Nghe chàng nói muốn thử huyết mạch, thân thể Huyện chúa Tín An cứng đờ, cảm giác một luồng khí lạnh dọc theo sống lưng lan thẳng lên, trong lòng nàng ta hoảng loạn, lại không dám mở miệng.
Hứa Tắc Thành ở bên cạnh mặt tối sầm xuống, chất vấn: “Bạch đại nhân có ý gì?”
“Bản quan nói không đủ rõ ràng à?”
“Vương gia và Vương phi đang ở ngay đây, Bạch đại nhân có dám nói như vậy trước mặt bọn họ không? Ngươi không chỉ làm nhục Huyện chúa, còn làm nhục cả bọn họ!”
“Thử huyết mạch thôi mà cũng tính là nhục nhã à?”
“Chẳng lẽ không tính? Hay là Bạch đại nhân cho rằng Vương gia và Vương phi sẽ nhận sai con gái chính mình.”
“Hứa đại nhân thật biết nhét chữ vào miệng bản quan.” Bạch Hưu Mệnh nhìn Hứa Tắc Thành đang cố gắng cãi lý với chàng, lên tiếng ra lệnh, “Người đâu, bịt miệng hắn lại đi.”
“Ngươi dám! Ngươi cũng chỉ là một tên quan tứ phẩm quèn…”
Hứa Tắc Thành còn chưa dứt lời, cấm quân ở bên cạnh đã tiến lên bịt miệng hắn lại, hắn là một văn nhân tay trói gà không chặt, đương nhiên không phải đối thủ của những cấm quân trong người có tu vi này, chỉ giãy giụa vài cái đã bị ấn ngã xuống đất.
Hắn quỳ rạp xuống mặt đất, quan bào mới tinh trên người dính vào rượu mới vừa rồi không biết là ai làm đổ ra, rất nhanh bị thấm ướt một mảng.
Nhìn thấy một màn này, tiếng khóc của Huyện chúa Tín An hoàn toàn biến mất.
Nàng ta ngồi cứng đờ ở chỗ đó, thân thể không tự giác mà run rẩy, trong lòng chỉ có một suy nghĩ, xong rồi!
Bạch Hưu Mệnh cũng không buồn nhìn nàng ta, dặn dò mấy cấm quân khác: “Tới Tư Thiên Giám mời Giám Chính đến, một người khác thì tới Minh Kính Tư tìm Phong Dương, bảo hắn dẫn Tưởng Ngôn tiến cung.”
Chàng hơi dừng lại một chút, lại tiếp tục nói: “Nghe nói Hứa Thị lang và Huyện chúa Tín An sinh được một đứa con gái, đi tới phủ của Hứa Thị lang, dẫn con gái bọn họ tiến cung. Sai người canh giữ phủ Thị Lang, trước khi có lệnh của bản quan, không được cho phép bất kỳ ai ra vào.”
“Rõ.”
Ba cấm quân không dám trì hoãn, xoay người lập tức rời khỏi điện Vĩnh Thọ.
“Đừng mà!” Thấy Bạch Hưu Mệnh ngay cả con gái nàng ta cũng không buông tha, Huyện chúa Tín An lúc này đã không còn hơi sức đâu dùng tay bụm mặt nữa, nàng ta nhào về phía trước, muốn bắt lấy góc áo đối phương, lại bị Bạch Hưu Mệnh nghiêng người tránh khỏi.
Nàng ta ngã thật mạnh xuống đất, miệng vẫn cầu xin không thôi: “Đừng mà, cầu xin ngươi buông tha Bảo Nhi, con bé còn nhỏ, con bé không hiểu gì cả.”
Lúc này, trong điện người không có quan hệ dường như đã đi hết, tiếng ồn ào dần dần biến mất, giọng nàng ta càng thêm rõ ràng.
Ứng An Vương bị cấm quân ngăn lại nghe được hai từ Bảo Nhi, dường như có thể xác định người đang nói chính là con gái mình.
Ông ấy không màng cấm quân ngăn cản muốn xông về hướng bên kia, Ứng An Vương phi thì lại trực tiếp cho cấm quân ngăn ở trước mặt bà ta một tát, phẫn nộ mà mắng: “Cút ngay!”
Cấm quân không dám làm hai người bị thương, đành phải gắng chịu đòn tay đấm chân đá, khó khăn lắm mới ngăn lại được hai người họ.
Vốn Thế tử Ứng An Vương cũng muốn lên giúp cha mẹ, lại bị thế tử phu nhân gắng sức giữ chặt lại, lúc này mới không làm sự tình trở nên không thể cứu vãn nổi.
Thế tử phu nhân nhìn về phía giọng nói kia phát ra, bà cũng nghe ra đó là giọng của cô em chồng.
Mà chính xác hơn là, là giọng nói của cô em chồng sau khi bị thương. Trước kia, khi bà mới vừa gả cho thế tử, giọng nói của cô em chồng cũng không như vậy, sau đó Tín An từ Giao Châu trở về, nói là bị thương, cũng là khi đó tiếng nói mới thay đổi.
Vừa rồi bà mơ hồ nghe người ta nói quái vật, mặt rơi xuống, trong lòng đột nhiên có một suy đoán đáng sợ.
Bà còn nhớ rõ thật lâu trước đây, thế tử từng nói với bà rằng, sau khi Tín An trở về từ Giao Châu, như là thay đổi thành người khác, khẩu vị thay đổi không ít, tính tình cũng thay đổi, trở nên càng thêm hiếu thuận hiểu chuyện, cũng biết kính yêu huynh trưởng, còn dặn rằng phải lui tới nhiều hơn với đối phương.
Kỳ thật khi đó bà cũng cảm thấy cô em chồng biến hóa có phần quá lớn, nhưng trong phủ không có ai cảm thấy không ổn, trước kia bà và Tín An cũng không thân, chưa bao giờ suy nghĩ sâu xa quá.
Nhưng hôm nay nghĩ lại, chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Huyện chúa Tín An cầu xin không hề làm cho Bạch Hưu Mệnh dao động, không bao lâu, Giám Chính Tư Thiên Giám còn chưa đi ra khỏi cửa cung đã bị mời trở về.
Giám Chính đã nhìn quen những trường hợp kinh khủng thế này, khi nhìn gần thấy rõ mặt Huyện chúa Tín An cũng chỉ hơi có chút kinh ngạc, sau đó mới hỏi Bạch Hưu Mệnh: “Gọi lão phu trở về có chuyện gì?”
“Làm phiền ngài nghiệm huyết mạch cho cô ta.”
Mày của Giám Chính nhướng lên, sờ sờ trong tay áo, rất nhanh đã lấy ra một chiếc đĩa ngọc màu đen.
Đĩa ngọc này và đĩa ngọc màu trắng trước đó ông ấy dùng có phần tương tự, có điều trên mặt chỉ có một khe lõm. Ông ấy tiến lên lấy máu từ trên tay Huyện chúa Tín An, rồi nhỏ máu vào trong khe lõm.
Sau khi đĩa ngọc hấp thu máu, vòng tròn sâu trong cùng nổi lên một tia sáng đỏ, sau đó lập tức tắt ngúm.
Vẻ mặt của Giám Chính trong nháy mắt trở nên cực kỳ nghiêm túc, ông ấy nói với Bạch Hưu Mệnh: “Người này không có huyết thống hoàng thất.”
Bạch Hưu Mệnh gật gật đầu, với kết quả này cũng không thấy có gì bất ngờ.
Chàng lại lần nữa lên tiếng: “Hiện tại Huyện chúa Tín An có chuyện muốn nói với bản quan không?”
Hàm răng Huyện chúa Tín An run lên cầm cập, vừa định mở miệng, lại nghe thấy Hứa Tắc Thành ở bên cạnh phát ra tiếng ưm ưm dồn dập.
Nàng ta quay đầu nhìn sang, Hứa Tắc Thành đang nhìn chằm chằm vào nàng ta, lời nói đã tới bên miệng, lại bị nuốt ngược trở lại.
Bạch Hưu Mệnh vẫn chưa ngăn cản hai người giao lưu ánh mắt, thấy nàng ta không nói gì cũng không nóng nảy, sai người mời Giám Chính đến chỗ bên cạnh nghỉ ngơi, sau đó ở trong điện tiếp tục chờ đợi.
Cũng chỉ chờ hai khắc, Phong Dương dẫn theo Tưởng Ngôn mà chàng vừa điểm tên đi tới điện Vĩnh Thọ.
Sau khi hai người nhìn thấy Bạch Hưu Mệnh, cung kính tiến lên hành lễ.
Tưởng Ngôn không đợi Bạch Hưu Mệnh lên tiếng, đã chủ động hỏi: “Đại nhân có gì dặn dò?”
Bạch Hưu Mệnh hất hất cằm, ý bảo hắn nhìn Huyện chúa Tín An trên mặt đất: “Đi nhìn mặt cô ta xem rốt cuộc là chuyện như thế nào?”
Tưởng Ngôn ngồi xổm xuống, không những không bị bộ dáng đáng sợ kia của Huyện chúa Tín An làm kinh hãi, ngược lại rất có hứng thú mà sáp tới gần.
Huyện chúa Tín An ngược lại bị ánh mắt hắn làm kinh sợ, không khỏi muốn co rụt về phía sau, lại bị cấm quân ở hai bên đè lại.
Tưởng Ngôn giơ tay sờ lên mặt của Huyện chúa Tín An, lúc này, mặt nàng ta chia thành hai lớp, lớp bên ngoài có màu da, vốn hẳn phải dán sát vào cả khuôn mặt, hiện giờ lại không biết vì sao mà bị co rút lại.
Lớp có màu da kia sau khi bị co nhỏ lại, đã lộ ra máu thịt màu đỏ ở phía dưới, mà ở trên dường như được phủ một lớp màng, cho nên cũng không có máu chảy ra.
Tưởng Ngôn lấy từ túi mang theo người ra một cây đao bằng xương to chừng bàn tay, hắn một tay bóp mặt Huyện chúa Tín An, không cho nàng ta giãy giụa, một tay khác thì nhanh chóng cắt một đao lên lớp da mặt màu da ở trên mặt nàng ta.
Ngoài ý muốn là, đao của hắn lại không cắt đứt.
Sau đó hắn lại thay đổi hai cây đao khác, rốt cuộc mới cắt được một miếng nhỏ.
Tưởng Ngôn làm lơ tiếng kêu giống như là giết heo của Huyện chúa Tín An, cầm miếng da nhỏ kia lật qua lật lại kiểm tra, còn nhỏ lên trên bề mặt vài loại chất lỏng không rõ là thứ gì.
Sau đó, hắn lại cầm lên “gương mặt” đã rơi xuống kia, cẩn thận kiểm tra một lần rồi mới thả xuống.
Cấm quân bên cạnh nhìn hắn vừa vuốt “gương mặt” rơi xuống kia vừa phát ra tiếng cười kỳ quái, lông tơ trên khắp người dựng đứng, kính sợ với Minh Kính Tư lại tăng thêm vài phần.
Cứ như vậy lại qua ước chừng một nén nhang, Tưởng Ngôn vẻ mặt hưng phấn mà đứng dậy, nói với Bạch Hưu Mệnh: “Đại nhân, thuộc hạ đã kiểm tra xong rồi.”
“Nói.”
“Thuộc hạ cho rằng da trên mặt người này, rất có khả năng là da Ủy xà trong truyền thuyết.”
Bọn họ cũng chưa từng nhìn thấy Ủy xà, nhưng trong ghi chép của Minh Kính Tư có Ủy xà tồn tại.
Thấy Bạch Hưu Mệnh gật đầu, Tưởng Ngôn lại tiếp tục nói: “Trên mặt người này có dấu vết gọt xương, nàng ta hẳn là đã tạo hình lại khuôn mặt. Sau khi da của cả khuôn mặt nàng ta bị lột đi, dán lên da Ủy xà, sau đó lại dán lên lớp da mặt mới. Da Ủy xà này rất là thần kỳ, có thể làm lớp da mặt bên ngoài dán sát ở trên mặt một cách hoàn mỹ, nếu như không xé xuống lớp da mặt kia, không ai có thể phát hiện được khác thường.”
Tưởng Ngôn dù chưa chính mắt chứng kiến quá trình đổi mặt, lại nói trúng toàn bộ quá trình.
“Chỉ có thế này?” Dường như với đáp án này Bạch Hưu Mệnh còn chưa đủ vừa lòng.
Tưởng Ngôn lại nói tiếp: “Thuộc hạ còn phát hiện một chỗ kỳ lạ, trong sách ghi lại, Ủy xà là thần minh viễn cổ, sau khi chết xác chết vạn năm không phân hủy, ấn theo lẽ thường mà nói, miếng da này cho dù bị cắt bỏ, cũng phải vẫn luôn duy trì trạng thái còn tươi mới đúng, nhưng thuộc hạ lại phát hiện, miếng da này dường như có dấu hiệu bị hong khô.”
Sau đó hắn lại bổ sung: “Đúng là bởi vì miếng da này bị hong khô mất đi hoạt tính, cho nên vốn lớp da vốn dính vào mặt mới rơi xuống.”
“Hong khô à?” Bạch Hưu Mệnh bỗng nhiên nheo mắt lại, “Thứ gì có thể làm da Ủy xà bị hong khô?”
“Việc này… Thuộc hạ cũng không biết.” Tưởng Ngôn rất là hổ thẹn.
“Ngươi cảm thấy…” Bạch Hưu Mệnh hơi dừng lại một chút, “Đá núi lửa đen được không?”
Tưởng Ngôn sửng sốt, sau đó bắt đầu suy nghĩ, tiếp đến trên mặt chậm rãi lộ ra hưng phấn: “Ý tưởng này của đại nhân thật đặc biệt.”
Hắn kích động mà đi vòng quanh tại chỗ: “Đá núi lửa đen có tính hút nước, hẳn là có thể làm thi thể nhanh chóng khô lại, biện pháp này dường như là làm được, có điều thuộc hạ còn phải thí nghiệm thêm một chút mới có thể xác nhận.”
Bạch Hưu Mệnh cúi mắt nhìn gương mặt thảm không nỡ nhìn kia của Huyện chúa Tín An, trước mắt lại hiện lên khuôn mặt nhỏ mang đầy vẻ cây ngay không sợ chết đứng kia của A Triền.
Để hong khô quần áo à, nàng thật đúng là dám nói.
Phong Dương đứng ở bên cạnh nhìn thấy đại nhân nhà mình bỗng nhiên cười một tiếng, nụ cười kia trông nguy hiểm đến độ làm hắn cả người run rẩy, lặng lẽ lui về sau một bước.
“Phong Dương.”
“Đại nhân…” Phong Dương thật cẩn thận mà cúi người xuống.
“Đi tìm cho hắn ít đá núi lửa đen tới đây.”
“Vâng.”
Phong Dương chưa kịp nghĩ nhiều, sau khi nhận lệnh nhanh chóng rời khỏi, hắn mới ra đến cửa điện, bên kia cấm quân đã dẫn con gái Bảo Nhi của Huyện chúa Tín An và Hứa Tắc Thành vào.
Bảo Nhi dường như vừa mới khóc một trận, đôi mắt vẫn còn đỏ, nhìn có chút đáng thương.
Huyện chúa Tín An nhìn thấy con gái thật sự bị đưa tới đây, lại bắt đầu giãy giụa, ngay cả Hứa Tắc Thành cũng nhìn về phía con gái.
Bạch Hưu Mệnh nói với Giám Chính: “Còn phải lại làm phiền ngài một lần.”
Giám Chính lại dùng cách tương tự như vừa rồi để thử huyết mạch cho Bảo Nhi, đĩa ngọc cũng giống như vừa nãy, cũng chỉ lóe lên một chút rồi tắt.
“Cô bé cũng không có huyết mạch hoàng thất.”
Bảo Nhi thút thít, cô bé còn không hiểu chuyện này rốt cuộc có ý nghĩa gì.
Sau khi nghiệm xong huyết mạch, Bạch Hưu Mệnh lệnh cho cấm quân lần lượt canh giữ một nhà ba người bọn họ, rồi dẫn theo Giám Chính đi về phía cả nhà Ứng An Vương.
Nhìn thấy Bạch Hưu Mệnh, Ứng An Vương chưa kịp phản ứng, ngược lại là Ứng An Vương phi phủi đất đứng dậy, vẻ mặt bất thiện chỉ vào chàng nói: “Bạch Hưu Mệnh, ngươi chớ có cho là có bệ hạ chống lưng cho ngươi là có thể muốn làm gì thì làm, ta…”
Bà ta nói còn chưa nói xong, đã bị Ứng An Vương kéo ngã ngồi xuống đất.
Ứng An Vương phi trừng mắt với Ứng An Vương, lại nghe Ứng An Vương lạnh giọng quát lớn: “Câm mồm!”
Bọn họ thành hôn mấy chục năm nay, Ứng An Vương chưa từng dùng loại thái độ này đối với bà ta, Ứng An Vương phi nhất thời bị kinh hãi.
Tuy rằng Ứng An Vương ở trong nhà có hơi hèn nhát, nhưng là một quận vương có thể sống ở kinh thành cũng không tệ lắm, trong lòng sao có thể không có tính toán trước.
Kết cục của Khang Thân vương và Thuận Thân vương vẫn còn ở ngay trước mắt, ông ấy đương nhiên biết ai có thể đắc tội, ai không thể đắc tội, cho dù người trước mặt là tiểu bối, lúc nên cúi đầu cũng phải cúi đầu.
Bạch Hưu Mệnh cũng không so đo với bọn họ, nói với Giám Chính: “Làm phiền Giám Chính trước hết thử huyết mạch của cha con Ứng An Vương, sau đó lại kiểm tra xem Vương phi và Huyện chúa Tín An có quan hệ huyết thống hay không.”
Giám Chính theo lời Bạch Hưu Mệnh, theo thứ tự kiểm tra huyết mạch cho mọi người, sau đó mới nói: “Thân phận của cha con Ứng An Vương không có gì khác thường, Ứng An Vương phi và Huyện chúa Tín An cũng không có quan hệ huyết thống.”
“Làm phiền Giám Chính, còn mong ngài chờ ở đây một chút.”
Giám Chính biết là chàng phải tới chỗ Hoàng đế báo cáo, loại chuyện này càng ít người nhúng tay vào càng tốt, ông ấy xua xua tay nói: “Đi đi.”
Bạch Hưu Mệnh lệnh cho cấm quân dẫn cả nhà Ứng An Vương đến ngoài cung Trường Khánh chờ, còn chàng thì cất bước vào cung Trường Khánh.
Yến tiệc kết thúc qua loa, lúc này Hoàng hậu đã về tẩm cung trước, trong cung Trường Khánh chỉ có Hoàng đế và Minh Vương đang chơi cờ.
Thấy chàng vào, Hoàng đế buông quân cờ trong tay, hỏi: “Tra được đến đâu rồi?”
Bạch Hưu Mệnh tiến lên hành lễ, bẩm: “Có thể xác nhận, Huyện chúa Tín An không phải là huyết mạch hoàng thất, cũng không phải là con gái riêng của Vương phi. Cô ta đã dùng thủ đoạn đặc biệt để thay đổi mặt, thế chỗ của Huyện chúa thực sự, Thị Lang bộ Lại Hứa Tắc Thành hẳn là đồng lõa của cô ta, có điều hai người họ vẫn luôn ngậm miệng không nói, không muốn phối hợp.”
Hoàng đế đột nhiên vỗ mạnh một cái lên bàn cờ, quân cờ trên bàn đều nảy lên: “Làm lẫn lộn huyết mạch hoàng thất, mưu hại hoàng tộc, hai người bọn chúng thật đúng là to gan!”
Ngài chỉ vào Bạch Hưu Mệnh nói: “Bất kể dùng biện pháp gì, cạy miệng bọn chúng ra, trẫm phải biết rốt cuộc là bọn chúng làm cách nào để đổi được người, sau lưng có người sai khiến hay không? Còn cả Tín An thực sự, bất kể sống hay chết, đều phải hỏi ra được chỗ của nàng ta.”
“Vâng.” Bạch Hưu Mệnh đồng ý, sau đó lại nói, “Bệ hạ, cả nhà Ứng An Vương đang chờ ở ngoài cung, có cần truyền bọn họ vào hỏi chuyện không ạ?”
Hoàng đế lạnh mặt nói: “Cũng được, trẫm đang muốn biết, rốt cuộc bọn họ làm cha mẹ như thế nào, ngay cả con gái ruột bị thay đổi cũng không phát hiện ra.”
Rất nhanh, cả nhà Ứng An Vương được truyền vào.
Người một nhà bọn họ đều có vẻ rất im lặng, hiển nhiên chưa trở lại bình thường sau khi biết được chân tướng từ lúc kiểm tra huyết mạch vừa rồi.
Sau khi hành lễ vấn an Hoàng đế, Ứng An Vương nghe thấy Hoàng đế hỏi ông: “Ứng An Vương có biết chuyện Huyện chúa Tín An hiện tại kia không phải là con gái thân sinh của ngươi không?”
Ứng An Vương cúi đầu, ngập ngừng nói: “Mới vừa biết ạ.”
“Ứng An Vương phi thì sao?”
Ứng An Vương phi đỏ hoe mắt nói: “Bệ hạ, trong chuyện này có phải là có nhầm lẫn gì hay không? Tín An nhà chúng tôi là đứa con hiếu thuận hiểu chuyện nhất, mỗi tháng con bé đều phải về thăm thần phụ và Vương gia, có được thứ gì tốt đều phải đưa tới vương phủ, chưa bao giờ đã làm chuyện gì bất lợi với chúng tôi, con bé sao có thể không phải con gái của thần phụ được chứ?”
Dứt lời, bà ta lại đẩy Ứng An Vương bên cạnh: “Ông cũng nói mấy câu đi.”
Ứng An Vương im lặng hồi lâu, cũng gật gật đầu.
Ở trong mắt bọn họ, Tín An thật đúng là con gái rất ngoan, căn bản không thể nào bắt bẻ.
Lời này của Ứng An Vương phi chỉ đổi lấy một tiếng cười lạnh của Hoàng đế: “Ứng An Vương phi đang hoài nghi kết quả điều tra của Minh Kính Tư đấy à?”
“Thần phụ không dám, chỉ là… ngộ nhỡ thật sự có nhầm lẫn thì sao?”
Bà ta đã có thể cảm giác được rõ ràng Hoàng đế không vui, nhưng vẫn căng da đầu nói lời này ra. Tín An đã từng vì bà ta, trong mùa đông giá rét quỳ lạy suốt chặng đường đến chùa cầu phúc, đứa con hiếu thuận như vậy, sao có thể là giả được?
“Bạch Hưu Mệnh, khanh nói đi?” Hoàng đế nói.
Bạch Hưu Mệnh nhìn về phía Ứng An Vương phi, cười như không cười nói: “Ứng An Vương phi và Huyện chúa Tín An thật đúng là mẹ con tình thâm. Có điều Vương phi có từng nghĩ tới, ngộ nhỡ không có nhầm lẫn gì, đứa con gái thực sự của bà bị thay đổi kia lúc này như thế nào không?”
Vẻ mặt của Ứng An Vương phi cứng đờ.
“Xem ra là không nghĩ tới.” Ánh mắt Bạch Hưu Mệnh đảo qua trên mặt bà ta, sau đó dừng ở trên người thế tử và thế tử phu nhân ở đằng sau, “Thế tử có cảm thấy, muội muội của ngươi bị thay đổi không?”
Thế tử Ứng An Vương mấp máy môi, sau một lúc lâu cũng không nói nên lời.
Ngược lại là thế tử phu nhân dưới cái nhìn chăm chú của Bạch Hưu Mệnh tiến lên một bước, đầu tiên là cung kính hành lễ với Hoàng đế, sau đó nói với Bạch Hưu Mệnh: “Bạch đại nhân, thần phụ nghe nói toàn bộ da mặt của Tín An đã rơi xuống, chuyện này là sự thật sao?”
“Là thật, thế tử phu nhân có gì muốn nói?”
Sắc mặt Thế tử phu nhân trắng bệch, bà có thể cảm giác được phía sau cha chồng và tướng công đều nhìn chăm chú vào mình cùng với ánh mắt bất thiện của mẹ chồng, nhưng hôm nay nếu như cả nhà bọn họ hỏi một câu đã hết ba người không biết, tất nhiên sẽ chọc giận bệ hạ.
Nếu bệ hạ thật sự tức giận, đối với tông thất như bọn họ cũng sẽ không nương tay.
Bà chỉ có thể làm lơ ánh mắt xung quanh, nói: “Thần phụ và Tín An cũng không tính là thân thiết, nhưng cũng phát hiện muội ấy có thay đổi, sau khi muội ấy cùng Hứa Tắc Thành từ Giao Châu hồi kinh, dường như đã thay đổi thành một người khác.”
“Nói cụ thể xem, thay đổi chỗ nào?”
Thế tử phu nhân hít một hơi thật sâu, đếm cẩn thận, nói: “Khẩu vị ăn uống, giọng nói đều thay đổi, tình cảm của muội ấy và Hứa Tắc Thành cũng trở nên rất tốt, ngoài ra bản thân cũng trở nên càng dịu dàng hiểu chuyện. Vừa rồi phụ vương và mẫu phi vẫn chưa nói dối, Tín An quả thật cực kỳ hiếu thuận với bọn họ, ngay cả thái độ với người hầu kẻ hạ trong vương phủ cũng ôn hòa, trong vương phủ dường như không có người nào nói muội ấy không tốt.”
“Trước kia Huyện chúa Tín An là người như thế nào?” Bạch Hưu Mệnh lại hỏi.
Thế tử phu nhân chần chờ một chút mới nói: “Trước đó muội ấy… Kiêu ngạo ương ngạnh, hành sự không màng hậu quả, luôn luôn gây phiền toái, chọc mẫu phi tức giận. Huyện chúa đối với phu quân còn tốt, nhưng đối với thần phụ cũng không xem trọng bao nhiêu, trước khi rời kinh bởi vì muội ấy muốn để Triệt Nhi tại kinh thành, mẫu phi còn cãi nhau với muội ấy một trận.”
Nghe xong lời này, ngay cả Hoàng đế cũng không nhịn được, ngài chỉ vào vợ chồng Ứng An Vương nói: “Các ngươi bị mù cả rồi sao, sơ hở rõ ràng như vậy, các ngươi đều không cảm thấy có vấn đề?”
Ứng An Vương phi nhỏ giọng biện giải: “Thế nhưng, thế nhưng những thay đổi đó của Tín An đều có nguyên nhân.”
Hoàng đế đã không muốn nghe bà ta nói nữa, ngài sầm mặt nói với Bạch Hưu Mệnh: “Đi báo với Giám Chính, để Tư Thiên Giám thanh tra toàn bộ hoàng tộc một lần cho ta, nếu như có kẻ lẫn lộn huyết mạch hoàng tộc, thay thế thân phận, xử lý theo tội mưu phản.”
“Vâng.”
“Về phần các ngươi…” Vụ án còn chưa điều tra rõ, Hoàng đế nhất thời còn chưa nghĩ ra nên xử trí bọn họ như thế nào, chỉ nói, “Trước khi sự tình được điều tra rõ, không cho phép bất kỳ ai rời khỏi vương phủ nửa bước.”
Sau khi Bạch Hưu Mệnh cùng một nhà Ứng An Vương rời khỏi cung Trường Khánh, tâm trạng tốt của Hoàng đế cũng đã bị phá nát không còn một mảnh.
Ngài nói với Minh Vương vẫn luôn không lên tiếng: “Khanh nói bọn họ có thật sự không biết con gái chính mình bị thay đổi không?”
Minh Vương cười khẽ, vung tay lên, quân cờ trên bàn cờ vừa rồi bị xê dịch lần lượt trở về chỗ cũ: “Chuyện này không quan trọng, đối với bọn họ mà nói, quan trọng nhất chính là, Tín An này mới là đứa con gái mà bọn họ muốn.”
Hoàng đế hừ lạnh một tiếng: “Theo như lời bọn họ, Tín An nguyên bản kia không có chỗ nào tốt, hiện giờ xem ra, ít nhất Tín An kia cũng là người thật tình, không giống bọn họ, dối trá đến cực điểm!”
Khi Bạch Hưu Mệnh đi ra khỏi cung Trường Khánh, bên ngoài tuyết đã rơi một lớp thật dày.
Cả nhà Ứng An Vương vẫn chưa đi được xa, chàng đứng ở cửa cung chăm chú nhìn bóng dáng mấy người họ một lát, xoay người trở về điện Vĩnh Thọ dặn dò vài câu.
Khi một nhà Ứng An Vương đi ra đến ngoài cung, vừa lúc đụng phải cấm quân áp giải Huyện chúa Tín An và Hứa Tắc Thành.
Thấy bọn họ hướng ánh mắt trông mong mà nhìn qua, cấm quân bên cạnh Huyện chúa Tín An bỗng nhiên nghiêng người đi, nắm lấy tóc Huyện chúa Tín An, kéo mạnh mặt nàng ta lên, để bọn họ nhìn cho rõ ràng.
Sau đó chỉ thấy Ứng An Vương phi hét lên một tiếng, ngã thẳng xuống.
