Mấy đứa bé không nói chuyện, ngoan ngoãn ngồi ăn cơm.
“Các em không còn nhỏ nữa, không thể vẫn luôn lăn lộn với chị, hôm nay nghỉ ngơi một ngày, ngày mai chị tìm trường học cho các em. Đợi khi tìm được trường học tiếp nhận các em, thì đưa các em đi học.”Lúc ấy xảy ra ở nước ngoài, loại chuyện này Đồng Nguyệt cũng không đến mức sẽ đi nói khắp nơi!
Theo lý thuyết ngoại trừ cô ấy ra, không có ai biết được chuyện này mới đúng?
Mơ màng hồ đồ suy nghĩ rất lâu, Mạnh Phồn mới đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Đồng Nguyệt không sớm rời giường đi bày quán như vậy, mà tỉnh dậy làm cơm sáng cho mấy đứa bé ăn.Người khác còn cười nhạo cô ấy không gả đi được?
Là vì xảy ra chuyện đó với anh ta năm đó ư?
Lúc này trong nước vẫn chưa cởi mở như ở nước ngoài, cô gái mất đi trong sạch đúng là khó gả ra ngoài ở trong nước.
Mạnh Phồn nghĩ lại, lại cảm thấy kỳ lạ.Chuyện này hai chị em không chịu.“Chị cả, bọn em đều đi học thì chị làm sao bây giờ? Sạp chỉ có mình chị không lo liệu được quá nhiều việc.”
“Đúng thế! Đồng Yến và Đồng Lâm còn nhỏ, tuổi này trường học chưa chắc đã nhận, nếu hai bọn em đều đi học, vậy mình chị bày quán còn phải chăm sóc hai đứa bé chắc chắn không được.”
Chậm trễ tiếp, hai cô bé này thật sự chậm trễ, lớn tuổi muốn đền bù cũng không còn kịp.…Hôm nay chuẩn bị nghỉ ngơi, Đồng Nguyệt dẫn mấy đứa bé ra ngoài chơi một lát.Ăn cơm sáng xong Đồng Nguyệt ngồi trước gương, chuẩn bị trang điểm một chút.Quần áo vẫn là đồ mấy tháng trước bọn họ ở quê, Đồng Nguyệt chưa mua cho bọn họ, tới Bằng Thành mấy tháng cũng không có quần áo mới.
Không phải không mua nổi, lúc trước khi sinh bệnh phải mất tiền, bọn họ trải qua cuộc sống nghèo khó không có tiền nên bị dọa sợ, cho nên trong khoảng thời gian này vẫn luôn liều mạng kiếm tiền.
Có tiền thì cất đi, trừ phi cần thiết nếu không sẽ không tiêu.“Lại đây, chị cả trang điểm cho hai đứa.”
Đồng Nguyệt chải đầu cho hai em gái, tết bím tóc, bảo hai bọn họ thay quần áo.
Nhưng hai cô gái thay một lúc lâu, Đồng Nguyệt vẫn không hài lòng.Dù sao cũng là đứa bé, vẫn có chút khát vọng đối với quần áo mới, chị cả đã lên tiếng trong lòng bọn họ mơ hồ cũng có chút hưng phấn.
Đồng Nguyệt dẫn bốn đứa bé đi trên đường, mua quần áo cho bé trai trước.
Bọn họ là song sinh trông rất giống nhau, bình thường ở bên ngoài ngoại trừ Đồng Nguyệt ra, người bình thường không phân biệt được hai anh em, ngay cả hai chị em song sinh có đôi khi cũng nhận nhầm hai đứa bé.“Bọn em đã trưởng thành, con gái luôn phải có mấy bộ quần áo đẹp.”
“Nhưng mà tiền của chúng ta không tiết kiệm đủ.”
“Nghe chị, lát nữa đi mua hai bộ, mỗi đứa đều có.”Đồng Nguyệt bất đắc dĩ nói: “Hôm nay dẫn hai đứa đi mua mấy bộ, sau này đi học cũng có thể mặc.”
Hai em gái đều không tán thành.
“Lúc trước ở quê không phải mới mua sao? Quần áo của bọn em đủ mặc.”Trong khoảng thời gian này bận rộn kiếm tiền, sống thật sự là thô ráp hơn nhiều, nghĩ tới trước đây cô ấy cũng xinh đẹp bao nhiêu!
Hiện giờ mặt phơi đen, làn da cũng thô ráp, nhìn già đi nhiều.
Thở dài Đồng Nguyệt trang điểm cho mình xong, thay một chiếc váy xinh đẹp, nói với hai em gái:Mua hai bộ quần áo mới giống nhau y đúc, đều là trắng đen giao nhau, mặc trên người hai anh em giống nhau y đúc thật sự quá đẹp mắt.
Đồng Nguyệt rất vui sướng:
“Song sinh mặc giống nhau rất đẹp, lát nữa chị cũng mua một bộ giống như đúc.”Quần áo của hai bé gái tương đối nhiều hơn, đủ loại váy tay ngắn, tay dài, áo khoác đủ cả…Mua sắm là chuyện khiến người ta vô cùng vui sướng, tới Bằng Thành mấy tháng vẫn luôn vùi đầu làm việc, trước khi tới mua đồ mấy chị em còn đau lòng luyến tiếc mua đồ, nhưng mà một khi mua đồ thì vui sướng không thu tay lại được.Nhìn thấy thứ gì, cũng muốn mang về nhà.Mấy người đi chơi vui vẻ, nhưng không biết bọn họ đã sớm bị người ta theo dõi.Ở Bằng Thành bày quán mấy tháng, thực ra Đồng Nguyệt đắc tội không ít người.Nơi trị an không được tốt, đó chính là thiên đường của du côn lưu manh.Bên đường bày quán nhỏ, có người nào không bị thu phí bảo vệ?Thời buổi này làm kinh doanh nhỏ lẻ ít người, nhưng bất đắc dĩ dân cư hơi nhiều!Đối với dân chúng bình thường mà nói, còn có người từ nơi khác tới mưu sinh không cần để ý quá nhiều, tiện tay làm quán bình dân cũng có thể một tháng kiếm hơn trăm hơn ngàn, đối với dân chúng bình thường mà nói người nào sẽ không làm?
