Quý Ngưỡng Chân ở công ty đều vùi đầu làm việc, sống trong xã hội thu nhỏ này cần xử lý mội vài mối quan hệ con người phức tạp, may là công ty nhỏ của cậu chỉ chú ý đến hiệu suất công việc, mọi người trong văn phòng đều bận tối tăm mặt mày, đến cả thời gian uống trà chiều cũng phải tranh thủ.
Cậu đã vào công ty gần một tháng, với hầu hết đồng nghiệp cũng chỉ coi như quen biết sơ.
Mà thời gian này Nhậm Đàn Chu có vẻ nhàn nhã hơn khá nhiều, có thời gian rảnh sẽ đi đón Quý Ngưỡng Chân tan làm, tự mình lái chứ không gọi tài xế, còn cố tình mua một chiếc xe nhìn khá bình thường, giống như chỉ là giai cấp tư sản phổ thông mà thôi.
Đồng nghiệp trong tổ của Quý Ngưỡng Chân đều biết cậu không còn độc thân, bởi vì phần lớn bọn họ đều ở gần công ty, ngẫu nhiên tan làm đi mua đồ sẽ gặp được Quý Ngưỡng Chân và một vị Alpha cùng nhau dạo siêu thị.
Alpha hỗ trợ đẩy chiếc xe đựng đầy đồ, Quý Ngưỡng Chân thì chốc chốc lại vơ một đống đồ ăn vặt thả vào, bla bla nói gì đó, mơ hồ nghe ra được là "cái này ngon" "sếp bị ốm", vân vân mây mây.
Cũng may đồng nghiệp không phải là người thích hóng chuyện, Alpha và Beta dù sao cũng không phải chuyện gì rất bình thường, hỏi đến sẽ xấu hổ, thế là ai cũng ngầm hiểu trong lòng không nói ra.
Nhậm Đàn Chu khá có thiên phú nấu nướng, nhưng thực tế không biết làm nhiều món, nhân dịp mấy ngày nay có thời gian bèn cùng với Quý Ngưỡng Chân nghiên cứu món mới. Ban đầu Quý Ngưỡng Chân còn nghĩ một đằng nói một nẻo chê bai không ăn được hoặc là cũng bình thường thôi, về sau thì đã luyện thành mặt dày mà nói cho xin thêm một bát.
Quý Ngưỡng Chân cũng rất hậm hực với sự nhàn nhã gần đây của Nhậm Đàn Chu, nhưng hỏi anh nguyên nhân anh lại không nói.
Quý Ngưỡng Chân cũng đã hỏi vì sao người đến nhà gần đây không phải thư ký Chu, Nhậm Đàn Chu giải thích là do thư ký Chu bận rộn công việc khác không thể phân thân đến đây, tiểu Vương cũng rất chu đáo, dù sao chỉ là làm vài chuyện đơn giản, ai làm cũng vậy.
Lượng công việc của sếp và thư ký có tính cân bằng nhất định, sếp nhàn hơn thì nhân viên bên dưới phải bận lên.
Quý Ngưỡng Chân không dễ gì mới bắt đầu thuận mắt với thư ký Chu, bỗng nhiên đổi người mới, cậu khó tránh khỏi lúc đầu không quen, nhắc mấy lần với Nhậm Đàn Chu, kết quả Nhậm Đàn Chu lại nghiêm mặt hỏi có phải tiểu Vương làm việc không tốt không.
Tiểu Vương cần cù chất phác không tìm được khuyết điểm gì, Quý Ngưỡng Chân cũng không nhẫn tâm, đành phải gác chuyện này sang một bên.
Trong một mối quan hệ chỉ cần có người chịu nhún nhường trước thì hẳn sẽ không xảy ra vấn đề gì lớn. Trong những tình huống bình thường Nhậm Đàn Chu sẽ không tranh cãi với Quý Ngưỡng Chân, Quý Ngưỡng Chân mỗi ngày cũng mệt chết vì công việc, đến cuối ngày đương nhiên không còn sức đi chống đối Nhậm Đàn Chu, cứ như thế, hai người ở chung cũng có thể coi như là hoà hợp.
Quý Ngưỡng Chân cần cù làm việc, rất nhanh đã thu hoạch được quả ngọt, ba tháng thăng lên tổ trưởng, đồng nghiệp nhận được tin tức lập tức ồn ào đòi khao, thế là tan làm mọi người kéo nhau xuống nhà hàng Nhật Bản dưới tầng.
Liên hoan kết thúc, Quý Ngưỡng Chân tiễn hết đồng nghiệp lên taxi xong, tựa người vào chiếc cột bên đường nghỉ ngơi nửa phút.
Trời đã vào hè, dù là buổi tối thì vẫn cực kỳ oi bức khô hanh, Quý Ngưỡng Chân uống không ít rượu, lại đỡ mấy người đồng nghiệp nặng như heo, cả người đều nóng, sơ mi mặc trên người cũng ướt đẫm mồ hôi, lớp vải mỏng dán vào ngực và lưng, bóng dáng cô đơn đứng bên đường quả thật rất hấp dẫn ánh mắt người khác.
Lúc tan làm cậu đã gọi điện cho Nhậm Đàn Chu báo hôm nay mời đồng nghiệp ăn cơm, bảo anh không cần đến đón, nhưng Nhậm Đàn Chu vẫn tỏ ý muốn đến đón cậu sau khi liên hoan kết thúc, bảo cậu xong việc thì gọi.
Quý Ngưỡng Chân đúng là không muốn ngồi mấy cái xe taxi thúi rình này, nhưng cậu lại muốn nhanh chóng về nhà, không muốn đứng chờ ở vệ đường, cậu sắp bị hun chết rồi.
Trong hai phút Quý Ngưỡng Chân do dự đã từ chối ba lần mời của taxi, cuối cùng vẫn quyết định rút điện thoại ra gọi cho Nhậm Đàn Chu.
Cậu ngồi xổm xuống, mới gõ được mấy số, trước mắt bỗng có một bóng đen phủ xuống, tầm mắt xuất hiện một đôi giày thể thao màu trắng.
Cậu tưởng là cậu sinh viên đeo balo vừa đi qua quay lại, đầu cũng không nâng, hơi tức giận nói: "Không phải đã nói là tôi có đối tượng rồi sao? Đừng có làm phiền tôi."
Đôi giày màu trắng hơi lùi về sau nửa bước, sau đó chợt ngồi xuống.
"Tổ trưởng, sao anh vẫn chưa về nhà?"
Quý Ngưỡng Chân nghe vậy mới ngẩng đầu, thấy là một khuôn mặt trẻ trung anh tuấn, chính là nhân viên thực tập mới đến công ty mấy ngày trước, nghe nói là họ hàng hay con của bạn gì đó của ông chủ, còn chưa tốt nghiệp đại học, vừa đến đã được nhét vào tổ thiết kế mỹ thuật của cậu, khá có năng lực, con người cũng rất nhiệt tình, mới đi làm ba ngày đã mời mọi người hai lần trà chiều.
"Thật ngại quá, tôi tưởng là cậu sinh viên vừa nãy..."
Trên mặt Trì Hoà luôn mang theo ý cười, dáng vẻ ngoan ngoãn, tuy cao một mét chín nhưng lại mang đến cho người đối diện một cảm giác thân thiết dễ gần.
"Không sao ạ tổ trưởng, anh khó chịu chỗ nào sao? Xe của em đậu ở đối diện, có cần em đưa anh về nhà không?"
Trì Hoà nói mình bị dị ứng rượu nên vừa nãy chỉ uống nước có ga, còn bị những đồng nghiệp khác trêu đùa là trẻ con chưa trưởng thành.
Quý Ngưỡng Chân biết người ta chỉ khách sáo thôi, nhưng cậu muốn được ngồi điều hoà lắm rồi, thế là làm như khó xử hỏi: "Nhà tôi ở Thiên Hối... liệu có tiện đường không?"
Trì Hoà nhìn cậu loạng choạng đứng dậy bèn cũng đứng lên, đỡ lấy cậu rồi nhanh chóng nói: "Tiện đường tiện đường, nhà em ở ngay gần đó."
Quý Ngưỡng Chân mãn nguyện ngồi vào xe, báo địa chỉ cụ thể rồi thả người trên ghế lái phụ hưởng thụ hơi lạnh điều hoà.
Trì Hoà chỉ mới thi bằng lái xe, kỹ thuật lái xe so với Quý Ngưỡng Chân có thể nói là kẻ tám lạng người nửa cân, Quý Ngưỡng Chân chưa được thoải mái hai phút đã bị cái kiểu lái lái dừng dừng của cậu ta làm cho mắc ói.
Nhưng dù sao người ta đã có lòng đưa mình về, Quý Ngưỡng Chân cũng không tiện nói gì, ngược lại là Trì Hoà rất tự mình biết mình tỏ ý xin lỗi với cậu.
Quý Ngưỡng Chân bị cậu ta gọi một câu tổ trưởng hai câu tổ trưởng đến mức bó tay hết cách, trong lòng quả thật cũng còn đang vui vì được thăng chức, thế là khoan dung đáp: "Không sao, giờ này đường cũng tắc, nhưng mà kỹ năng lái xe này của cậu... vẫn nên luyện thêm."
Thật ra kỹ năng lái xe của Quý Ngưỡng Chân cũng nát bét, cậu còn khá có cảm giác đồng cảm với Trì Hoà.
Khu nhà không cho xe đi vào, nhưng Quý Ngưỡng Chân hạ cửa kính để lộ mặt xong, Trì Hoà mới được lái xe đưa cậu đến dưới tầng.
"Hôm nay muộn lắm rồi, không mời cậu lên ngồi nữa nhé." Quý Ngưỡng Chân cười híp mắt vẫy tay với cậu ta, "Về sớm nghỉ ngơi đi."
Bánh xe của Trì Hoà vừa động cậu lập tức tiến vào toà nhà, bên ngoài nóng như một cái nồi hấp, cậu không muốn đứng lại thêm dù chỉ một giây.
Chưa đến chín giờ, cũng không tính là muộn, nhưng cậu ăn gan hùm mật báo cũng không dám đưa một Alpha về nhà nha.
Quý Ngưỡng Chân bước ra khỏi thang máy, cúi đầu ngửi ngửi mùi trên người mình, sau đó lấy một chai nước hoa nhỏ ở tủ ngoài cửa xịt hai cái lên người.
Cậu quên mất cửa nhà nhận diện khuôn mặt, xịt xong nước hoa còn đứng cho tản mùi thêm một phút, vừa định mở cửa thì cửa đã mở ra từ bên trong.
