Một xấp phong bì giấy da bò, góc phải phía dưới in chữ đỏ chói mắt.
Tim Từ Mạt như bị cuộn chặt lại, cảm giác nhói đau rất nhỏ bị phóng đại lên. Do dự hết lần này đến lần khác, cuối cùng cô vẫn không đưa tay nhận lấy.
Cô đã mơ hồ đoán được bên trong là gì, và cũng không muốn đối mặt với nó.
Hơn nữa… tai nạn cũng không xảy ra.
Vậy thì tốt nhất là cả đời này đừng xem nữa.
Từ Mạt giấu hai tay ra sau lưng, lắc đầu cười gượng:
“Đã từng thuộc diện bảo mật thì em nghĩ không xem sẽ tốt hơn.”
“Thật sự không xem?” Trần Thời Vĩ nhướng mày.
Từ Mạt xoay người bước ra ngoài:
“Thôi, mẹ gọi ăn khuya rồi, em ra trước đây.”
Phía sau lưng cô dường như là một dòng lũ dữ cuồn cuộn, khiến bước chân cô bất giác dồn dập, sợ chỉ chậm một nhịp thì sẽ bị nuốt chửng.
Lê Lục Thụy đã chuẩn bị xong bữa ăn khuya từ sớm. Thấy Từ Mạt ra ngoài, bà vẫy tay gọi:
“Tiểu Mạt, qua đây nào, nước ép mẹ mới điều chế, con thử xem.”
Từ Mạt đi tới đảo bếp. Lê Lục Thụy dùng thìa nhỏ múc sẵn, đưa tới miệng cô, tay còn lại hứng phía dưới để nước không bị nhỏ ra.
Vừa nếm một ngụm Từ Mạt đã cảm thấy tỉnh cả người, vị ngọt lan thẳng tới tim.
“Ngon quá!” Cô giơ ngón cái lên.
Nếu phải đánh giá tay nghề nấu nướng của Lê Lục Thụy, thì chỉ cần nhìn cách bà bày biện món ăn cũng đủ hiểu, đẹp mắt đến mức hoàn toàn tương xứng với kỹ năng của bà.
Chỉ riêng độ tinh xảo ấy thôi cũng đủ để đoán ra rằng, hồi nhỏ Trần Thời Vĩ hẳn là kén ăn, hoặc chẳng mấy khi chịu ăn uống đàng hoàng, nên Lê Lục Thụy mới phải tỉ mỉ làm ra đủ loại món vừa xinh xắn vừa bắt mắt để dỗ anh ăn cơm.
Thói quen ấy giữ tới tận bây giờ, Từ Mạt cũng được thơm lây.
Lê Lục Thụy cười rạng rỡ:
“Con thích là được rồi, vậy mai để mẹ làm trà chiều nhé.”
“Không cần đâu mẹ,” Từ Mạt nói, “mấy món này cực lắm, mai con đi ăn ngoài với mẹ cho đỡ vất vả.”
Mấy ngày nay, Lê Lục Thụy gần như dành cả nửa ngày trong bếp. Từ Mạt nhiều lắm chỉ phụ sơ chế nguyên liệu, rửa bát, không giúp được bao nhiêu.
Dù rất thèm bánh ngọt, cô cũng không nỡ để bà mệt thêm.
“Mẹ thích nghiên cứu mấy thứ này.” Lê Lục Thụy cười hiền, “Được rồi, món kho con nhắc hôm qua xong rồi, mau ăn đi.”
Tối qua khi ngồi xem tivi ở phòng khách, Từ Mạt chỉ thuận miệng nói một câu muốn ăn đồ kho. Nhưng về khuya, chợ đêm thưa thớt, món ngon lại càng hiếm nên không thể mua được món cô vừa ý.
Từ Mạt chỉ lẩm bẩm vì thèm, vậy mà bà lại để trong lòng, rồi hôm nay chuẩn bị từ sớm chỉ chờ tới tối để cô được ăn thỏa thích.
“Con cảm ơn mẹ.” Từ Mạt quyết định không phụ tấm lòng này của bà, cô sẽ ăn thật ngon miệng.
Lê Lục Thụy nhìn cô ăn, trong lòng dâng lên cảm giác hạnh phúc, còn chu đáo hỏi:
“Có chỗ nào cần cải thiện không?”
Từ Mạt xoa cái bụng đã căng tròn, chỉ nói:
“Khẩu phần có thể bớt lại chút, con no quá rồi.”
Biểu cảm ngộ nghĩnh của cô chọc cho Lê Lục Thụy cười không ngớt.
“Mẹ ơi, con hỏi mẹ chuyện này.” Từ Mạt đổi chỗ, ngồi sát bên bà.
Lê Lục Thụy phối hợp nghiêng đầu lại gần, còn đặc biệt liếc nhìn cửa phòng ngủ chính, biết là hai người sắp nói chuyện riêng, kiểu chuyện riêng cần tránh Trần Thời Vĩ.
Từ Mạt hỏi nhỏ:
“Hồi Thời Vĩ làm việc ở Lữ Thánh Lợi Ni Á, anh ấy có gửi đồ gì về nhà không ạ?”
“Gửi đồ à…” Lê Lục Thụy nhớ lại khá lâu, “Đặc sản thì năm nào cũng gửi, với lại phúc lợi công đoàn, đều là mẹ đi nhận giúp.”
Từ Mạt nhíu mày:
“Chỉ có đồ ăn thôi sao?”
“Ừ, mấy thứ sinh hoạt thường ngày, chắc chỉ vậy.” Lê Lục Thụy không hiểu vì sao Từ Mạt lại hỏi thế.
Ngược lại, Từ Mạt bật cười:
“Vậy là tốt rồi, chắc con nghĩ nhiều quá.”
Thật sự mà nói, nếu gửi về cả một xấp thư như vậy, thì chẳng phải chuyện gì hay ho.
Lê Lục Thụy hỏi tiếp:
“Con chưa từng nói chuyện kỹ với nó về quãng thời gian công tác ở nước ngoài à?”
“Cũng không nói nghiêm túc lắm.” Từ Mạt đáp, “Con cứ nghĩ sau khi anh ấy khỏi bệnh sẽ quay lại Úc, về sau mới biết là chuyển sang Lữ Thánh Lợi Ni Á. Con chỉ biết bên đó không yên ổn, trong công việc anh ấy còn từng bị thương.”
Từ Mạt và Trần Thời Vĩ rất ít khi nhắc đến những ngày công tác xa nhà, một phần vì khi đó tinh thần anh không tốt, phần khác là vì khi ở bên nhau, cô chỉ muốn nói những chuyện vui vẻ.
Lê Lục Thụy thở dài:
“Hai năm đầu nó đi, chưa từng gọi điện về nhà. Sau đó mẹ nhận được thông báo nó gặp nạn, hôn mê, rồi mẹ một mình bay sang đó. Vừa xuống máy bay, nhìn thấy điều kiện sinh hoạt bên ấy, dù là thủ đô, dù điều kiện thành phố không đến nỗi tệ, nhưng nhiệm vụ công tác ở nước ngoài vừa gian nan vừa kề cận sinh tử, mẹ xót lắm.”
Giọng bà trầm xuống:
“Mẹ có thể không phải là một người mẹ đạt chuẩn, nhưng vẫn luôn cố gắng cho nó điều kiện tốt nhất. Thời Vĩ từ nhỏ được nuôi nấng đủ đầy, chưa từng chịu khổ như vậy. Năm đó mẹ còn ép nó đi theo con đường gia đình sắp đặt… giờ nghĩ lại, mẹ rất hối hận.”
Giá như lúc trước đứng về phía con trai sớm hơn, có lẽ mọi chuyện cũng không đến mức như bây giờ.
“Anh ấy… bị thương nặng lắm sao ạ?” Từ Mạt nhấp một ngụm nước trái cây, nhưng vị đắng vẫn cứ dâng lên nơi cuống lưỡi, không sao át đi được.
“Nặng, nhưng vẫn còn có người bị nặng hơn nó.” Lê Lục Thụy khẽ cười, “Mẹ còn chẳng dám buồn nhiều. Ít ra mẹ vẫn có thể đến thăm con trai mình, còn cha mẹ của người khác thì không kịp tới.”
“Qua rồi thì cho qua.” Lê Lục Thụy trông rất nhẹ nhõm, “Sau này hai đứa sống tốt với nhau là được rồi.”
Từ Mạt ép mình không nghĩ sâu thêm, mỉm cười dịu dàng:
“Mẹ nói đúng ạ.”
Trần Thời Vĩ từ trong phòng ngủ đi ra, Lê Lục Thụy vào bếp múc cho anh một bát.
Anh vốn hiếm khi ăn khuya, nếu không phải Từ Mạt nhất quyết bắt anh ăn cùng thì cùng lắm cũng chỉ ngồi cạnh cho có.
Đến lúc đi ngủ, Từ Mạt cứ như bị ma nhập, trong đầu toàn là mấy lá thư vẫn chưa từng mở kia, tò mò đến phát điên.
Trần Thời Vĩ áp sát lưng cô, hơi thở phả ngay bên tai, một tay đặt trên eo, hai đùi chồng chéo lên nhau lộn xộn.
Tư thế thân mật quá mức, đến cả trở mình cô cũng không dám.
Cô thử nhích ra ngoài, người đàn ông lại dán sát hơn, đầu vùi vào cổ cô, còn cọ cọ mấy cái.
Cô nâng tay anh lên thì bị anh nắm ngược lại.
“Trần Thời Vĩ, em muốn đi vệ sinh.” Từ Mạt tìm đại một cái cớ, nhanh chóng thoát khỏi vòng tay anh, xuống giường.
Lúc này cô mới phát hiện anh đã hoàn toàn lấn sang phía mình, hai người ngủ chung một bên giường, dùng chung một cái gối.
Thủ phạm chính là thói quen cuộn chăn của cô. Còn Trần Thời Vĩ thì thích “thuận nước đẩy thuyền”, chưa bao giờ tranh giành, trực tiếp nhập cuộc. Tư thế ngủ của họ phần lớn chỉ có thể dùng hai chữ “loạn xạ” để hình dung.
Một người bên ngoài thì lạnh lùng nghiêm chỉnh, ai mà tưởng tượng nổi khi về nhà lại có thể nằm ngủ ngang ngược, đảo đầu đảo chân cùng cô như vậy.
Từ Mạt cũng đang buồn tiểu, bèn vào nhà vệ sinh trước.
Lúc ra ngoài, cô cứ đứng ở cửa phòng do dự, không biết có nên lén lật ngăn tủ xem thử mấy lá thư kia rốt cuộc viết gì không.
Đèn ngủ dưới đất bật sáng, trong phòng nửa sáng nửa tối.
Trần Thời Vĩ nheo mắt tránh ánh sáng, lười biếng hỏi:
“Không ngủ à?”
“Ừm… anh ngủ đi, đừng để ý em.” Từ Mạt cạn lời, trông cô kỹ thế làm gì, cô có chạy mất đâu.
Trần Thời Vĩ vén chăn lên: “Qua đây.”
Từ Mạt đành từ bỏ ý định, quay lại giường ngủ.
Chăn vừa đắp xong, tay anh đã vòng qua, quấn cô kín mít.
Từ Mạt rúc vào lòng Trần Thời Vĩ, hôn nhẹ lên má anh, còn chưa kịp nói gì thì anh đã lên tiếng trước:
“Từ Mạt, nửa đêm rồi, đừng có trêu anh.”
“Hôn một cái cũng không được sao?” Từ Mạt nhắm mắt, “Mẹ còn ở đây, anh không được làm bậy.”
Trước khi ngủ, Trần Thời Vĩ đã bị cô trêu cho cả người bốc hỏa. Cô không tự biết thì thôi, còn liên tục chọc anh.
Anh nghĩ, cho dù có làm thật, chỉ cần nghĩ đến việc bên cạnh còn có trưởng bối, cô cũng chẳng dám thả lỏng, như pháo câm, chẳng phát ra tiếng động nào, nên anh cũng không cưỡng ép.
“Ngủ đi.” Trần Thời Vĩ đè vai Từ Mạt, kéo cô vào lòng.
Mượn lực, Từ Mạt xoay người sang bên kia, cũng là phía Trần Thời Vĩ thường ngủ, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Không còn động tĩnh gì nữa, cơn buồn ngủ lại kéo tới, rất nhanh anh đã chìm vào giấc ngủ.
Đợi đến khi nhịp thở của người đàn ông trở nên đều đặn, Từ Mạt mới từ từ nhích ra khỏi vòng tay anh.
Quá trình ấy mất chừng hơn mười phút.
Thoát ra được, cô giống như con vịt cạn rơi xuống nước, quẫy loạn một hồi mới lên được “bờ”, thở hổn hển, còn phải cố ép thấp âm thanh, sợ mọi công sức trước đó đổ sông đổ biển.
Trong lòng cô không ngừng than thở: tối nay lúc Trần Thời Vĩ hỏi, đúng là não bị lừa đá mới từ chối. Nhận lấy một cách đường hoàng, mở ra xem ngay trước mặt anh chẳng phải xong rồi sao.
Lại ngại mở miệng hỏi lại, nên mới phải lén lút nửa đêm bò dậy thế này.
Từ Mạt mở ngăn cuối cùng của tủ đầu giường, lấy chiếc hộp ra, rón rén rời khỏi phòng ngủ, đổi chỗ khác xem.
Cửa phòng khép lại, trên giường, Trần Thời Vĩ-người giả vờ ngủ-khẽ bật cười.
Anh cố ý quấn lấy cô chỉ để xem cô định làm gì, không ngờ lại là vì xấp thư kia.
Thật ra nói với anh một tiếng là được, đâu cần phải lén lút như thế.
Cô đúng là hơi ngốc thật.
Từ Mạt quấn chặt chiếc chăn, trùm kín cả đầu, co người trong góc sát cửa sổ kính lớn.
Tú Cầu tò mò, ra vào mấy lượt, ngẩng cổ lên rồi dụi mặt vào người cô.
Bản tính mèo vốn thích những thứ bằng giấy, nó ngoạm lấy một phong thư, Từ Mạt giật mình, vội vàng lấy thư ra khỏi miệng nó.
“Ngoan nào, đừng nghịch nữa.”
Cô xoa đầu Tú Cầu, ngăn nó tiếp tục cắn xé thư từ.
Đang đúng lúc Tú Cầu sung sức nhất, để thu hút sự chú ý, nó lại lăng xăng đi tới đi lui, cố tình quấy rầy Từ Mạt.
Cô bế thốc nó lên, ôm vào lòng, rồi bắt đầu mở thư.
Sợ làm rách miệng phong bì, Từ Mạt xé vô cùng cẩn thận.
Keo dán lại quá nhiều, vừa tốn thời gian vừa bào mòn kiên nhẫn.
Cuối cùng cũng mở được một phong, cô mở ra xem – chỉ là một tờ A4 trắng tinh.
Từ Mạt cầm phong thứ hai.
Lần này dễ hơn nhiều, chỉ cần khẽ khều một nhát dao là mở được.
Cô đổ thư ra xem.
Vẫn là một tờ A4 trống không.
Phong thứ ba cũng vậy.
Từ Mạt ném phăng con dao rọc giấy xuống đống thư, phát ra một tiếng “bụp” trầm đục. Cảm giác bị trêu ngươi bùng lên trong chớp mắt.
Cô hận không thể chạy về phòng, lay tỉnh Trần Thời Vĩ dậy, bắt anh phải giải thích cho ra lẽ.
Nhưng nghĩ đến việc không thể để lộ chuyện mình lén xem thư, cuối cùng vẫn cắn răng nhịn xuống.
Dù đã qua thời gian giữ bí mật, nhưng đã từng là thư mật, sao có thể dễ dàng để cô nhìn thấy?
Gấp lại chiếc chăn, Từ Mạt cẩn thận cho ba phong thư vào lại bì, mệt mỏi ngả người ngủ trên ghế sofa.
Sớm biết thế này, cô đã chẳng cần nửa đêm nửa hôm phí công làm chuyện ngốc nghếch, thà đi ngủ sớm dưỡng da còn hơn.
Tựa lưng vào sofa, đầu óc trống rỗng, cô tiện tay cầm dao rọc giấy, rạch luôn hai phong thư còn lại dọc theo mép niêm phong. Mặc kệ có bị lộ hành vi lén xem hay không, tâm trạng cô lúc này cực kỳ tệ, và Trần Thời Vĩ sẽ phải chịu toàn bộ trách nhiệm.
Hai ngón tay thò vào, rút ra hai tờ A4 được gấp gọn.
Cô vừa định bật cười mỉa mấy tiếng, thì xuyên qua mặt giấy đã nhìn thấy chữ. Từ Mạt lập tức ngồi thẳng người, mở ra.
Nhưng hóa ra là thư viết cho Lê Lục Thụy.
【 Kính gửi mẹ Lê Lục Thụy,
Nếu mẹ nhận được bức thư này, nghĩa là con đã không còn trên đời. Mối ràng buộc giữa mẹ và nhà họ Trần cũng chấm dứt tại đây. Mong mẹ sớm rời đi, bắt đầu cuộc sống mới, chúc mẹ tương lai bình an, hạnh phúc.
Trần Thời Vĩ 】
Nhìn mấy dòng chữ ít ỏi ấy, trong lòng Từ Mạt dâng lên một cảm giác khó chịu, nghèn nghẹn không nói thành lời.
Cô mở tờ giấy còn lại.
Trước khi mở, vẫn vô thức ôm một tia hy vọng.
Đáng tiếc, vẫn là trang giấy trắng, chỉ có chữ ký và ngày tháng.
Ngón tay cái siết chặt trên cái tên kia, như thể đã cảm nhận được người nhận bức thư ấy là ai.
Cô đặt tờ giấy trắng xuống, vội vàng cầm lấy phong thư cuối cùng.
Dọc theo miệng phong bì, Từ Mạt rạch từng chút một, vô cùng cẩn thận. Tay cô run rẩy không sao khống chế được.
Giữa chừng, cô dừng lại. Sống mũi cay xè, tầm nhìn mờ đi, nước mắt không kìm được mà dâng đầy hốc mắt.
Cắt nốt lớp niêm phong cuối cùng, cô kéo lá thư ra.
Nét bút hằn sâu trên mặt giấy, lờ mờ nhìn thấy chữ viết cứng cáp, mạnh mẽ.
Từ Mạt chậm rãi mở thư ra…
【 Từ Mạt,
Anh mạo muội viết thư cho em, không biết dạo này em sống thế nào, chắc là ổn thôi. Trước hết, chúc mừng sản phẩm mới của em được đăng tải. Hẳn sẽ có người ở bên chúc mừng em, với tính cách của em, chưa bao giờ thiếu những người thật lòng quan tâm em.
Bức thư này vốn không nên viết. Nếu đã viết, anh còn phải giải thích mối quan hệ giữa người nhận và anh, nghĩ thôi cũng thấy phiền phức. Nhưng nghĩ lại, phiền thì phiền vậy. Trong khoảnh khắc vạn vật lặng yên, anh vẫn muốn nói với em vài lời.
Khi mới đến đây, anh từng nghĩ đến việc gặp lại em – trong tang lễ của chính anh. Vì thế anh đã chuẩn bị sẵn tinh thần đối mặt với cái chết, thậm chí còn mong nó đến sớm, chỉ vì muốn được gặp em thêm một lần.
Sau đó, anh cũng từng muốn gặp em, nhưng vì tính chất công việc mà chẳng thể về được. Trong một kỳ nghỉ hiếm hoi, anh đã về nước, đến ngôi trường em từng học, đi quanh khu vực em từng sống, nhưng vẫn không gặp lại em. Có lẽ duyên phận của chúng ta thật sự đã hết.
Rồi về sau, anh không còn muốn gặp em nữa, ngay cả trong tang lễ cũng không muốn. Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện thì ngày hôm sau, khi anh cùng Úc Văn Yến về nước thăm Tuyên Dụ, anh đã hỏi anh ấy có muốn gặp lại không, liệu còn cơ hội không — dường như cũng đang tự hỏi chính mình: anh thật sự không muốn gặp lại em sao?
Muốn.
Rất muốn.
Câu trả lời bật ra trong khoảnh khắc, không chút che giấu, là phản ứng bản năng của anh khi đã gạt bỏ mọi lý trí.
Giá như chúng ta chưa từng yêu nhau thì tốt biết mấy. Anh chưa từng có những ký ức với em, có lẽ cũng sẽ không quyến luyến nhân gian đến vậy, càng không xin đến vùng biên sa mạc để tiêu mòn sinh mệnh.
Nhưng nếu không phải là yêu em, không có những ký ức quý giá ấy, thì từ rất lâu trước đây, có lẽ anh đã không muốn tiếp tục sống nữa rồi.
Xin lỗi, anh đã nói quá nhiều điều bi quan.
Hy vọng bức thư này sẽ không khiến em phiền lòng.
Chúc quãng đời còn lại của em, bình an vô sự.】
Cuối thư ký tên Trần Thời Vĩ.
Ngày ghi trên đó là một năm trước khi họ gặp lại nhau.
Bên dưới còn có thêm ba dòng chữ.
【Từ Mạt, nếu anh bình an trở về, chúng ta có thể gặp lại nhau không?】
【Xin lỗi, anh vẫn rất khó buông bỏ mọi thứ liên quan đến em. Ba năm qua, anh không thể chết như mong muốn, chỉ có thể trong hết đêm dài này sang đêm khác, trong những buổi sáng và đêm khuya không có em, dần hiểu ra rằng… anh yêu em, rất yêu em.】
【Mạt à, anh nhớ em đến phát điên.】
Anh còn để lại một dòng ghi chú.
“Trong trường hợp tôi gặp bất trắc, trước khi chuyển thư cho người nhận, xin hãy xé bỏ ba dòng chữ sau ngày tháng. Xin cảm ơn.”
Đọc đến dòng cuối cùng, vài giọt nước mắt rơi xuống, loang ra trên mặt giấy, làm nhòe đi những nét bút vốn sắc sảo.
Bức thư được đặt trên bàn.
Từ Mạt vùi mặt vào đầu gối, không sao khống chế được cảm xúc, bật khóc nức nở.
Lại sợ đánh thức Trần Thời Vĩ và Lê Lục Thụy đang ngủ say, cô cắn chặt môi dưới, nuốt nghẹn tiếng khóc vào trong.
“Từ Mạt.”
Không biết từ lúc nào, Trần Thời Vĩ đã tỉnh dậy, anh ngồi xổm trước mặt cô.
Từ Mạt ngẩng đầu lên, chẳng kịp để ý gương mặt còn đẫm nước mắt, vòng tay ôm chặt lấy cổ anh, nghẹn ngào mắng:
“Trần Thời Vĩ, anh đúng là đồ khốn… sao anh có thể coi nhẹ mạng sống của mình như vậy? Sao anh có thể chọn chết nơi đất khách quê người chứ…”
Cô khóc đến mức không thành tiếng.
Trần Thời Vĩ khẽ nói:
“Xin lỗi… lúc đó anh rối loạn lắm, cả người đều ở trong trạng thái rất tệ.”
Từ Mạt ôm chặt anh hơn, như sợ chỉ cần buông tay là sẽ mất anh lần nữa:
“Mấy phong thư đầu anh để toàn giấy trắng, là anh chẳng muốn nói với em dù chỉ một câu sao?”
Trần Thời Vĩ không trả lời được. Khi ấy, anh chỉ muốn lặng lẽ biến mất, không nghĩ sẽ có ai mong chờ di thư anh để lại, cũng không muốn sau khi chết còn dùng lời nói quấy rầy người khác.
Từ Mạt nức nở:
“Nếu anh không còn nữa, em sẽ chẳng bao giờ nhận được hoa và bánh sinh nhật nữa.”
Trần Thời Vĩ đáp:
“Anh đã nhờ Đường Phục Tông rồi. Cậu ấy sẽ ký đơn đúng hạn mỗi năm, hoa và bánh sẽ không thiếu, quà cũng vậy.”
“Vậy có giống không?” Từ Mạt vừa khóc vừa hỏi, “Thế còn câu chúc sinh nhật vui vẻ thì sao?”
Trần Thời Vĩ khẽ cười, lắc đầu:
“Vậy biết làm sao đây… hay là đợi trăm năm sau, gặp em ở một nơi khác, anh bù cho em?”
“Em cũng chẳng cần anh nữa!” Từ Mạt càng nói càng tức, “Chính anh nói em sẽ sống tốt thôi, em sẽ lấy người khác, sinh con, có gia đình của riêng mình. Trăm năm sau, em cũng sẽ ở một nơi khác, bên cạnh gia đình em!”
Trần Thời Vĩ nhận thua hoàn toàn:
“Anh sai rồi. Xin lỗi. Bây giờ anh không dám không sống nữa.”
“Đã nói rồi, anh phải đi sau em.” Từ Mạt ôm chặt anh, “Anh mà nuốt lời, em thật sự sẽ không cần anh nữa.”
Nụ cười của Trần Thời Vĩ đầy cưng chiều:
“Tuân lệnh vợ yêu.”
Anh thu dọn lại những bức thư trên bàn, rồi bế cô về phòng ngủ.
Mắt Từ Mạt khóc đến sưng đỏ, Trần Thời Vĩ vắt khăn nóng, đắp lên cho cô.
Giọng cô vẫn còn nặng mùi nghẹt mũi:
“Anh đúng là đồ khốn. Biết em nhìn thấy sẽ khó chịu, còn cố ý để em thấy, đúng không?”
Trần Thời Vĩ tựa đầu giường, rũ mắt nhìn cô chăm chú:
“Oan cho anh rồi. Anh thật sự không nghĩ nhiều như vậy.”
“Anh có chứ!”
Từ Mạt véo mạnh cánh tay rắn chắc của Trần Thời Vĩ. Không có chút mỡ thừa nào, ngược lại người đau tay lại là cô.
Trần Thời Vĩ giữ tay lên chiếc khăn, tránh để nó rơi xuống:
“Được được, anh có.”
Từ Mạt kéo khăn ra, mở mắt, chạm vào ánh nhìn của anh.
Người ta vẫn hay nói ánh mắt Trần Thời Vĩ khi nhìn người khác luôn lạnh nhạt, khó đoán. Nhưng trong đôi mắt sâu thẳm ấy, khi cô nhìn vào, lúc nào cũng là sự dịu dàng, trong trẻo, và đầy ắp thứ tình cảm không sao buông bỏ được.
Cô ngồi dậy, nghiêng người về phía trước, khẽ hôn lên đôi môi mỏng của anh.
“Trần Thời Vĩ, em sẽ không đến dự tang lễ của anh.”
“Với em, điều đó quá tàn nhẫn.”
Trần Thời Vĩ cười, trong nụ cười lại mang theo vài phần chua xót.
“Em… có lẽ cũng không còn cách nào yêu người khác nữa. Đợi đến khi nào thật sự buông được, em sẽ đến nghĩa trang thăm anh.”
Sống mũi Từ Mạt lại đỏ lên.
“Khó lắm… mẹ em mất hơn mười năm rồi mà em vẫn chưa thể buông được.”
Ngón trỏ Trần Thời Vĩ khẽ cong lại, lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt cô.
“Đồ hay khóc, tiểu tổ tông. Em mà còn khóc nữa, anh thật sự không biết phải làm sao.”
Nhớ lại lời cô từng nói khi nãy, anh nửa đùa nửa thật:
“Có khi anh thật sự phải ôm em cùng khóc mất.”
Từ Mạt bật cười khẽ.
“Chúng ta đừng giả định gì nữa.”
“Còn sống một ngày, chúng ta yêu nhau một ngày.”
Anh rất thích câu nói ấy.
Chỉ cần còn sống, thì hãy yêu nhau hết mình.
—
Đến ngày kỷ niệm ngày cưới của ông cụ, Từ Mạt mặc một chiếc sườn xám dài màu xanh nhạt. Trần Thời Vĩ vì muốn phối với cô, đặc biệt chọn một bộ áo Trung Sơn cổ đứng màu xanh đậm.
Sở dĩ ăn mặc như vậy là vì thiệp mời có yêu cầu trang phục: nữ mặc trang phục Trung Hoa tông màu nhạt, nam mặc âu phục màu sẫm.
Địa điểm được chọn là một nhà hàng tư nhân trong con hẻm cũ.
Từ Mạt từng đến rồi, chính là tứ hợp viện nơi lần trước bọn họ tụ họp ăn uống.
Trần Thời Vĩ còn đặc biệt hỏi trong nhóm anh em, hóa ra hôm ấy chủ nhà tâm trạng rất tốt, nghe nói là các bậc cao niên tổ chức kỷ niệm ngày cưới, con trai đối phương lại là đối tác làm ăn của Trần Sinh, nên hào phóng cho mượn địa điểm.
Đến nơi trang nghiêm như vậy, Từ Mạt vô thức căng thẳng, sợ mình sơ suất làm điều thất lễ.
Trần Thời Vĩ thì đã quen với những buổi tiệc thế này, thong dong tự tại, dẫn cô đến chào hỏi hai nhân vật chính của ngày hôm nay trước.
Ông cụ mặc bộ vest kiểu cũ chỉnh tề, chống gậy, tinh thần vô cùng minh mẫn.
Bà cụ thì mặc chiếc váy cưới phồng của thế kỷ trước, còn đội khăn voan xinh đẹp.
Hai người đứng cạnh nhau, giống như bước ra từ một bức ảnh cũ.
Ông cụ tò mò hỏi:
“Cô gái, cháu thật sự đã kết hôn rồi à?”
“Dạ thật ạ, bọn cháu đăng ký được nửa năm rồi, đến đây để xin ké chút phúc khí của ông bà.”
Từ Mạt trò chuyện với hai cụ rất tự nhiên.
Bà cụ vui vẻ nói:
“Vậy tốt quá. Đợi xong nghi lễ, bà tặng cháu bó hoa cưới nhé.”
“Thật ạ? Cháu xin một bông là được rồi.”
Từ Mạt cười, hơi ngại ngùng.
“Cháu giúp việc lớn thế này, tặng cả bó hoa cũng không thành vấn đề.”
Thế là khi nghi lễ còn chưa chính thức bắt đầu, Từ Mạt đã nhận được lời chúc phúc long trọng nhất của một cuộc hôn nhân kim cương.
Chào hỏi xong, họ ngồi vào vị trí phía dưới bên phải sân khấu.
Có thể ngồi gần như vậy, đủ thấy hai cụ rất coi trọng họ.
Theo dõi trọn vẹn buổi lễ, từng tham dự nhiều đám cưới nhưng Từ Mạt vẫn không khỏi xúc động. Sự ngọt ngào mới mẻ khi bước vào hôn nhân hoàn toàn khác với sáu mươi năm cùng nhau đi qua mưa gió, nương tựa nhau mà sống.
Nghe các cụ nói chuyện đã không còn rõ lời, kể lại cảm nhận suốt sáu mươi năm qua, cả hội trường đều bị cuốn vào câu chuyện ấy, nhiều người lặng lẽ rơi nước mắt.
Cuối cùng, màn hình lớn chiếu lên tờ giấy đăng ký kết hôn đã được phục chế. Trong bức ảnh, đôi nam nữ trẻ tuổi tựa sát vào nhau, đủ để thấy cuộc hôn nhân ấy bắt đầu từ tình yêu.
Có thể gả cho tình yêu trong thời đại đó, nhất định là một điều rất hạnh phúc.
Tiệc cưới kết thúc, Từ Mạt nhận được kẹo mừng và bó hoa đã được chuẩn bị sẵn.
Họ nắm tay nhau, đi dọc con hẻm cổ dài hun hút để về nhà.
“Nghe ông cụ tỏ tình, em chợt nghĩ đến lúc Trần Thời Vĩ tóc bạc, râu cũng bạc rồi, anh còn nói lời yêu em không?” Từ Mạt hỏi.
Trần Thời Vĩ mỉm cười:
“Anh thì đã tỏ tình không ít lần rồi. Còn ai kia ấy à? Một bàn tay đếm là hết.”
“Yêu thương là dùng miệng nói ra để đếm sao?” Từ Mạt mạnh tay lắc lư cánh tay anh.
Trần Thời Vĩ làm bộ mặt ‘em cứ biện minh đi, anh nghe đây’.
Từ Mạt buông tay, liếc xéo anh.
“Được rồi, anh nói đúng, là anh nông cạn.” Trần Thời Vĩ ôm bó hoa vào ngực, tay kia cầm giúp túi xách của cô.
Còn Từ Mạt thì ghi nhớ thật kỹ, suốt quãng đường về cứ nghĩ mãi.
Cô… thật sự rất ít khi nói yêu anh sao?
Trước khi ngủ, đợi Trần Thời Vĩ tắt đèn nằm xuống, Từ Mạt cố ý xoay người đối diện anh.
“Trước khi ngủ, anh nói một câu yêu em đi, được không?” Từ Mạt hỏi.
Cô cũng có thể nhân tiện nói một câu yêu anh.
Trần Thời Vĩ khẽ sững lại:
“Nói yêu em xong rồi… ngủ cùng em thì còn hợp lý hơn.”
Câu nói không đứng đắn ấy đổi lại là một cú đá của Từ Mạt, chăn cũng bị cô cuốn đi mất.
Trần Thời Vĩ kéo cô vào lòng:
“Em muốn nghe à?”
“Không không, thôi thôi.” Từ Mạt lắc đầu như trống bỏi, “Em đau lưng.”
Có người lớn trong nhà, cô luôn sợ gây động tĩnh, không dám thoải mái. Trần Thời Vĩ nghĩ ra một ý tưởng chẳng mấy đứng đắn — trong phòng tắm.
Tắm suốt hai tiếng, cô cảm giác mình sắp tróc cả da.
Không chỉ đầu gối, cả tay và eo, ngoài những dấu vết anh để lại, còn có cả những vết va phải bồn rửa và bồn tắm cứng lạnh.
Người cô toàn mùi thuốc bôi. Ngửi thấy hương sữa tắm quen thuộc trên người anh, tâm trạng lại lần nữa mất cân bằng.
“Anh ngủ cho đàng hoàng đi, trời nóng rồi, đừng dính sát em.” Từ Mạt đẩy anh ra.
Trần Thời Vĩ cầm điều khiển, hạ nhiệt độ xuống hai độ, đặt lại lên tủ đầu giường, rồi bá đạo kéo chăn, dán sát lại.
“Lạnh.”
Từ Mạt cạn lời.
Giày vò cả đêm, Từ Mạt sớm đã mệt rã rời, chẳng còn sức cãi nhau với Trần Thời Vĩ. Cô tìm một tư thế thoải mái trong lòng anh, nhắm mắt, dần chìm vào giấc ngủ.
—
Sau lễ tốt nghiệp là tuần thi, rồi đến kỳ nghỉ hè.
Trước đó, các giáo sư của Học viện Ngoại ngữ lại tổ chức một chuyến cắm trại.
Từ Mạt đi cùng với tư cách người nhà.
Lần thứ hai tham gia những buổi tụ họp thế này, cô thoải mái hơn nhiều, trò chuyện khá hợp với người nhà của các giáo sư.
Giáo sư Cổ dọn xong phòng, ra bãi đất trống, chống tay vào hông uống nước, nhìn quanh một vòng rồi hỏi:
“Năm nay Tiểu Thiệu có tham gia không?”
“Thấy cậu ấy đăng ký rồi.” Giáo sư Ngô ngồi hóng mát, từ xa giám sát chồng làm việc, trông rất thảnh thơi.
Giáo sư Cổ:
“Một mình hay có dẫn theo người nhà?”
Giáo sư Ngô tháo kính râm:
“Ơ… hình như có ghi chú là dẫn theo người nhà.”
Giáo sư Cổ hỏi Trần Thời Vĩ đang chuẩn bị nguyên liệu nướng ở gần đó:
“Tiểu Trần này, dạo gần đây Tiểu Thiệu yêu đương rồi à? Hay là kết hôn rồi?”
“Thầy Thiệu là ‘độc thân vàng’ của Học viện Ngoại ngữ chúng ta mà, chắc lần này lại dẫn theo đàn em thôi.” Giáo sư Ngô cười, “Giáo sư Cổ, thầy cũng nên tích cực giới thiệu đối tượng cho Tiểu Thiệu đi, lần nào cũng hỏi cưới chưa, thầy là trưởng khoa mà như vậy là chưa đạt yêu cầu đâu.”
Giáo sư Cổ để bụng:
“Cô nói đúng, để tôi giới thiệu.”
Từ Mạt đang phụ Trần Thời Vĩ, nét mặt chợt nghiêm lại.
“Không phải lại dẫn Giản Phong chứ?” Nghĩ đến lần trò chuyện trước, trong thời gian ngắn cô thật sự không muốn gặp lại Giản Phong.
Trần Thời Vĩ đưa cho cô ly nước đã cắm sẵn ống hút:
“Cậu ấy nói là không.”
“Họ hàng à?” Từ Mạt không nghĩ ra còn có thể là ai.
Trong đầu bỗng hiện lên cái tên Giang Quy Duyệt. Cô nghiêm túc nghĩ một chút, với tiến độ tình cảm hiện tại của họ, một người nguyên tắc như Giang Quy Duyệt, chắc chắn sẽ không đồng ý tham gia.
“Có lẽ là hậu bối khác thôi. Thiệu Hoài với Đường Phục Tông cũng nửa cân tám lạng, làm đàn anh quá lâu nên quen cái tật lo chuyện bao đồng.”
Trần Thời Vĩ lúc chọc ghẹo bạn bè thì chẳng hề nương tay.
Ngay lúc mọi người còn đang đoán già đoán non, Thiệu Hoài đã ngồi xe điện tham quan của khu du lịch tiến thẳng vào bãi cắm trại.
Anh dìu một người phụ nữ xuống xe, tay siết chặt lấy vai cô, như thể sợ cô chạy mất.
Hai người cử chỉ vô cùng thân mật, nhìn qua là biết mối quan hệ không hề đơn giản.
Từ Mạt cắn nhẹ ống hút, sững sờ đến quên cả phản ứng.
Thiệu Hoài rốt cuộc đã dùng cách gì để thuyết phục được Giang Quy Duyệt chịu tham gia chuyến này?
