Sính Ác - Kim Yêu Đới

Chương 28




Ngay khi Quý Ngưỡng Chân cho rằng tối nay sẽ không được bình yên, Nhậm Đàn Chu lại không nói chuyện xoá bạn nữa, bỗng hỏi: "Anh ta vừa gửi tin nhắn gì cho em?"

Quý Ngưỡng Chân trở nên nghi ngờ có phải Nhậm Đàn Chu đang cố tình mài mòn kiên nhẫn của mình hay không, cậu không nói gì mở điện thoại, đưa màn hình trò chuyện đến trước mặt đối phương, "Anh tự xem đi."

Diêu Thiện Đình hỏi cậu đã về nhà chưa, tuy chỉ là một dòng chữ ngắn gọn, nhưng người sáng suốt đều có thể nhìn ra mờ ám trong đó.

Nhậm Đàn Chu gật đầu, không nói gì nữa.

Anh nhặt quần áo lên, phần tay áo đã xắn đến khuỷu hơi trượt lên, Quý Ngưỡng Chân vô tình đưa mắt sang, tầm mắt dừng lại trên miếng bông cầm máu trên cánh tay anh.

Nhậm Đàn Chu rất ít làm các vận động ngoài trời, dù phơi nắng bị đen cũng rất nhanh sẽ trở về ban đầu, làn da của anh gần như là trắng bằng Quý Ngưỡng Chân.

Cũng bởi vì thế nên gân xanh và vết máu lại càng trở nên rõ ràng hơn.

"Khoan đã!" Quý Ngưỡng Chân nhanh tay lẹ mắt bắt lấy cánh tay anh, "Anh lại tiêm thuốc ức chế đấy à?"

"Không phải." Nhậm Đàn Chu để cho Quý Ngưỡng Chân quan sát mình, giọng nói thả xuống rất nhẹ, "Buổi chiều sau khi em đi anh thấy hơi không thoải mái nên gọi bác sĩ gia đình đến truyền hai bình nước, vừa mới xong."

Quý Ngưỡng Chân không lên tiếng.

Nói cách khác, trong lúc cậu ở bên ngoài ăn tối với Alpha khác, Nhậm Đàn Chu một mình ở nhà truyền nước, đến giờ còn chưa bỏ được miếng cơm nào vào bụng.

Tâm trạng của Quý Ngưỡng Chân thoắt cái thay đổi, bỗng nhiên trở nên ảo não vì vừa rồi đã tranh chấp với Nhậm Đàn Chu. Bình thường với những tình huống tương tự thế này, chỉ cần không phải cậu nghĩ không thông, thì cảm xúc đều sẽ đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Để đền bù, cậu chủ động chạy vào nhà tắm tắt nước, lại xuống tầng rửa một quả đào mang lên.

"Anh, đừng ngâm lâu quá không lại chóng mặt." Cậu đặt quả đào vào chiếc đĩa cạnh bồn tắm, "Nếu không thoải mái thì ăn hai miếng trước.. Anh đang yếu như thế, em sợ anh chóng mặt rồi ngất xỉu trong bồn tắm cũng không có ai biết."

Quý Ngưỡng Chân càng nói càng thấy khả năng này rất có thể sẽ xảy ra, bèn đốt hương an thần lên, ánh lửa nhỏ bé lập loè trong cốc nến hồng nhạt, toả ra mùi hương ngòn ngọt không phải của pheromone, khiến cậu thoáng ngẩn người, "Hay là em ở trong này chờ anh nha?"

Cạnh bồn tắm có dựng một tấm bình phong bằng kính mờ, một bên khác là cửa sổ.

Nhậm Đàn Chu không từ chối, lúc c** q**n áo cũng không hề e ngại có Quý Ngưỡng Chân ở đây, cởi đến khi trên người chỉ còn lại một chiếc q**n l*t màu đen mới đi vào sau tấm bình phong, từng bắp thịt trên người đều toả ra sự mạnh mẽ của một Alpha.

Nước được đặt ở độ ấm thích hợp sẽ làm giảm bớt sự mệt mỏi, Quý Ngưỡng Chân bật đồng hồ đếm ngược trong điện thoại lên, đặt hai mươi phút.

Cậu ngồi trên chiếc ghế sô pha dài bên ngoài tấm bình phong, chống cằm chơi một trò chơi đơn giản trên điện thoại, âm thanh trò chơi để như bình thường nên Nhậm Đàn Chu có thể nghe được rõ ràng.

Khoảng chừng năm phút sau, chợt có thông báo tin nhắn mới.

Quý Ngưỡng Chân theo bản năng bấm vào, Diêu Thiện Đình gửi sang một đoạn âm thanh dài sáu mươi giây.

Đã phiền lại còn dài dòng.

Quý Ngưỡng Chân liếc về phía tấm bình phong, Nhậm Đàn Chu ngửa đầu như đã tiến vào trạng thái ngủ nông.

Thế là cậu giảm âm lượng xuống mức một, đặt sát bên tai nghe nội dung.

Không ngờ cậu lại đè phải nút tăng âm lượng lên lớn nhất, giọng nói của Diêu Thiện Đình lập tức như quả bom nổ bên tai.

"Anh trai mắng em hả? Đừng buồn, nếu không vui thì có thể nói với.."

Quý Ngưỡng Chân quýnh quáng tay chân bấm dừng.

Cùng lúc đó, người bên trong tấm bình phong cũng thay đổi tư thế, cách một lớp kính thuỷ tinh mờ, tầm mắt như một mũi tên băng sắc nhọn phá vỡ ngăn cách, thẳng tắp đối diện với cậu.

"Quý Ngưỡng Chân, anh mắng em bao giờ vậy?"

Nhậm Đàn Chu hỏi xong thì im lặng một hồi lâu, cơ thể tựa về phía này, tiếng nước chuyển động và tiếng va chạm của những món đồ trang trí cùng vang lên, mang đến một cảm giác tấn công ào ạt, khiến Quý Ngưỡng Chân vô thức lui người về sau.

"Chắc là có đó, anh không nhớ đấy thôi..."

Thật ra Quý Ngưỡng Chân cũng không nhớ, Nhậm Đàn Chu sẽ không mắng thẳng vào mặt người khác, bởi vì anh không phải người thích phát tiết ra ngoài, mà anh sẽ tìm cách giải quyết vấn đề đó.

Bình thường đều là Quý Ngưỡng Chân vì không được thoả mãn yêu cầu mà nổi khùng lên mắng anh.

"Anh không hề." Nhậm Đàn Chu phủ nhận bằng giọng nói chắc chắn như đinh đóng cột.

Không loè được anh, cũng không thể khiến anh nghi ngờ bản thân.

Quý Ngưỡng Chân cảm thấy còn tiếp tục thế nữa, cậu nhất định sẽ bị Nhậm Đàn Chu đảo chiều hỏi khó, dù sao đây cũng là chuyện của hai người họ, cậu không nên oán trách anh với người ngoài.

Nếu đổi lại là Nhậm Đàn Chu nói về cậu như thế với một người chỉ mới quen đến ngày thứ hai, có lẽ cậu sẽ còn kích động hơn cả anh.

Quý Ngưỡng Chân nghĩ ngợi lung tung một hồi, đến mức khuôn mặt cũng đỏ lên, ấp úng lấp l**m: "Cũng lâu lâu rồi đó, anh đừng ngâm lâu quá... Trong này bí hơi quá, em ra ngoài hít thở không khí đây."

Quý Ngưỡng Chân nói xong, như bị ma đuổi mà chạy khỏi phòng tắm, định bụng quay về phòng đi tắm.

Vừa đi đến cạnh bàn, chợt có một một trận gió từ ngoài cửa sổ thổi vào, lật lên mấy trang giấy dưới tấm chặn.

Trước khi vào nhà tắm cậu đã cố tình mở cánh cửa sổ này ra cho thông khí.

Quý Ngưỡng Chân thuận tay đẩy đồ chặn giấy vào giữa, vô tình nhìn thấy logo của túi hồ sơ bên dưới.

Tế Minh chế dược.

Quý Ngưỡng Chân tưởng là báo cáo kiểm tra sức khoẻ của mình được giao đến tận nhà, tự nhiên mở ra.

Cậu lật qua vài tờ, đọc không hiểu lắm, thế là đành phải quay lại từ trang đầu.

Ánh sáng không đủ, đọc một hàng chữ nhỏ bằng con kiến đúng là có hơi mất sức.

Quý Ngưỡng Chân đọc xong mấy hàng mới ý thức được đây căn bản không phải báo cáo kiểm tra sức khoẻ của cậu, mà là một phần nói về phương án trị liệu mà cậu chưa bao giờ cân nhắc tới.

Liệt kê ra một vài nội dung chi tiết, cũng nói rõ đây là biện pháp không triệt để, không thể giải quyết gốc rễ vấn đề.

Sao có thể chứ?!

Sau lưng Quý Ngưỡng Chân rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, bị gió lạnh bên ngoài thổi vào bỗng chốc trở nên nhễ nhại.

Cậu tập trung toàn bộ trí óc vào tập hồ sơ này, hoàn toàn không chú ý đến tiếng cánh cửa nhà tắm phía sau lưng mở ra.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
📛 Mua Chặn Quảng Cáo
Gói chặn quảng cáo
Giá: 19.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 38.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 149.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng