ bị người ta đánh lén như vậy được?
Đối phương vừa muốn đánh lén, cô đã rút dao găm Nhện Máu ra cắt đứt cổ họng gã!
Máu tươi nhuốm trên dao găm rất nhanh đã biến mất, tựa như bị lưỡi dao này nuốt chửng. Mà trên cán dao Nhện Máu lại xuất hiện thêm một hoa văn đỏ như máu, chứng tỏ nó lại được cắt ngang qua điểm cuối sinh mệnh của một người.
Sở Hoa Anh rút dao găm lại, đánh mắt cho Lục Cửu Xuyên một cái: "Những kẻ này bị tẩy não cả rồi, không cần để sót bất cứ kẻ nào!"
Lục Cửu Xuyên hiểu ý, nâng súng tự động lên đi về trước đàn áp, Ngu Hàn Giang chuyên đối phó những tên cướp đang mai phục đánh lén, hai người dứt khoát giải quyết hết đám lâu la này. Tiêu Lâu dùng Com-pa vẽ vòng tròn bảo vệ để yểm trợ cho đồng đội, Đường Từ nhanh chóng hack vào mấy chiếc máy tính quang học chưa kịp tắt của bọn cướp, nhanh chóng sao chép dữ liệu bên trong.
Năm người phá tan phòng tuyến thứ nhất.
Sau khi vào căn phòng thứ hai, họ phát hiện ở đây quả thực có rất nhiều tiêu bản hệt như lời Sở Hoa Anh, còn có một tủ đông lạnh. Trong tủ đông đó không biết đang chứa bao nhiêu tế bào, mỗi một tế bào này đều có thể biến thành vũ khí hình người không lâu sau đó.
Tiêu Lâu nói: "Hàn Giang, đưa cồn cho em. Em đi tiêu hủy chúng."
Phá hủy tế bào dễ dàng hơn g**t ch*t các bản sao có năng lực tự chữa lành nhiều, dù sao thì tế bào cũng không thể động đậy.
Ngu Hàn Giang đưa thẻ bài cho Tiêu Lâu, Tiêu Lâu lấy một lọ cồn ra, hắt vào đám tế bào trên bàn thí nghiệm rồi dùng Bạch Cư Dị bật lửa. Đường Từ giúp anh mở tủ đông, lấy toàn bộ tế bào đông lạnh bên trong ra.
Các tế bào đông lạnh bị lửa đốt, nhanh chóng biến thành một bãi chất lỏng.
Lục Cửu Xuyên và Ngu Hàn Giang cảnh giác nhìn chằm chặp vào cánh cửa cuối cùng.
Ngu Hàn Giang thấp giọng hỏi: "Chú Tần đâu?"
Tên cướp vừa rồi nói không biết cố hạm trưởng đi đâu, chỉ để lại mấy người bọn họ ở đây giúp chú Tần tiếp tục nghiên cứu... Song, từ căn phòng đầu tiên cho tới giờ, bọn họ vẫn không hề thấy bóng dáng của chú Tần đâu cả.
Sở Hoa Anh nói: "Mấy hôm trước tôi còn thấy lão ta. Chẳng lẽ biết không thể đánh trực tiếp với ta, cho nên lão chạy trước rồi?"
Tiêu Lâu và Đường Từ đã nhanh chóng xử lý xong đám tế bào đông lạnh.
Đếm sơ sơ cũng phải có mấy trăm ngàn tế bào, nếu bọn họ đến chậm một bước, để chúng nó được nuôi dưỡng thành công thành bản sao thì thật không dám nghĩ tới hậu quả.
Tiêu Lâu nhanh chóng tới bên cạnh Ngu Hàn Giang, nói: "Mặc kệ chú Tần kia ở đâu, chúng ta hủy diệt dây chuyền sản xuất người nhân bản này đã rồi tính. Lá Con chỉ có thể khống chế đám trùng kia trong 10 phút, chúng ta không còn nhiều thời gian!"
Ngu Hàn Giang gật đầu rồi đánh mắt cho anh trai mình.
Lục Cửu Xuyên bóp cò súng, rất là bạo lực mà bắn cho cánh cửa thứ ba thủng lỗ chỗ như một cái sàng!
Cửa bị bắn nát rồi, mọi người theo Lục Cửu Xuyên vào trong.
Nhưng cảnh tượng trong phòng lại khiến vẻ mặt của mọi người đồng loạt cứng đờ ——
Phía sau cánh cửa đó là mấy chục Tiêu Lâu và Lục Cửu Xuyên,... còn có cả Đường Từ, Sở Hoa Anh, Thiệu Thanh Cách và Diệp Kỳ.
Vô số bản sao không đếm được, đang mỉm cười đầy quỷ dị mà nhìn thẳng vào bọn họ.
