Nữ Đế Bệ Hạ Cô Ấy Muốn Ra Mắt Center

Chương 53




Cảm tạ ân điển của bệ hạ.

Chính là làm sao theo đuổi, đối với Dụ Trừng mà nói là một nan đề.

Tuy rằng ngày mai còn có quay chụp, nhưng rốt cuộc chỉ có một bộ trang phục, hơn nữa lại là nội cảnh, cho nên Tống Giang Giang bọn họ không vội ngủ. Họ lén đi dạo một vòng ở cửa hàng miễn thuế, thắng lợi trở về, vui vẻ hát khúc hát nhỏ trở lại khách sạn. Vừa về đến nơi, liền thấy Dụ Trừng như môn thần đứng trước cửa phòng Tống Giang Giang.

Khúc hát vui vẻ lập tức im bặt, thế nên tiếng Thẩm Nhất Xán cố ý hạ thấp giọng cực kỳ rõ ràng: "Đã nói cửa hàng miễn thuế này không có, đợi tớ ra sân bay rồi xem."

"Biết rồi! Trần Hạnh Tử cậu có phiền không? Tớ đến đây để chụp tạp chí chứ không phải để mua hộ!"

Cô đang tập trung gọi điện, hoàn toàn không chú ý phía trước đồng đội đã dừng lại, kết quả cả người đâm sầm vào lưng Chu Vũ Dĩ Đình, một trận kêu sợ hãi vang lên, rồi tất cả lại yên tĩnh.

Thẩm Nhất Xán xoa mũi đi lên xem: "Sao vậy?"

Tống Giang Giang lùi thẳng ra sau: "Dụ Trừng đang đợi tớ... đợi nhóm mình."

Kiều Nguyệt khẽ giọng: "Không phải chứ Giang Giang, cậu đứng ở cửa phòng cậu, hẳn là chỉ tìm mỗi cậu, không phải nhóm chúng ta."

Tống Giang Giang buồn bã: "... Thê thê vốn là chim cùng rừng, gặp nạn liền mỗi con bay một hướng!"

Chu Vũ Dĩ Đình đi lên trước, nhẹ giọng hỏi: "Dụ Trừng, cậu ở đây làm gì? Chiêu Chiêu đâu? Có phải tiết mục tổ phát hiện chúng tớ lén ra ngoài dạo phố không? Xin cậu đừng nói với họ, chúng tớ có mang quà cho cậu và Chiêu Chiêu ..."

"Không phải." Dụ Trừng nhìn lướt qua Chu Vũ Dĩ Đình, ánh mắt dừng ở món đồ trên tay Tống Giang Giang: "Tôi tìm Tống Giang Giang."

Tống Giang Giang: "..."

Sau đó cô bị đồng đội đẩy ra, tất cả đồng thanh: "Giang Giang ở đây!" rồi nhanh như chớp xách theo bao lớn bao nhỏ chạy vào phòng mình, "phanh" một tiếng đóng cửa lại.

"Không nghĩa khí!" Tống Giang Giang phẫn nộ nói, rồi lại hiên ngang lẫm liệt: "Dụ Trừng, cậu rốt cuộc tìm tớ làm gì?"

Dụ Trừng nâng cằm: "Mở cửa."

Tống Giang Giang vuốt thẻ phòng trong tay, giọng đầy kháng cự: "Không hay đâu? Nếu để bệ hạ biết, cậu ta sẽ tức giận ghen."

"Ghen?" Dụ Trừng nói: "Chỉ có thích một người mới có thể ghen."

Tống Giang Giang mặt hơi co giật: "Cậu ấy còn chưa thích cậu sao?"

Cô lấy thẻ phòng ra mở cửa, đèn cảm ứng trong phòng bật sáng, cô mời Dụ Trừng vào, tiện tay vặn nắp một chai nước khoáng: "Nhưng cậu không phải đến bắt chúng tớ đi ra ngoài dạo phố là được, nói đi, tìm tớ chuyện gì?"

Dụ Trừng đi thẳng vào vấn đề: "Cậu đã từng theo đuổi người khác chưa?"

Tống Giang Giang suýt phun nước, trên đầu xuất hiện dấu chấm hỏi: "Cậu hỏi là tớ có từng chủ động theo đuổi ai, hay từng bị người khác theo đuổi?"

Dụ Trừng: "Theo đuổi người khác."

"Tê... Cái này..." Tống Giang Giang cầm chai nước ngồi xuống sofa, hồi tưởng: "Hồi cấp hai tớ từng thầm mến một học trưởng cấp ba, người đó có thể nói là thiên chi kiêu tử, đẹp trai, gia thế tốt, làm tớ mê mẩn."

"Sau đó thì sao? Cậu có theo đuổi hắn không?"

"Đương nhiên là không." Tống Giang Giang uống ngụm nước: "Sau đó tớ phát hiện hắn PC, chậc, tớ không cần loại đàn ông bẩn đó. Điều này dạy tớ một đạo lý, cho dù trông hoàn mỹ cỡ nào, nội bộ có thể đã mục nát."

"Thế là tớ về sau không thích ai nữa, luôn thanh tâm quả dục đến bây giờ." Nói đến đây, Tống Giang Giang cảm khái: "Tớ quả thực là idol được trời chọn, tớ không ra mắt thì ai ra mắt!"

Dụ Trừng "Nga" một tiếng.

Tống Giang Giang nghiêng người tới: "Nhưng cậu hỏi cái này làm gì?"

Dụ Trừng đối diện cô, mắt đẹp hơi đổi, ngữ khí nhàn nhạt: "Chiêu Chiêu nói có thể cho tôi một cơ hội theo đuổi cô ấy."

Tống Giang Giang: "Phốc ——"

Lần này cô thực sự phun nước ra.

Cái gì! Mới mấy ngày ngắn ngủi, không phải cô còn đang say mê hào nhoáng, được fan tung hô bay bổng sao? Dự Triệu đã phát triển đến mức tuyên bố theo đuổi người?

Tống Giang Giang: "Nói rõ hơn đi."

Dụ Trừng lại lắc đầu, đứng dậy: "Cậu không có kinh nghiệm theo đuổi người, nói với cậu cũng lãng phí thời gian, tôi đi trước."

Tống Giang Giang: "Chờ đã!"

Cô đặt chai nước khoáng thật mạnh lên bàn: "Cậu biết gì chứ?! Chiến lược gia chân chính chỉ cần lý thuyết cũng có thể chỉ điểm lối ra cho khuê mật trong chuyện tình cảm! Ngồi xuống!"

Dụ Trừng nghi hoặc nhìn cô.

"Theo đuổi người ấy mà," Tống Giang Giang vẫy ngón trỏ, trước hết bày ra tư thế: "Nam thì tớ không hiểu, nữ thì tớ hiểu. Tặng hoa, tặng quà, tặng xe tặng nhà, cẩn thận tỉ mỉ, kêu là tới... để tớ nghĩ thêm."

Dụ Trừng nhíu mày: "Chỉ thế thôi sao?"

Tống Giang Giang: "?"

Dụ Trừng: "Trước khi theo đuổi cô ấy tôi cũng làm những việc này."

Tống Giang Giang: "..."

Cậu thanh cao nhỉ! Vậy đến bây giờ cậu mới có được tư cách theo đuổi người là sao! Dĩ nhiên lời này cô không dám nói, cô hắng giọng: "Vậy cậu phải biểu đạt chứ. Dù chúng ta tôn sùng hành động hơn lời nói, nhưng cậu rõ ràng làm quá nhiều, nói lại quá ít."

Dụ Trừng ngồi lại: "Biểu đạt cái gì?"

Tống Giang Giang: "Biểu đạt tình yêu của cậu."

Dụ Trừng: "Nói thế nào?"

Tống Giang Giang dõng dạc: "Xem cậu muốn trực tiếp hay uyển chuyển. Trực tiếp là 'Tôi thích em, tôi yêu em', tuy không lãng mạn nhưng dễ hiểu. Uyển chuyển thì nhiều kiểu, như 'Đêm nay trăng đẹp', 'Ăn chưa?', 'Ngủ chưa?' 'Bảo bối đang làm gì'... Chạy đề."

Dụ Trừng như suy tư gật đầu.

Đúng lúc này, điện thoại luôn nắm trong lòng bàn tay bỗng rung lên, cô liếc qua, là WeChat nhắc có tin nhắn, cô ngẩn ra: "... Là Chiêu Chiêu nhắn tin cho tôi."

Tống Giang Giang hỏi: "Nói gì?"

Dụ Trừng: "Hỏi tôi đang làm gì."

Tống Giang Giang "Ồ" một tiếng, rồi nâng cao giọng: "Cậu sẽ không sau khi tách ra không nhắn tin cho cậu ấy chứ?"

Dụ Trừng hỏi: "Muốn nhắn sao?"

Tống Giang Giang vẻ mặt vô ngữ: "Cậu nghĩ quan tâm tỉ mỉ bày ra ở đâu? Từ lúc tách ra một giây cậu nên nhớ tới cậu ấy chứ!"

Dụ Trừng mím môi: "Không phải."

"Cái gì?"

"Còn chưa tách ra ta đã nghĩ tới cô ấy."

"... Vậy cậu mau nói ra chứ!" Tống Giang Giang bị đánh bại: "Cậu còn không bằng Chiêu Chiêu, cậu ấy nhìn như hỏi 'đang làm gì', thật ra ẩn ý là nhớ cậu."

"Phải không..." Dụ Trừng trả lời: "Ở nghiên cứu như thế nào theo đuổi bệ hạ."

Quý Chiêu trả lời rất nhanh: "?"

Lại hỏi: "Nghiên cứu ra chưa?"

Dụ Trừng: "Thượng ở thảo luận."

Quý Chiêu gửi lại biểu cảm trợn trắng mắt: "Ngươi làm sao theo đuổi người? □□ không phải cơ bản nhất sao? Cho ngươi năm phút, mau lăn lại đây!"

Dụ Trừng cọ một tiếng đứng dậy.

Tống Giang Giang hoảng sợ: "Sao thế?"

Dụ Trừng trách cứ nhìn cô: "Cậu thế nào không nói cho tôi, theo đuổi người muốn □□?"

Tống Giang Giang tưởng mình nghe lầm: "A?"

Dụ Trừng xách bao: "Tôi muốn đi tìm Chiêu Chiêu, cô ấy bảo bồi cô ấy ngủ."

Tống Giang Giang: "......"

Cô mặt vô cảm nhìn cánh cửa mở ra rồi đóng lại, nghĩ thầm muốn mạng già rồi, lại thành một phần trò chơi của cặp tình lữ hôi thối kia... Còn □□ thì còn theo đuổi gì nữa! Chơi trò tình thú cái gì! Phì!

Cùng đêm đó, Tống Giang Giang đăng một Weibo, một câu kèm một bức ảnh. Ảnh là một tấm selfie tuyệt mỹ, lời: "Bên cạnh có cặp tình lữ thối là cảm giác gì?" Ảnh và lời không liên quan, nhưng khiến người ta bừng tỉnh.

Đám CP fan các nhà thi nhau suy đoán.

【Chắc là Xán Xán Ngân Hà chăng, vất vả cho Giang Giang, mấy ngày nay xem tình lữ đất khách yêu đương quay video phiền chết?】

【Không phải Tần Tân ra nhiệm vụ gì đó chứ? Hai người đó cưới trước yêu sau ngọt lắm, Giang Giang xem không chịu nổi cũng bình thường!】

【Nghi là Kiều Nguyệt và Bùi Giai, họ có CP không? Nếu không càng bất thường! Nhìn lúc Kiều Nguyệt Bùi Giai tương tác, Tống Giang Giang toàn mặt vô ngữ mà.】

【Cút! Duy phấn vì phá CP không từ thủ đoạn à? Nói lại lần nữa! Tống Giang Giang là ghen! Ghen!】

【Mọi người nhường chút đi? Khi chúng ta đệ nhất mỹ đế Dự Triệu không ở thì sao? Quá giống tình lữ cãi nhau, khuê mật bị kẹp giữa hiến kế không được, thật đáng thương! Gần đây cãi vã trừ Dự Triệu còn ai?!】

【Vì gặm đường giết địch tám nghìn, tự tổn hại mười nghìn sao...】

【Quỷ kế đa đoan, Dự Triệu fan...】

...

Dụ Trừng hoàn toàn không biết Tống Giang Giang đang phun tào, từ phòng cô ấy ra liền thẳng đến chỗ Quý Chiêu.

Quý Chiêu khoanh tay đứng ở huyền quan, thấy bộ dáng vội vàng của cô, hừ một tiếng, xoay người đi vào trong phòng: "Ngươi nhanh lên đi tắm, tắm xong đừng quên tắt đèn."

Nói xong liền ném mình lên giường, kéo chăn phủ kín: "Ta mệt rồi, cho ngươi năm phút."

Dụ Trừng: "...... Vâng."

Dụ Trừng dùng tốc độ nhanh nhất tắm rửa xong, mặc áo choàng tắm đi ra, thấy Quý Chiêu nằm trên giường nhìn mình, bên cạnh không chừa chỗ trống, cô tắt đèn chính: "Ta tới rồi, bệ hạ."

Quý Chiêu trừng cô ấy: "Chậm quá!"

Dụ Trừng cụp mắt: "Vậy bệ hạ trừng phạt ta đi."

Quý Chiêu nhắm mắt: "Ta lười trừng phạt ngươi, mau lại đây nằm."

Dụ Trừng rầu rĩ "vâng" một tiếng, vén chăn nằm xuống cạnh Quý Chiêu, nghiêng mặt nhìn cô —— Quý Chiêu tay giữ chặt mép chăn, mái tóc tím phớt xõa trên gối, khuôn mặt tinh xảo, xinh đẹp như búp bê Tây dương trong tủ kính, xinh đẹp đến mức khiến người ta muốn ôm lấy mà giữ cho riêng mình.

Ý nghĩ tùy tiện vừa nảy sinh đã lập tức đâm rễ sinh sôi, ánh mắt Dụ Trừng chợt trở nên mờ mịt, ngón tay đặt trên ga giường khẽ run, cô dời ánh mắt: "Ta tắt đèn."

Quý Chiêu đã sớm bị cô nhìn chằm chằm đến tim đập loạn nhịp, lòng hoang mang, nghe vậy liền đáp, giọng vẫn hằn học: "Ừ!"

Đèn tắt.

Trong phòng lập tức rơi vào bóng tối đặc quánh, trong màn đêm dần thích ứng, chấm đỏ báo nguy trên trần nhà thoắt ẩn thoắt hiện. Quý Chiêu nhìn một lát, mở miệng: "Ngủ rồi sao?"

Dụ Trừng giọng rất gần, dịu dàng khẽ: "Chưa."

Quý Chiêu xoay người, nghiêng mặt, dùng lòng bàn tay đỡ má, trong bóng tối nhìn Dụ Trừng. Cô nghĩ mình rất ít khi nghiêm túc ngắm nhìn Dụ Trừng như thế.

Trước kia lúc lâm triều, cô ngồi trên long ỷ cao cao, nhìn quần thần cảm thấy xa cách, nên mới lưu Dụ Trừng lại Ngự Thư Phòng, khi đó chỉ thấy Dụ Trừng xinh đẹp, muốn nhìn nhiều hơn.

Hiện giờ nghĩ lại, khi đó mình đã "thèm" Dụ Trừng từ sớm?

Cô dùng ánh mắt phác họa gương mặt Dụ Trừng, từ đôi mày đến sống mũi, rồi xuống đôi môi từng hôn qua, hơi hé mở, Dụ Trừng trịnh trọng nói: "Bệ hạ, ngài còn nhìn ta như vậy, ta sẽ thẹn thùng."

Quý Chiêu bật cười: "Như thế nào thẹn thùng, đỏ mặt sao?"

Dụ Trừng "ừ" một tiếng.

Trong bóng tối không thấy rõ, Quý Chiêu duỗi tay: "Ta sờ thử."

Dụ Trừng không tránh, đầu ngón tay lành lạnh của Quý Chiêu đặt lên mặt cô, Quý Chiêu nghiêng mu bàn tay, tăng diện tích tiếp xúc, nghiêm trang gật đầu: "Quả thật hơi nóng."

Cô thấp giọng: "Trẫm dụ ái khanh, da mặt mỏng quá."

Dụ Trừng c*n m** d***: "Bệ hạ......"

Quý Chiêu hậm hực rút tay về, xoay người nằm ngửa, hai tay gối sau đầu, không nhìn Dụ Trừng nữa, giọng lạnh đi nhiều: "Đêm dài, dù sao cũng khó ngủ, ngươi khai thật đi."

Dụ Trừng ngạc nhiên: "Khai gì?"

Quý Chiêu giọng hung dữ: "Ngươi nói xem? Khai xem ngươi từ khi nào nảy sinh tâm tư với ta! Thời gian, địa điểm, nhân vật, tất cả phải rõ ràng."

Dụ Trừng khó xử: "Bệ hạ, ta ——"

Quý Chiêu mất kiên nhẫn: "Thôi, ta hỏi ngươi đáp."

Dụ Trừng: "Vâng."

"Trước xuyên qua hay sau xuyên qua?"

"...... Trước."

Hừ, tên Dụ Trừng này, nhìn bề ngoài ngay thật, không ngờ che giấu sâu thế!

Quý Chiêu siết răng: "Trước hay sau khi ta đăng cơ?"

"Sau." Dụ Trừng trả lời xong, lại không chắc chắn phủ nhận: "Ta... ta cũng không rõ lắm."

Thích một người vốn mơ hồ, đôi khi chính đương sự cũng không biết yêu từ khi nào, Dụ Trừng nhớ rõ thời điểm mình hoàn toàn xác định thích bệ hạ, nhưng không biết rung động từ đâu mà có.

Quý Chiêu: "Như thế nào không rõ? Đăng cơ khi ta mới mười ba tuổi! Ngươi thích ta, ngươi cũng quá thâm hiểm!"

Dụ Trừng nhẹ nhắc: "Ta chỉ lớn hơn bệ hạ một tuổi."

Quý Chiêu hừ: "Ngươi giỏi lắm!"

Nhưng nghĩ kĩ, niên thiếu tình chớm nở mông lung, Quý Chiêu chẳng cam lòng Dụ Trừng lại thích mình sớm đến thế, chẳng phải cô phí bao năm công toi?

Cô hắng giọng: "Vậy ngươi khi nào ý thức được?"

Dụ Trừng im lặng.

Quý Chiêu: "Ừm?"

Chỉ một tiếng, áp lực mười phần.

Dụ Trừng nhắm mắt: "Ta 18 tuổi sinh nhật."

Quý Chiêu bật dậy, giọng nâng cao: "Ngươi 18 tuổi đã biết thích ta, vậy mà còn có thể hôn người khác? Dụ Trừng ngươi là bậc thầy quản lý thời gian à!"

Đừng hòng lừa cô, Dụ Trừng từng nói nụ hôn đầu 18 tuổi mà!

Dụ Trừng lẳng lặng nhìn cô ấy.

Quý Chiêu giận đến phát run: "Ngươi còn dám nhìn ta!"

Dụ Trừng cũng ngồi dậy, nắm cánh tay cô, từ từ đẩy cô nằm xuống, vỗ nhẹ an ủi, giọng bất đắc dĩ: "Bệ hạ, có khả năng nào, năm ta 18 tuổi, người ta hôn là ngài."

Quý Chiêu: "......"

Quý Chiêu: "............"

Cô ngây ra.

Cái gì? Dụ Trừng 18 tuổi hôn mình? Sao mình không nhớ rõ? Hôm đó ư? Ngày hôm sau sinh nhật 18 tuổi của Dụ Trừng, Dụ Trừng xin ra trận biên cương, sau đó một năm không gặp, chẳng lẽ Dụ Trừng lén quay về——

Quý Chiêu mắt khẽ động, thất thanh: "Chẳng lẽ là đêm sinh nhật hôm đó?!"

Dụ Trừng "ừ": "Bệ hạ còn nhớ không, đêm đó ngài cùng ta uống rất nhiều rượu?"

Quý Chiêu đương nhiên nhớ, dạo trước còn mơ thấy, chỉ là lúc say cô không nhớ chuyện gì xảy ra, tỉnh lại tức giận Dụ Trừng xin đi chinh chiến, không truy cứu sau đó.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
📛 Mua Chặn Quảng Cáo
Gói chặn quảng cáo
Giá: 19.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 38.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 149.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng