Sau đó liếc mắt, nhếch môi cười khinh.
“Xì.”
“Mẹ chị chăm tôi chẳng phải chuyện đương nhiên sao? Tôi đang mang cháu đích tôn của bà ấy! Hơn nữa tôi nói sai à? Cái gì bà cũng không cho tôi ăn, chẳng phải vì tiếc tiền không muốn mua sao?”
“Hai mẹ con các người cùng một kiểu, ngoài mặt thì tử tế, chứ đến lúc cần giúp thì chẳng khác gì giết người.”
Đúng là chuyện buồn cười.
Cho dù tôi từng giúp chị ta bao nhiêu, chỉ cần không chịu sang tên nhà, tôi vẫn là người xấu.
Cho dù mẹ tôi nấu bao nhiêu bữa, làm bao nhiêu việc, chỉ cần một lần không chiều theo ý chị ta, cũng thành kẻ ác.
Tôi và mẹ bỏ ra quá nhiều, cuối cùng lại thành kẻ thù.
Tôi nhìn thẳng vào chị ta, không muốn nói thêm.
“Cút khỏi đây.”
Nói xong, tôi trực tiếp đẩy chị ta ra ngoài, đóng sập cửa.
Chị ta đứng ngoài chửi một hồi, không ai đáp lại mới bỏ đi.
Trước khi đi còn ném lại một câu.
“Được lắm, Tống Yên, mày gan to đấy! Chờ mà xem!”
…
Tôi trở về nhà.
Mẹ thấy tôi, vui đến mức mắt híp lại.
“Sao con về mà không báo trước? Mẹ chưa kịp chuẩn bị gì cả, còn chưa mua đồ ăn nữa.”
“Công ty cho con nghỉ được mấy hôm?”
Tôi nhìn thấy tóc mẹ đã bạc thêm, nếp nhăn nơi khóe mắt cũng sâu hơn.
Ba tôi mất sớm, một mình mẹ nuôi tôi và anh trai lớn lên.
Giờ mẹ đã lớn tuổi, vậy mà vẫn phải chăm chị dâu mang thai, sau này còn phải trông cháu.
Mẹ hy sinh quá nhiều cho gia đình anh tôi, vậy mà lại bị đối xử như vậy.
Trong lòng tôi nghẹn lại.
Mẹ nắm tay tôi, kéo tôi ngồi xuống nói chuyện rất lâu.
“Mẹ, chị dâu đối xử với mẹ thế nào?”
Tôi không nhịn được hỏi.
Mẹ thoáng ngượng, rồi lại cười.
“Chị con tốt với mẹ lắm, có gì ngon cũng nhớ đến mẹ, đối xử với mẹ như mẹ ruột.”
“Con nhìn xem, bộ đồ này là chị con mua cho mẹ, đẹp không?”
Mẹ vuốt nhẹ chiếc áo như bảo vật.
Nhưng mà, mẹ à…
Chúng ta là mẹ con ruột.
Mẹ thật sự vui, hay chỉ đang cố cười?
Hơn nữa, bộ đồ đó là con mua cho mẹ…
Từng cơn đau âm ỉ lan ra trong lòng tôi.
Bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.
Là chị dâu.
Vừa thấy mẹ tôi, chị ta đã bắt đầu trách móc.
“Sao giờ còn chưa qua nấu cơm cho tôi? Giờ mấy giờ rồi? Mẹ định để cháu đích tôn của mẹ chết đói à?”
Mẹ tôi đứng đó như đứa trẻ bị mắng, vò góc áo, không biết phải làm sao.
Mẹ liên tục xin lỗi.
“Mẹ quên mất, Lệ Lệ con đừng giận, đừng để ảnh hưởng đến em bé!”
“Con muốn ăn gì? Mẹ làm liền cho con.”
Nhưng chị ta chẳng hề nể mặt.
“Giờ mới nấu? Nấu xong thì tôi ăn lúc nào? Mau đi mua ngoài đi! Tôi muốn ăn tôm càng ở chỗ đường Bắc ấy!”
Mẹ tôi lưỡng lự, run run mở miệng.
“Nhưng bác sĩ bảo, tôm càng lạnh bụng, con mang thai không nên ăn đâu…”
Chị ta nổi đóa.
“Cái này không được ăn, cái kia không được ăn, mẹ muốn tôi chết đói à!”
Nói xong còn đẩy mẹ tôi một cái.
Mẹ loạng choạng suýt ngã.
Tôi vội lao tới đỡ.
May mà nhanh tay, nếu không cái góc bàn nhọn sau lưng mẹ, hậu quả không dám nghĩ đến.
Tôi tức đến run người, lập tức trở mặt.
“Lạc Lệ! Chị đối xử với mẹ tôi như thế à? Lương tâm chị bị chó gặm rồi sao?”
“Mẹ tôi cực khổ ngày đêm lo cho chị, chị không chỉ nói năng khó nghe mà còn động tay, chị muốn bà bị thương chết mới vừa lòng à? Chị độc ác đến mức đó sao?”
