Sau Khi Nàng Ấy Bị Đuổi Khỏi Hầu Phủ

Chương 103




A Triền đứng ở ngoài cửa, lúc này đã là giờ Tuất, ánh sáng nơi chân trời đã bị bóng đêm nuốt hết.

Gió đêm mang theo một chút lạnh lẽo, có điều nàng chỉ đợi ở bên ngoài một lát, còn chưa cảm giác được lạnh, cửa phòng phía sau đã mở ra.

Bạch Hưu Mệnh đi ra, chàng đã thay một bộ trường bào giao lĩnh tay áo bó màu đen, tóc dài được buộc ở sau đầu, có vài sợi tóc buông xuống ở trước người, hiện ra vài phần tùy ý.

A Triền đầu tiên là thò đầu vào trong phòng nhìn thoáng qua, trong phòng đã thắp lên ngọn nến, đồ đạc chồng chất bên trong đều đã bị thu đi rồi, có điều trên bàn đặt mấy cái hộp, không biết trong đó đựng thứ gì?

Nàng dời ánh mắt về lại trên người Bạch Hưu Mệnh, hỏi chàng: “Ngài phải đi à?”

“Ừ.” Bạch Hưu Mệnh đứng ở trước mặt nàng, khẽ đáp một tiếng.

Trong lòng A Triền hiểu rõ, sau khi giải độc Huyền Thủy xà, vết thương còn lại đối với Bạch Hưu Mệnh mà nói đều là vết thương nhẹ, sẽ không làm chậm trễ chuyện phải làm tiếp theo của chàng.

Hôm nay Minh Kính Tư động thủ với Thân gia, gia tộc này có thể trường thịnh bất suy ở Tây Lăng, tất nhiên quan hệ mật thiết với phủ Tây Lăng Vương, chỉ động vào bọn họ sợ là không đủ, kế tiếp phải đối mặt chính là phủ Tây Lăng Vương.

Loại chuyện này đương nhiên là càng sớm giải quyết càng tốt, kéo dài không được. Sở dĩ Bạch Hưu Mệnh phải giải độc gấp gáp như vậy, tất nhiên cũng là vì nghĩ như thế.

Tuy rằng chàng chỉ thổ lộ đôi câu vài lời, nhưng A Triền cũng nhìn ra được, giữa chàng và Tây Lăng Vương, sợ là không phải chỉ ngăn cách bởi mạng Tây Lăng Vương phi, không biết kế tiếp chàng sẽ làm như thế nào?

Suy nghĩ dần dần thu hồi, A Triền không nhịn được nhắc nhở: “Ngài cẩn thận một chút, đừng để bị thương nữa. Nếu như lại có lần sau, ta chưa chắc có thể kịp thời giúp được ngài.”

Bạch Hưu Mệnh mỉm cười, nhưng vẫn nghiêm túc đáp lại: “Được rồi, ta đã biết.”

Vẻ mặt chàng quá mức nghiêm túc, càng như là một loại hứa hẹn.

“Vậy ngài đi đi.” Lời vừa mới nói ra miệng, A Triền bỗng nhiên cảm thấy không đúng, vội vàng lại bổ sung, “Ấy, ngài từ từ.”

Bạch Hưu Mệnh nhìn nàng, chờ nàng nói tiếp.

A Triền duỗi tay đến trước mặt chàng, đầu ngón tay chống vào ngực chàng: “Thứ hứa cho ta đâu?”

“Muốn thứ gì?”

A Triền thu tay lại sau đó lui lại hai bước, nhìn người đàn ông trước mặt từ trên xuống dưới, ánh mắt lơ đãng dừng ở trên tay chàng.

Bạch Hưu Mệnh dường như phát hiện ra, chàng cúi đầu nhìn xuống, sau đó nâng tay phải lên: “Thích cái này?”

Chàng nói, là chiếc nhẫn màu đen chàng đeo trên ngón trỏ tay phải.

A Triền quả thật rất thích, dù sao ở trong đó phong ấn hồn một con rồng.

Nhưng nàng vẫn rất biết tự mình hiểu lấy, hôm nay nàng giúp Bạch Hưu Mệnh, không đổi được long hồn. Huống chi, Bạch Hưu Mệnh còn không chỉ cứu mạng nàng một lần, nếu tính toán chính xác ra, nàng còn nợ đối phương.

Tuy rằng ngoài miệng nàng cũng chưa từng nhường Bạch Hưu Mệnh, nhưng mọi việc đã xảy ra, trong lòng đều có cân nhắc.

“Thích không?” Bạch Hưu Mệnh lại hỏi một lần nữa.

“Thích, ngài muốn tặng cho ta à?” A Triền cười hỏi.

Bạch Hưu Mệnh tháo chiếc nhẫn trên tay xuống, nụ cười trên mặt A Triền chậm rãi biến mất, nàng ngước mắt ngơ ngẩn nhìn người đàn ông trước mặt.

Bạch Hưu Mệnh cúi mắt, nắm lấy tay trái của nàng, đeo chiếc nhẫn có hơi to rộng so với nàng vào ngón giữa tay nàng, chiếc nhẫn chậm rãi co rút lại, cuối cùng biến thành chính kích cỡ thích hợp với ngón tay A Triền.

“Được rồi.”

A Triền vẫn nhìn chàng, dường như còn chưa phục hồi lại tinh thần.

Chàng buông tay nàng ra, ngước mắt nhìn vào đôi mắt vẫn còn có chút mê mang của nàng, nói: “Ta đi đây.”

A Triền không nói gì, nàng đứng nguyên tại chỗ, nhìn chàng mở cửa viện, bóng dáng cao lớn dần dần biến mất ở bên trong bóng đêm.

Nàng chậm rãi cúi đầu, nhìn chiếc nhẫn màu đen trên ngón giữa tay trái của mình, trong nháy mắt kia, tim đập bỗng nhiên hẫng một nhịp.

Ngón tay bỗng nhiên được tròng lên chiếc nhẫn, nàng có chút không quen, nhưng… vẫn rất thích.

Tối nay Tây Lăng vẫn rất an tĩnh, Bạch Hưu Mệnh đã rời khỏi rồi, Tuệ Nương hẳn là đang ở chỗ Hồi Tuyết, A Triền cài cẩn thận cửa viện, trở về phòng mình.

Phòng nàng được Bạch Hưu Mệnh thu dọn thật sự sạch sẽ, chàng thậm chí còn trải lại ga giường cho nàng, thùng tắm cũng rửa sạch sẽ.

A Triền bước vào ngồi xuống bên cạnh bàn, dưới ánh nến tù mù, mở ra mấy cái hộp đặt trên bàn.

Trong đó đựng linh thảo cùng vài loại linh quả, tất cả đều là loại bổ thân thể, đều có hiệu quả ôn hòa, thích hợp nhất với người thường.

Nàng lấy ra một quả to cỡ bàn tay trong đó, cầm trong tay, ánh nến nhảy nhót ánh lên đôi mắt nàng, dần dần, đôi mắt nàng cong cong như vầng trăng non, trong mắt hiện lên ý cười.

Quả này thật ngọt.

Trước khi ngủ ăn linh quả bổ thân thể, đêm hôm nay, A Triền ngủ thật sự ngon, gần đây bởi vì thời tiết chuyển lạnh, tay chân nàng thấy hơi lạnh lẽo cũng ấm áp hơn rất nhiều.

Nhưng có một số người, đã chú định rằng rất khó có thể đi vào giấc ngủ.

Trong vương phủ Tây Lăng, tất cả khách khứa ban ngày tới dự tiệc đã rời khỏi, Tây Lăng Vương lại vẫn ngồi ở chính đường, sắc mặt vô cùng âm trầm.

Tây Lăng Vương phi tư thái đoan trang ngồi ở bên cạnh Tây Lăng Vương, Bạch Dịch Thần ngồi ở phía dưới bọn họ, tất cả mọi người đang yên tĩnh chờ đợi.

Lại qua thời gian một chén trà nhỏ, rốt cuộc thống lĩnh hộ vệ đã trở lại.

Đây đã là lần thứ hai hắn bị phái đi, lần đầu tiên hắn không thể tìm được người, về tới vương phủ bị Tây Lăng Vương giận dữ mắng mỏ, nếu không phải Bạch Dịch Thần cầu xin, sợ là lúc này đã bị phạt.

“Vương gia, xung quanh Thân gia vẫn bị sương mù dày đặc bao phủ, thuộc hạ dẫn người tra xét khắp chung quanh hồi lâu, cũng không thể tìm được cửa vào, càng không thể phát hiện tung tích thế tử.” Thống lĩnh hộ vệ nhìn thấy vẻ mặt sa sầm của Tây Lăng Vương, nuốt nuốt nước bọt, tiếp tục nói, “May mà thuộc hạ vẫn luôn chờ đợi ở bên ngoài, rốt cuộc làm thuộc hạ nhìn thấy, mấy người mặc quan bào Minh Kính Tư, từ bên trong đi ra.”

Tây Lăng Vương thở ra một hơi: “Minh Kính Tư? Ngươi không nhìn lầm?”

“Thuộc hạ chưa từng nhìn lầm, người cầm đầu người đúng là Trấn Phủ sử Minh Kính Tư Thẩm Chước gần nửa năm qua nấn ná ở Ung Châu.”

Tuy rằng chuyện Thẩm Chước đến Tây Lăng nhìn như không khiến cho bất kỳ ai chú ý, nhưng gã thân là Trấn Phủ sử Minh Kính Tư, vốn dĩ cũng đủ khiến người gai mắt, Tây Lăng Vương đương nhiên biết hành tung của gã.

Thân gia làm việc không đủ cẩn thận, bị bọn họ theo dõi, nhưng Tây Lăng Vương cũng không để tâm cho lắm, ông ta cảm thấy Thân Chi Hằng có thể xử lý tốt chuyện này.

Lại không ngờ rằng đột nhiên xảy ra chuyện ngoài ý muốn như vậy, mà Minh Kính Tư hiển nhiên đã sớm như hổ rình mồi với Thân gia. Cũng chỉ là một Trấn Phủ sử tam cảnh, dám động tới gia tộc con dâu tương lai của ông ta ngay trước mặt ông ta, rõ ràng là không để Vương gia ông ta vào mắt.

“Lại là Minh Kính Tư, bọn họ thật là thật to gan, dám giương oai ở địa bàn của bổn vương!” Tây Lăng Vương vỗ một chưởng đập nát tay vịn ghế dựa, tức giận trong mắt khó nén.

Bạch Dịch Thần thấy thế vẻ mặt có chút sầu lo, lên tiếng: “Phụ vương, nếu như Minh Kính Tư ra tay với Thân gia, chỉ sợ chúng ta không tiện quang minh chính đại ngăn cản.”

Tuy rằng hắn ta vẫn luôn sống ở Tây Lăng, nhưng ông ngoại hắn ta hiện giờ là Thượng Thư bộ Binh, trong thư từ lui tới cùng ông ngoại, hắn ta đã biết không ít chuyện về vị Tư chủ Minh Kính Tư kia.

Mặc dù hiện giờ phụ vương đã là tứ cảnh, có thể đi khắp thiên hạ, nhưng ở trước mặt Minh Vương, vẫn phải hành sự khiêm tốn.

Minh Vương còn ở Đại Hạ một ngày, cũng không có ngũ cảnh nào dám tiến vào Đại Hạ, đây là kiểu uy h**p đáng sợ gì thế?

Nghe nói rất nhiều năm trước phụ vương đã trêu chọc Minh Vương, may mà sớm có chuẩn bị mới có thể toàn thân mà lui. Lấy tính cách phụ vương hắn ta, tất nhiên là trong lòng ghi hận Minh Vương, nhưng hiện tại không phải lúc, hắn ta không hy vọng phụ vương lại chọc giận người kiểu này.

“Bổn vương đương nhiên sẽ không làm gì bọn họ ngoài sáng.” Lời tuy như thế, lại khó có thể che giấu sát ý trong giọng nói.

“Huynh trưởng vốn cũng là Trấn Phủ sử Minh Kính Tư, theo lẽ thường huynh ấy hẳn là quen biết Thẩm Chước.” Nói tới đây, Bạch Dịch Thần nhìn về phía thống lĩnh hộ vệ, hỏi: “Lâm thống lĩnh, có từng nhìn thấy huynh trưởng ra cùng bọn họ không?”

Thống lĩnh hộ vệ lắc đầu: “Thuộc hạ chưa từng nhìn thấy thế tử ở cùng bọn họ.”

“Chuyện này thật kỳ lạ.” Bạch Dịch Thần nói nhỏ một tiếng, ngay sau đó lại nói với Tây Lăng Vương , “Phụ vương, có khi sau hẵng tra tung tích của huynh trưởng, trước mắt quan trọng nhất là tra ra xem Thân gia rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trước đã. Lấy tu vi của Thẩm Chước, sao có thể áp chế giao mẫu?”

Tây Lăng Vương không tỏ ý kiến với lời con trai thứ hai, giá trị của Thân gia với ông ta không bằng đích trưởng tử Bạch Hưu Mệnh này.

Có điều ông ta cũng không nhiều lời với con trai, chỉ nói: “Trên tay Trấn Phủ sử Minh Kính Tư có một số bảo vật trấn áp Yêu tộc chẳng có gì lạ.”

Lời tuy rằng như thế, nhưng bởi vì lời này của con trai, ông ta vẫn nhăn mày lại.

Ngay cả Thẩm Chước may mắn có thể áp chế giao mẫu, cũng không thể khống chế được toàn bộ người trong Thân gia, mà Thương công tử còn ở Thân gia, vì sao hắn không ra tay, chẳng lẽ cũng sợ hãi uy thế Minh Vương, không dám ra tay?

Nghĩ đến đây, Tây Lăng Vương xua xua tay với thống lĩnh hộ vệ: “Ngươi lui xuống trước đi.”

“Vâng.” Thống lĩnh hộ vệ nhẹ nhàng thở phào, cuối cùng không bị Vương gia trừng phạt.

Đám người đi xuống, Bạch Dịch Thần lại nói: “Phụ vương, bên phía Thân gia kia không thể kết thúc nhanh được, còn phải nhanh chóng tra xét rõ ràng tình huống mới được, có phải tiếp tục phái người theo dõi tiếp không?”

Tây Lăng Vương lắc đầu: “Không cần, trong lòng bổn vương đã có dự tính.”

Thấy Tây Lăng Vương không chịu nói thêm với mình, Bạch Dịch Thần không khỏi có chút thất vọng.

Hắn ta biết phụ vương tất nhiên có rất nhiều bí mật, tỷ như vị Huyền cô nương kia đột nhiên vào ở trong phủ, trước đó hắn ta còn tưởng rằng phụ vương coi trọng ả, muốn nạp ả vào trong phủ, ai ngờ vài lần không cẩn thận gặp được phụ vương nói chuyện với ả ta, đều là đối đãi bình đẳng, xem chừng là lai lịch vị cô nương kia không nhỏ.

Nhưng phụ vương cũng chưa từng nói với mình về lai lịch vị cô nương kia, cũng không muốn để mình nói chuyện với đối phương.

Thấy con trai còn muốn nói thêm gì nữa, Tây Lăng Vương đã không còn kiên nhẫn, ông ta quay đầu nói với Tây Lăng Vương phi: “Trời không còn sớm, nàng và Thần Nhi về nghỉ ngơi trước đi, bổn vương còn có việc phải xử lý.”

“Còn mong Vương gia bảo trọng thân thể.” Tây Lăng Vương phi tuy rằng nhìn ra con trai không tình nguyện, nhưng cũng chỉ có thể dẫn hắn ta rời khỏi.

Hai mẹ con đi thật xa, Tây Lăng Vương phi mới chậm rãi nói: “Dịch Thần, con quá mức nóng vội, hôm nay xảy ra chuyện lớn như vậy, sao con có thể tùy ý mở miệng dạy phụ vương con hành sự như thế nào? May mà còn có người ngoài ở đó, nếu không sợ là phụ vương con đã nổi giận.”

Bạch Dịch Thần hít một hơi thật sâu, hạ giọng nói: “Sau khi huynh trưởng trở về, đúng là con trai có chút nóng vội.”

Tuy rằng đã sớm biết, phụ vương cũng không vừa ý Bạch Hưu Mệnh, tìm đối phương trở về cũng vì có mục đích khác, nhưng vị trí thế tử một ngày còn không rơi vào tay hắn ta, hắn ta khó có thể an tâm.

Tây Lăng Vương phi khẽ cười một tiếng: “Con ấy mà, là do suy nghĩ quá nhiều. Con cứ yên tâm, bất kể như thế nào phụ vương con cũng sẽ không đối xử với con giống như với Bạch Hưu Mệnh, với trưởng tử này, ông ấy cũng không có bất kỳ tình cảm gì đáng nói.”

“Vì sao Mẫu phi chắc chắn như thế?”

Tây Lăng Vương phi khẽ cười một tiếng: “Vị nguyên phối kia của phụ vương con, tuy nói là chết do hồ yêu hãm hại, nhưng hồ yêu kia cũng nhờ vào thế của ông ấy mới hại chết tiên Vương phi, Bạch Hưu Mệnh vĩnh viễn sẽ không quên chuyện này.”

Những chuyện quá khứ trước kia mẫu phi rất ít khi đề cập tới, cũng không cho hắn ta hỏi, hôm nay thấy rốt cuộc bà ta chịu nói, Bạch Dịch Thần không nhịn được tò mò hỏi: “Lúc trước phụ vương sủng hạnh hồ yêu, vì sao bệ hạ vẫn chưa trừng trị phụ vương?”

Tây Lăng Vương phi hồi tưởng lại chuyện khi đó, chậm rãi nói: “Khi đó Minh Vương truy sát hồ yêu, phụ vương con chủ động thú nhận toàn bộ tội trạng với bệ hạ, cuối cùng tra ra ông ấy bị hồ yêu kia dùng yêu pháp mê hoặc mới làm ra việc mê muội như thế, cũng coi như là về tình cảm có thể tha thứ. Sau đó Yêu tộc Bắc Hoang gây loạn, phụ vương con quyên ra hơn phân nửa gia sản của vương phủ sung quân phí, lại có ông ngoại con chu toàn giúp ông ấy trong triều, bệ hạ mới nhẹ nhàng buông xuống việc này.”

“Thì ra là thế.” Trong lòng Bạch Dịch Thần hiểu rõ.

“Cho nên, không cần lo lắng về Bạch Hưu Mệnh. Vị trí thế tử Tây Lăng Vương này, sớm hay muộn cũng là của con, con cứ kiên nhẫn chờ là được.”

Bạch Dịch Thần rốt cuộc yên lòng: “Con trai đã biết.”

Trong chính đường, chờ vợ con rời khỏi, Tây Lăng Vương nhìn về phía cổng lớn rộng mở, lên tiếng: “Mời Huyền cô nương vào đi.”

Huyền cô nương mặc đồ đen lặng yên không một tiếng động mà từ bên ngoài đi vào, không biết vừa rồi ở bên ngoài đã nghe trong bao lâu.

“Sao vậy, chuyện bên Thân gia còn chưa giải quyết xong?” Huyền cô nương hỏi.

Tây Lăng Vương lắc đầu, ngữ khí mang theo vài phần chất vấn: “Huyền cô nương, hiện tại chúng ta là châu chấu trên một sợi dây thừng, lần này Thân gia xảy ra chuyện, rõ ràng Thương công tử cũng ở đó, vì sao không ra tay hỗ trợ?”

Huyền cô nương với chất vấn này của ông ta có chút không vui, nhưng vẫn giải thích: “Ta và Thương đã mất liên hệ.”

“Thật sao?” Tây Lăng Vương không tin cho lắm

“Hôm nay ta dùng bí pháp truyền tin cho hắn, nhưng hắn vẫn chưa từng đáp lại.” Tuy rằng nói thế, trên mặt Huyền cô nương lại không thấy lo lắng.

“Chẳng lẽ Minh Kính Tư còn ẩn giấu hậu chiêu gì, ngay cả Thương công tử cũng xảy ra chuyện?” Tây Lăng Vương không muốn suy đoán theo chiều hướng này, nhưng hôm nay không biết vì sao, luôn cảm thấy trong lòng bất an, giống như có thứ gì đó đã mất đi khống chế.

“Sao có thể.” Huyền cô nương nói giọng chắc chắn, “Thủ đoạn của Thương cũng không phải Nhân tộc các ngươi có thể ứng phó, trừ phi có ngũ cảnh giáng lâm, nếu không hắn tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện.”

“Một khi đã như vậy, tại hạ muốn mới Huyền cô nương đi một chuyến đến Thân gia, nhìn xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Huyền cô nương hơi do dự một chút, mới nói: “Cũng được, ta sẽ thay ngươi đi một chuyến.”

Bóng dáng Huyền cô nương rất nhanh biến mất ở trong bóng đêm, cũng chỉ lóe lên mấy lần, ả đã xuất hiện ở bên ngoài tổ trạch Thân gia bị sương mù dày đặc bao phủ.

Ả định xông vào màn sương mù dày đặc, lại bị một sức mạnh ngăn cản.

Liên tiếp thử vài lần, cũng chưa thể thành công, ả không khỏi có chút tức giận, thẳng tay ra đòn mạnh.

Yêu lực của ả và trận pháp va chạm vào nhau, phát ra tiếng ầm ầm rất lớn, trận pháp kia cũng bị phá ra một lỗ hổng, có điều còn chưa chờ ả đi vào, lỗ hổng kia đã nhanh chóng khôi phục.

Tuy rằng chỉ trong một chớp mắt, nhưng Huyền cô nương vẫn cảm giác được, bên trong cũng không có khí tức của Thương công tử.

Chẳng lẽ hôm nay hắn không ở Thân gia? Nhưng vì sao đi ra ngoài, lại không nói cho mình?

Trong lòng Huyền cô nương có điều hoài nghi, chần chờ một lát, vẫn quyết định rời khỏi nơi này trước. Về phần Thân gia như thế nào, ả vốn không để bụng.

Thứ gọi là giao mẫu kia, cũng chỉ là Thương công tử mượn tay Thân gia để thử nghiệm, thực lực so với chân chính đại yêu tứ cảnh bọn họ kém không chỉ một bậc, một bán yêu hình thù kỳ quái mà thôi, sống hay chết có quan hệ gì với ả đâu?

Việc ả cần làm, đó là nghe mệnh lệnh công chúa, thuận lợi mang yêu tỷ về.

Hiện giờ Tây Lăng thoạt nhìn không mấy an ổn, xem ra phải để Tây Lăng Vương sớm ngày tìm được Bạch Hưu Mệnh, chờ mình hoàn thành luyện chế Bất Tận Cốt, sẽ cùng Thương mau chóng rời khỏi nơi này.

Trong lòng có quyết định, ả xoay người đi về hướng phủ Tây Lăng Vương, lại chưa hề phát hiện, khi ả xuất hiện ở Thân gia, có một bóng người vẫn luôn ẩn trên không, trên cao mà nhìn xuống ả.

Thấy ả rời khỏi, bóng người kia cũng đi theo.

Tây Lăng Vương kiên nhẫn đợi một lát, rất nhanh đã chờ được Huyền cô nương trở về.

“Sao rồi, có tìm được tung tích Thương công tử không?” Tây Lăng Vương hỏi.

“Không thấy khí tức của hắn, hẳn là hôm nay không ở Thân gia.”

“Vậy Thân gia thì sao?”

“Ta chỉ cảm ứng được hơi thở của một số rất ít người sống, con giao mẫu kia cũng có trong đó.”

Huyền cô nương trả lời đúng sự thật.

Tuy rằng sớm có đoán trước, Tây Lăng Vương vẫn có chút thất vọng.

“Hôm nay đa tạ Huyền cô nương.”

“Không cần khách sáo, nếu như Tây Lăng Vương thật để ý đến Thân gia, không ngại tự mình tra xét một chút.” Dứt lời, Huyền cô nương lại nói, “Ta phải nhắc nhở Tây Lăng Vương một câu, ta sẽ không ở chỗ này lâu, ngươi tốt nhất mau chóng tìm được Bạch Hưu Mệnh, đợi ước định giữa chúng ta hoàn thành, ta và Thương sẽ lập tức rời khỏi Tây Lăng, công chúa còn đang chờ ta phục mệnh.”

Trong lòng Tây Lăng Vương có vài phần bất đắc dĩ, Huyền cô nương không thể tìm được người, trước mắt ông ta cũng chỉ có thể tự mình đi tìm.

Con trai kia của ông ta, tốt xấu gì cũng rèn luyện mấy năm nay ở Minh Kính Tư, hẳn là sẽ không chết dễ dàng như vậy, cho nên ông ta cũng không lo lắng lắm, nhưng quả thật nên mau chóng tìm người về.

Vốn nghĩ để Thân Ánh Chúc gả cho nó, để nó để lại chút hương khói, hiện giờ đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn thế này, coi như thôi.

Dù gì chờ sau khi mình lên ngũ cảnh, tuổi thọ dài lâu, con cái cũng không quan trọng như vậy nữa.

Mọi chuyện đã nói xong, Huyền cô nương xoay người muốn rời khỏi.

Một giọng nói bỗng nhiên vang lên: “Chỉ sợ ngươi không có cách nào còn sống rời khỏi Tây Lăng.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.