Khi thái giám trong cung ra ngoài truyền chỉ, Hoàng đế tiếp tục phê tấu chương, Bạch Hưu Mệnh thì an tĩnh đứng ở bên cạnh.
Sau khi phê hai bản tấu chương, Hoàng đế đột nhiên hỏi: “Khanh cảm thấy hẳn phải xử trí một nhà Ứng An Vương như thế nào?”
Bạch Hưu Mệnh buông tay đứng yên: “Thần chỉ phụ trách tra án, xử trí như thế nào, toàn dựa vào tâm ý của bệ hạ.”
Hoàng đế không để tâm tới chàng, tiếp tục nói: “Hôm qua trong tông thất có không ít người cầu xin trẫm nương tay một chút, cho rằng Ứng An Vương chỉ bị che mắt, không coi là phạm vào sai lầm gì lớn.”
Hôm qua đã xảy ra chuyện như vậy, nếu không phải quá ngu xuẩn, trong lòng đều nên có phán đoán.
Huống hồ Tư Thiên Giám thử huyết mạch từng nhà, thật đúng là bắt được mấy kẻ dám lẫn lộn huyết mạch, bọn họ cũng nên biết cụ thể đã xảy ra vấn đề gì.
Bạch Hưu Mệnh cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, tuy rằng Ứng An Vương không có thành tựu gì, nhưng danh tiếng vẫn luôn không tồi, nếu không phải như thế, bệ hạ cũng sẽ không có ý tưởng để ông ấy làm Tông lệnh.
Trong quá khứ, chàng sẽ không nhiều lời với những việc như thế này, nhưng không biết thế nào lại nghĩ đến A Triền vẫn hay bảo là gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ.
Kết cục một nhà Ứng An Vương như thế nào chàng cũng không để ý, có điều nghĩ đến chuyện nếu biết bọn họ sống không tốt, nàng hẳn là sẽ vui vẻ.
Vì thế Bạch Hưu Mệnh nói: “Thần cho rằng bệ hạ không ngại cho Ứng An Vương một cơ hội.”
Hoàng đế có hơi bất ngờ là chàng sẽ lên tiếng, không khỏi hỏi: “Vì sao?”
“Trong tay thần cũng không có chứng cứ có thể chứng minh Ứng An Vương cố ý nhận sai con gái, chỉ bằng việc này, không cách nào bình phán nhân phẩm một nhà bọn họ.”
Bạch Hưu Mệnh đương nhiên biết, trong lòng Hoàng đế để ý điểm này.
Vương gia trong hoàng thất, có thể có tâm tư riêng của mình, cũng có thể vô năng, nhưng nhân phẩm ít nhất phải không có trở ngại.
“Vậy khanh nói, nên bình phán như thế nào?”
“Lát nữa không bằng bệ hạ thử một chút, nếu như vợ chồng Ứng An Vương chỉ nhận sai con gái thì còn có thể thông cảm được, nhưng nếu như biết được những gì con gái ruột gặp phải, mà vẫn thờ ơ, vậy thì đáng hoài nghi.”
Hoàng đế dường như cảm thấy đề nghị này cũng không tệ lắm, gật gật đầu: “Vậy để thử xem.”
Cả nhà Ứng An Vương không ngờ rằng vụ án nhanh như vậy đã có kết quả, nghe được trong cung truyền chỉ, bọn họ không dám trì hoãn chút nào, vội vàng ngồi xe ngựa vào cung.
Trên đường tới Ngự Thư Phòng, người một nhà bọn họ trong lòng thấp thỏm, vụ án nhanh như vậy đã có thể điều tra rõ, đối với bọn họ mà nói chưa chắc đã là một chuyện tốt.
Ứng An Vương càng lo lắng sốt ruột, ông còn chưa nghĩ ra phương pháp ứng đối, Hoàng đế đã triệu kiến, cũng không biết sẽ xử trí như thế nào?
Vào Ngự Thư Phòng, bốn người quỳ xuống một hàng hành đại lễ.
Hoàng đế liếc mắt nhìn bọn họ một cái, lãnh đạm mà lên tiếng: “Đứng lên đi.”
Ứng An Vương phi được thế tử Ứng An Vương nâng mà đứng lên, Hoàng đế không lên tiếng, tất cả bọn họ đều an tĩnh mà đứng ở đó, cũng không ai dám mở miệng trước dò hỏi.
“Bạch Hưu Mệnh, nói đi.”
“Vâng.” Lúc này Bạch Hưu Mệnh đứng ở bên cạnh nói với một nhà Ứng An Vương: “Theo điều tra được, người giả làm Huyện chúa Tín An vốn tên là Hàn Tiểu Đồng, chỉ là con gái của một tiểu lại ở Giao Châu, khi còn bé đã quen biết Hứa Tắc Thành. Khi Hứa Tắc Thành và Huyện chúa Tín An tới Giao Châu, hai người họ gặp lại. Hứa Tắc Thành bất mãn Huyện chúa tính tình bá đạo, lại cảm thấy Hàn Tiểu Đồng dịu dàng săn sóc, nên mới dây dưa với đối phương.”
Bạch Hưu Mệnh nói xong, nhìn người một nhà Ứng An Vương.
Sắc mặt Ứng An Vương phi trắng bệch, bà ta luôn cảm thấy Bạch Hưu Mệnh nói như là đang chế giễu bà ta, coi mắt cá thành trân châu, trân trọng mà yêu thương mười mấy năm.
Bạch Hưu Mệnh lại căn bản không có để ý tới phản ứng của Ứng An Vương phi, tiếp tục nói: “Sau đó Hứa Tắc Thành từ lời Hàn Tiểu Đồng mới biết được, vị hôn phu của cô ta biết bí thuật đổi mặt gia truyền, hai người sinh lòng ác ý, đổi mặt của Huyện chúa Tín An. Sau đó Hàn Tiểu Đồng g**t ch*t vị hôn phu này và cả Huyện chúa Tín An.”
Thế tử phu nhân nghe đến đó không nhịn được thở nhẹ một tiếng, Bạch Hưu Mệnh liếc nhìn bà ta một cái, nói tiếp: “May mà Huyện chúa mạng lớn, còn sống.”
Bạch Hưu Mệnh nói xong một hồi lâu, Ứng An Vương mới có phản ứng: “Bạch đại nhân nói, Tín An con bé… còn sống?”
“Đúng thế, Vương gia hẳn là đã gặp cô ấy, không lâu trước đây cô ấy theo gánh hát quỷ vào Thượng Kinh, còn tới diễn cho Vương gia xem.”
Ứng An Vương ngây người: “Cái gì?”
“Cô ấy tên là Dư An, người khác đều xưng gọi cô ấy là Dư đại gia.”
Nghe thấy xưng hô này, cả bốn người đều sửng sốt.
Thế tử phu nhân quay đầu nhìn về phía Ứng An Vương phi, bà còn nhớ rõ, hôm tiệc thưởng cúc Vương phi còn ban thưởng cho đối phương.
Ngày ấy, Tín An giả và Hứa Tắc Thành cũng đều ở đó.
Trong lòng thế tử phu nhân bỗng nhiên dâng lên một chút không đành lòng, mấy năm nay, rốt cuộc Tín An đã trải qua những gì? Ngày đó dưới tình hình như vậy, muội ấy làm như thế nào mà nhịn xuống được?
“Nàng ta vậy mà, vậy mà lại là Tín An…” Ứng An Vương phi lẩm bẩm nói, “Nếu như thế, nàng ta hà tất phải vòng đi vòng lại một vòng lớn như vậy, vì sao không trực tiếp tới nhận chúng ta?”
Thái độ của Ứng An Vương phi quá mức đương nhiên, làm người ta trong lúc nhất thời không biết nên nói tiếp như thế nào.
“Trước mặt bệ hạ, chớ có nói xằng nói bậy.” Ứng An Vương hạ giọng nhắc nhở.
Ứng An Vương phi đành phải hậm hực mà ngậm miệng lại.
“Câu hỏi này hỏi rất hay, trẫm cũng rất muốn biết, vì sao Tín An không trực tiếp nhận các ngươi, mà phải gây một màn náo loạn ở tiệc mừng thọ của trẫm.” Hoàng đế mặt không biểu cảm mà nhìn bọn họ, “Ứng An Vương, ngươi cũng biết tội?”
Ứng An Vương nghe xong Hoàng đế nói vậy, thầm nghĩ Hoàng đế là bởi vì tiệc mừng thọ bị hủy mà giận cá chém thớt lên phủ Ứng An Vương.
Ông ấy bịch một tiếng quỳ xuống đất, giọng nói có hơi run rẩy: “Bệ hạ, là thần sai rồi. Thần nhận sai con gái, mới dẫn ra tai họa như vậy, thế cho nên quấy nhiễu bệ hạ, mong rằng bệ hạ thứ tội!”
Ứng An Vương phi thấy thế cũng quỳ xuống, lại không nhịn được biện giải nói: “Bệ hạ, hành động của Tín An, đều không có quan hệ với nhà chúng thần.”
“Không quan hệ với các ngươi, chẳng lẽ đó không phải con gái các ngươi à?”
“Thế nhưng, thế nhưng Vương gia và thần phụ đã mười mấy năm không gặp con bé, ngay cả con bé gây ra họa, ngàn vạn lần cũng không thể trách tội đến trên đầu Vương gia.”
Hoàng đế dùng ánh mắt thâm trầm mà nhìn người quỳ trên mặt đất, bỗng nhiên lời nói xoay chuyển: “Ứng An Vương phi nói cũng có vài phần có lý.”
Thấy hai người rõ ràng nhẹ nhàng thở ra, ngài lại nói: “Tín An dám to gan làm càn ở bữa tiệc vạn thọ của trẫm, tội chết có thể miễn, tội sống khó tha, phải nên nghiêm trị. Ứng An Vương phi cảm thấy, nên trừng trị như thế nào?”
Ứng An Vương phi vội vàng nói: “Toàn do bệ hạ quyết định, Vương gia và thần phụ cũng không có dị nghị.”
“Thật sao?” Hoàng đế dường như không tin, “Mấy năm nay Tín An đã chịu không ít khổ, các ngươi nhẫn tâm?”
Ứng An Vương phi hiên ngang lẫm liệt nói: “Đây là trừng phạt con bé nên nhận, thần phụ tuyệt đối không sẽ bao che.”
“Ứng An Vương thì sao?”
Ứng An Vương cúi đầu: “Thần cũng không dị nghị.”
Nhưng thế tử quỳ gối ở đằng sau không nhịn được lên tiếng, nhưng khi y đối mặt với Hoàng đế lại rất là căng thẳng: “Bệ hạ, thần muội… Thần muội tuy vô lễ, thế nhưng…”
Y thế nhưng sau một lúc lâu cũng chưa nói ra một câu hữu dụng.
“Thế tử Ứng An Vương có ý kiến bất đồng, hay là nguyện ý chịu tội thay nàng ta?” Hoàng đế hỏi.
Thế tử Ứng An Vương ngậm miệng lại.
Trong ánh mắt Hoàng đế hiện lên vẻ thất vọng: “Nếu các ngươi đều đồng ý với những gì trẫm nói, vậy phải nên trừng phạt như thế nào Tín An mới tốt?”
Thấy không ai dám mở miệng, Hoàng đế nhìn về phía Bạch Hưu Mệnh: “Bạch Hưu Mệnh, ngươi cảm thấy thế nào?”
“Không dạy được con cái là lỗi của cha mẹ, hành động của Huyện chúa Tín An không thoát khỏi can hệ với Vương gia và Vương phi, thần cảm thấy, bệ hạ nên nghiêm trị bọn họ mới đúng.”
Ứng An Vương đột nhiên quay đầu nhìn về phía Bạch Hưu Mệnh, dù có thế nào ông cũng không nghĩ đến chuyện, vào thời điểm như thế này, đối phương lại đột nhiên bỏ đá xuống giếng.
“Bạch Hưu Mệnh, Vương gia nhà ta và ngươi không oán không thù, sao ngươi có thể ngậm máu phun người!”
Bạch Hưu Mệnh không hề phản ứng, phảng phất như không nghe được bọn họ chỉ trích. Hoàng đế lại đập mạnh một cái xuống ngự án, gầm lên một tiếng: “Làm càn, ngươi coi đây là chỗ nào?”
Ứng An Vương phi lúc này mới phản ứng lại đây là đang ở trước mặt Hoàng đế, bà ta run rẩy, quỳ trở về.
“Trẫm ngược lại cảm thấy, Bạch Hưu Mệnh nói rất có lý. Ứng An Vương và Ứng An Vương phi không biết dạy con gái, ở trước mặt trẫm nói lời vô lễ, không có lễ nghĩa, lại không biết hối cải, thật sự không thích hợp tiếp tục ở lại trong kinh, vậy tới Hoàng Miếu tu thân dưỡng tính đi.”
Nghe thấy Hoàng đế nói vậy, Ứng An Vương phi cả người xụi lơ ngồi bệt xuống đất.
Hoàng Miếu, nói cho dễ nghe là miếu, nói không dễ nghe, chính là nơi giam cầm hoàng thất tông thân.
Phàm là tông thân phạm sai lầm, nhẹ thì ở trong phủ tự suy ngẫm, nặng thì bị đuổi tới Hoàng Miếu để hối lỗi.
Bà ta và Vương gia đã làm sai chuyện gì?
Cũng không phải bọn họ cố ý nhận sai con gái, đứa oan nghiệt đó lại cố tình chọn ngày này tới trả thù, chọc giận Hoàng đế, lại liên lụy cả nhà bọn họ!
Trong lòng Ứng An Vương phi nghĩ, sớm biết có hôm nay, còn không bằng Tín An không trở lại nữa.
Nếu như không ai chọc phá thân phận của Hàn Tiểu Đồng, một nhà bọn họ hiện giờ vẫn còn đang yên lành tốt đẹp, mọi chuyện sao có thể đi đến cục diện này?
Ứng An Vương cũng không khá hơn Vương phi bao nhiêu, ông cao giọng nói: “Bệ hạ, thần oan uổng.”
“Ngươi có chỗ nào oan uổng?”
“Hành động của Tín An, thần thật sự hoàn toàn không hiểu được, thần thậm chí căn bản không nhận ra con bé.”
Chuyện không nhận ra con gái, cuối cùng lại bị Ứng An Vương coi thành chứng cứ.
Đáng tiếc ông nhìn không hiểu tâm tư của Hoàng đế, không biết càng nói như vậy, lại càng làm Hoàng đế chán ghét ông ta.
Hoàng đế lúc này đã hoàn toàn không nói đạo lý gì nữa, trả lời một cách nhẹ bẫng: “Vừa rồi không phải nói, không dạy được con, cha mẹ có lỗi. Mặc kệ các ngươi có nhận ra hay không nhận ra nàng ta, hiện tại không tìm thấy nàng ta, đương nhiên là các ngươi bị phạt thay.”
“Về phần ngươi…” Hoàng đế nhìn Thế tử Ứng An Vương sắc mặt trắng bệch, đối với vãn bối dù gì cũng nương chút tình cảm, “Ngươi thì trở về đóng cửa ăn năn một năm, cho tỉnh táo lại đi.”
Một nhà Ứng An Vương cứ như vậy mơ màng hồ đồ bị đưa ra khỏi cung, đến cuối cùng bọn họ cũng không biết chính mình rốt cuộc sai ở đâu.
Có lẽ bọn họ sẽ cho rằng, bọn họ đã đắc tội Bạch Hưu Mệnh, mà Hoàng đế chỉ tin vào lời gièm pha của Bạch Hưu Mệnh.
Sau khi người đi rồi, Hoàng đế hừ lạnh một tiếng: “Cả nhà, đều là ngữ ngu xuẩn, trẫm thật đúng là không có nhìn lầm.”
“Bệ hạ bớt giận.” Bạch Hưu Mệnh khuyên giải, “Hà tất phải chấp nhặt với bọn họ.”
Xử lý xong một nhà Ứng An Vương, đầu sỏ gây tội vẫn còn đó.
Bạch Hưu Mệnh lại hỏi: “Bệ hạ, hai người Hứa Tắc Thành và Hàn Tiểu Đồng phải xử trí như thế nào?”
Hoàng đế hơi suy tư một chút, nói: “Người hai nhà Hứa Hàn, xét nhà lưu đày, về phần hai người này, lẫn lộn huyết mạch hoàng thất, tội ác tày trời, nếu chứng cứ vô cùng xác thực, vậy mau chóng xử tử đi.”
Bạch Hưu Mệnh tính toán một chút, sắp tới Tết Âm Lịch rồi, tháng giêng không nên thấy máu, vậy ngay trước Tết Âm Lịch xử lý hai người đó đi.
Chàng hơi khom người: “Thần nhận lệnh.”
Nên nói đều đã nói xong, thấy Bạch Hưu Mệnh vẫn không có ý rời khỏi, Hoàng đế không khỏi có chút thắc mắc: “Khanh còn có việc?”
“Thuộc hạ của thần đêm qua khi thẩm vấn Hàn Tiểu Đồng, biết được đến một tin tức ngoài ý muốn, tin tức này có quan hệ với phu nhân Tấn Dương Hầu, thần nhất thời không tiện quyết định, cho nên mới tới bẩm báo bệ hạ.”
“Lại là Tấn Dương Hầu?” Hoàng đế nhướng mày, “Bên ngoài đều truyền tin đồn rằng khanh và một nhà Tấn Dương Hầu có thù oán, rốt cuộc là thù oán dạng gì, làm khanh mỗi ngày phải nhìn chằm chằm nhà bọn họ.”
Vẻ mặt Bạch Hưu Mệnh rất bất đắc dĩ: “Bệ hạ, lần này thật sự là trùng hợp.”
Với sống chết của cả nhà Tấn Dương Hầu chàng cũng không để ý, thế nhưng A Triền nhìn nhà bọn họ chằm chằm không tha. Mà cũng không ngờ rằng, lần này thật sự là bị nàng nói trúng rồi.
“Được rồi, vậy nói nghe thử một chút.”
Bạch Hưu Mệnh nghiêm mặt nói: “Hàn Tiểu Đồng khai rằng, phụ thân của phu nhân Tấn Dương Hầu Tiết thị đã từng làm tiểu lại cùng nha môn với phụ thân cô ta, hai người đã sớm quen biết.”
“Trùng hợp như vậy?” Hoàng đế với đề tài này hơi sinh ra chút hứng thú, “Rồi sao nữa, Tiết thị và Hàn Tiểu Đồng còn có cấu kết?”
“Cấu kết thì không tính, nhưng cũng coi như là biết chuyện không báo. Lần trước Tấn Dương Hầu vì chuyện gả con gái vào Thân gia mà bị điều tra, Tiết thị mới đi tìm Hàn Tiểu Đồng đã trở thành Huyện chúa Tín An, hy vọng cô ta nể tình cảm ngày xưa, giúp Tấn Dương Hầu một lần.”
“Tình cảm ngày xưa? Bà ta đã sớm biết thân phận Hàn Tiểu Đồng à?”
“Thần cũng hoài nghi như thế, cho nên cố ý tới xin chỉ thị của bệ hạ.”
Hoàng đế trừng mắt nhìn chàng: “Khanh ngay cả Tấn Dương Hầu còn dám bắt, còn sợ phu nhân hắn? Nên làm như thế nào, chẳng lẽ còn muốn trẫm dạy khanh?”
“Bệ hạ thánh minh.”
“Hừ, cút đi.”
Sau khi Bạch Hưu Mệnh xuất cung không lâu, Minh Kính Tư vệ lại lần nữa vây quanh phủ Tấn Dương Hầu.
Tấn Dương Hầu mới qua được mấy ngày yên lành, nghe nói Bạch Hưu Mệnh tới cửa, mặt đã xanh mét.
Nhưng ông ta lại không dám cản người lại, chỉ có thể không tình nguyện mà đi ra ngoài nghênh đón.
“Hôm nay Bạch đại nhân tới chơi, không biết là có chuyện gì quan trọng?”
“Hôm nay bản quan tới cửa không có quan hệ gì với Tấn Dương Hầu, còn mong Tấn Dương Hầu mời Hầu phu nhân ra đây.”
Trên mặt Tấn Dương Hầu hiện lên vẻ tức giận: “Bạch đại nhân có ý gì?”
Bạch Hưu Mệnh nhếch khóe môi: “Xem ra Hầu gia không muốn phối hợp, vậy đi vào lục soát.”
Chàng ra lệnh một tiếng, Minh Kính Tư vệ vây quanh tiến lên, cho dù là hộ vệ Hầu phủ cũng không dám ngăn trở.
Không bao lâu, Tiết thị đã bị áp giải ra.
Sắc mặt Tiết thị kinh hoảng, còn không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhìn thấy Tấn Dương Hầu, mới cất giọng dồn dập hỏi: “Hầu gia, đây rốt cuộc là chuyện như thế nào, vì sao bọn họ phải bắt thiếp thân?”
“Bạch đại nhân, ngươi tốt nhất là cho bản Hầu một lời giải thích, nếu không bản Hầu tất nhiên sẽ tới chỗ bệ hạ vạch tội ngươi một bản!”
Bạch Hưu Mệnh nhìn về phía Tiết thị, nói: “Cái tên Hàn Tiểu Đồng này, Hầu phu nhân hẳn là rất quen thuộc nhỉ?”
Thân thể Tiết thị cứng đờ, nhưng lập tức phủ nhận nói: “Bạch đại nhân đang nói tới ai? Tên này thiếp thân chưa bao giờ nghe thấy.”
“Thật sao, nhưng Hàn Tiểu Đồng lại không nói như vậy.”
