Khi Hạ Khô Thảo dẫn đồng đội vượt núi băng rừng đến thôn Vân Khê, nơi này đã hoàn toàn thay đổi.
Khắp nơi là đất đen cháy xém, cây cỏ hoa lá xung quanh cũng có dấu vết bị lửa thiêu, nhà cửa trong làng sụp đổ hàng loạt.
Tiếng chó sủa, gà gáy vang vọng trong ngôi làng tĩnh lặng, nhưng tuyệt nhiên không thấy một bóng người, cứ như thể đã bước vào một "làng ma" không người ở.
Bốn người lập tức dừng chân ở cổng thôn.
Hạ Khô Thảo nói nhỏ: "Xem ra ở đây đã từng bùng phát một đợt biến dị, những người chơi sinh ra ở đây rất có thể đã bị diệt vong toàn bộ, chúng ta đã đến một ngôi làng hoang."
Tiết Lượng cảnh giác quan sát xung quanh: "Có muốn vào xem thử không?"
Hạ Khô Thảo đáp: "Ừm, vào tìm xem có người sống sót không. Nếu không có, chúng ta vừa hay có thể lấy nơi này làm căn cứ sinh tồn."
Anh lấy túi thẻ ra nhìn ba người bạn, dặn dò: "Mọi người cẩn thận, dọn dẹp sạch sẽ tất cả động vật biến dị gặp trên đường để trừ hậu họa."
Ba người lập tức chuẩn bị chiến đấu, đi theo sau Hạ Khô Thảo vào thôn.
May mắn là động vật biến dị ở đây không nhiều, chỉ có vài con chó biến dị lác đác, một đàn gà, vịt và chuột biến dị — chúng rõ ràng đã đói rất lâu, ngửi thấy mùi người liền xông ra tấn công điên cuồng, nhưng đã bị nhóm bốn người của Hạ Khô Thảo tiêu diệt gọn trong một đợt.
Hạ Khô Thảo nói: "Lục soát kỹ ngôi làng này đi."
Bốn người tìm kiếm khắp thôn như trải thảm, nhưng không thấy bóng dáng người sống sót nào.
Họ đi thẳng vào sâu trong thôn, đến một ngôi nhà nông ở góc trong cùng — đây là một trong số ít những công trình còn nguyên vẹn trong thôn, hầu hết các ngôi nhà khác đều đã sụp đổ. Hạ Khô Thảo định dọn dẹp nơi này để làm chỗ ở tạm, nghỉ ngơi chỉnh đốn một phen.
Họ đã liên tục vượt núi băng rừng mấy ngày liền, dù có sự hỗ trợ của "huấn luyện viên thể hình", lúc này cũng cần bổ sung năng lượng, hồi phục thể lực.
Sau khi vào nhà, bốn người bắt đầu sắp xếp lại thẻ bài và ăn tối.
Trời dần tối, ban đêm thường là thời gian hoạt động của quái vật biến dị, không thể lơ là cảnh giác. Hạ Khô Thảo vừa ăn táo biến dị vừa nói: "Người chơi ở thôn này, xem ra đã bị diệt vong thật rồi."
Tiết Lượng hỏi: "Chúng ta lấy nơi này làm cứ điểm, hy vọng sống sót có lớn không?"
Hạ Khô Thảo phân tích: "Em đoán, số lượng quái vật được tạo ra dựa trên số lượng người chơi. Ngôi làng này đã sụp đổ, với tư cách là một 'vùng đất hoang tàn sau chiến tranh', ngược lại còn an toàn hơn."
Nếu người chơi ở đây thật sự đã bị diệt vong toàn bộ, họ đến đây xây dựng lại căn cứ, dọn dẹp hết đám quái vật hiện có, chỉ cần giữ được ngôi làng là có thể sống sót.
Bốn người vừa ăn vừa trò chuyện.
Một lát sau, phía sau đột nhiên vang lên tiếng sột soạt, Hạ Khô Thảo cảnh giác nắm chặt một thẻ khống chế, quay lại nhìn.
Chỉ thấy trong giếng nước ngoài sân, đột nhiên có hai kẻ tóc tai bù xù bò ra.
Lúc này trời đã tối, ánh sáng lờ mờ, cảnh tượng này — mẹ nó chứ, cứ như gặp ma.
Đàn em Lâm suýt nữa thì nhảy dựng lên: "Cái gì ở đó vậy!"
Một giọng nói yếu ớt vang lên: "Tụi tôi không phải là thứ gì... à không không không, tụi tôi là người."
"Tụi tôi là người chơi!"
Hạ Khô Thảo lấy ra một thẻ [Đèn Chiếu Sáng] nhìn kỹ, lúc này mới thấy rõ trước mặt là hai người chơi trông giống sinh viên, đầu dính đầy cỏ dại, quần áo ướt sũng, trông vô cùng thảm hại.
Hạ Khô Thảo nghi hoặc hỏi: "Các cậu là người chơi?"
Hai người vội vàng gật đầu: "Đúng vậy, tụi tôi cũng vừa mới chạy đến đây lánh nạn, phát hiện trong thôn toàn là chó và gà biến dị, bị đuổi chạy suốt một quãng, bất đắc dĩ mới phải trốn vào trong giếng."
"Trốn chưa được bao lâu thì các anh đến. Mà này, các anh cũng từ thôn Kim Sa đến à?"
Hạ Khô Thảo đáp: "Không, chúng tôi từ thành phố Lăng Dương đến."
"Trời đất, xa vậy!"
Thôn Kim Sa cách thôn Vân Khê chỉ khoảng 50 cây số, nhóm Hạ Khô Thảo đi đường núi nên không đi qua thôn Kim Sa.
Hạ Khô Thảo nhìn vào mắt hai người, hỏi: "Thôn Kim Sa tình hình thế nào?"
Hai người nhìn nhau, đồng thời thở dài: "Đừng nhắc nữa, điểm xuất phát của tụi tôi là một ngôi làng nhỏ, nghĩ rằng nơi ít người sẽ an toàn hơn, ai ngờ có một ông già không biết sống chết, dắt chó vào thành phố khám bệnh, lúc về thì con chó của ông ta bắt đầu cắn người lung tung."
"Chỉ trong một đêm, hơn nửa dân làng bị lây nhiễm, người chơi cũng bị loại hàng loạt."
"Hai đứa tôi trốn ở thôn Kim Sa mấy ngày, lại gặp phải đợt tấn công của muỗi, chuột, gà vịt, sau đó còn xuất hiện cả một đội quân gián, giết không xuể! Hết cách, tụi tôi mới phải chạy ra ngoài, định sang thôn bên cạnh thử vận may. Ai ngờ thôn Vân Khê cũng sụp đổ rồi..."
Nghe cậu ta miêu tả, thì ra là hai kẻ xui xẻo gặp phải khởi đầu không thuận lợi, đã chạy nạn suốt một chặng đường đến đây.
Hạ Khô Thảo hỏi: "Các cậu làm nghề gì?"
Chàng trai cao hơn đáp: "Tôi chọn đầu bếp, kỹ năng là ẩm thực hắc ám, có thể nấu các loại quái vật biến dị." Người còn lại nói: "Tôi chọn ngư dân, kỹ năng là giăng lưới, có thể khống chế động vật biến dị trong phạm vi."
Hai người thấp thỏm nhìn Hạ Khô Thảo, hỏi dò: "Anh đẹp trai, tụi tôi có thể gia nhập đội của anh không? Dẫn dắt tụi tôi với."
Hạ Khô Thảo mỉm cười nói: "Được chứ. Chúng tôi cũng đang thiếu người, gặp được nhau ở đây cũng là duyên phận, mọi người cùng nhau bảo vệ căn cứ thôn Vân Khê nhé."
Hai người vừa mừng vừa ngạc nhiên: "Tuyệt quá!"
Tiết Lượng nghi hoặc liếc nhìn Hạ Khô Thảo, định nói gì đó rồi lại thôi.
Hạ Khô Thảo thì vẻ mặt vẫn thản nhiên: "Vậy đi, nhà cửa trong thôn chỉ còn lại ngôi nhà này là nguyên vẹn, mọi người cứ phân chia phòng trước, nghỉ ngơi một lát rồi bàn kế hoạch tiếp theo."
Hai người kia lập tức đồng ý: "Không vấn đề."
Sân nhà này giống như một tứ hợp viện, có khá nhiều phòng, sáu người vừa đủ mỗi người một gian. Sau khi phân chia xong, trên đường về phòng, Tiết Lượng đột nhiên gọi Hạ Khô Thảo lại, hỏi nhỏ: "Em đâu phải là người hành động hấp tấp như vậy. Hai người này chúng ta chẳng biết gì về họ, sao lại cứ thế cho vào nhóm?"
Hạ Khô Thảo mỉm cười, đưa cho đàn anh Tiết một mẩu giấy: "Nhớ mật hiệu của chúng ta nhé."
Tiết Lượng bừng tỉnh: "Rõ rồi."
Mọi người ai về phòng nấy thu dọn đồ đạc.
Một lát sau, có người gõ cửa phòng Tiết Lượng. Tiết Lượng vừa mở cửa đã thấy Hạ Khô Thảo đứng ngoài, khẽ nói: "Đàn anh, nhân lúc hai người kia còn đang bận, chúng ta đi bàn đối sách đi."
Hai người đồng đội còn lại cũng được gọi ra.
Hạ Khô Thảo dẫn cả đội đến dưới gốc cây khô giữa thôn, hạ giọng nói: "Mọi người đưa túi thẻ cho tôi một lát."
Thẻ đạo cụ trong game sẽ tự động được thu vào túi thẻ.
Tiết Lượng nghi hoặc nhìn Hạ Khô Thảo: "Lấy túi thẻ làm gì vậy?"
Hạ Khô Thảo đáp: "Kiểm tra kỹ một chút, đề phòng bị tráo đổi."
Trong game, thân phận học sinh-sinh viên có một nhánh là "sinh viên trao đổi", kỹ năng nghề nghiệp của họ chính là "bắt buộc trao đổi vật phẩm trong tay người chơi khác".
Hai người con trai họ gặp hôm nay trông cả ngoại hình lẫn tuổi tác đều rất giống sinh viên, nhỡ đâu lại đúng là sinh viên trao đổi thì rất có thể chúng đã âm thầm tráo túi thẻ của họ rồi.
Ba người đồng đội lập tức lấy túi thẻ ra kiểm tra cẩn thận.
Tiết Lượng đột nhiên hỏi: "Tiểu Thảo, tối nay chúng ta chơi đến mấy giờ thì offline?"
Hạ Khô Thảo sững người một lúc rồi đáp: "Xem tình hình đã, nếu không có quái vật biến dị tấn công thì có thể ngủ sớm một chút."
Dứt lời, Tiết Lượng đột ngột vung ra một lá [Còng Tay], khóa chặt hai tay Hạ Khô Thảo trong nháy mắt — đây là lá bài họ nhặt được khi lục soát khu dân cư, không biết là của người chơi nào đánh rơi. Hiệu quả của nó tương tự như "Tước Vũ Khí", có thể khiến đối phương không thể sử dụng bất kỳ đạo cụ hay kỹ năng nào.
Sắc mặt Hạ Khô Thảo biến đổi: "Đàn anh, anh làm vậy là có ý gì?"
Tiết Lượng lạnh lùng hỏi: "Đàn em của tôi ở đâu?"
Hạ Khô Thảo: "Chẳng phải em đang ở đây sao?"
Tiết Lượng tiến lên một bước, túm mạnh lấy cổ áo gã, đôi mắt cố nén cơn giận: "Đừng giả vờ nữa, cậu không phải là em ấy."
Tiết Lượng quát lên: "Em ấy đâu rồi?!"
Sắc mặt Hạ Khô Thảo hơi tái đi: "...Rốt cuộc anh nổi điên cái gì vậy?"
Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc bỗng vang lên từ phía sau: "Đàn anh, em không sao."
Ba người quay đầu lại nhìn —
Sao lại có thêm một Hạ Khô Thảo nữa?
Hạ Khô Thảo đang đứng ở phía xa có vẻ mặt bình tĩnh, anh nhanh chân bước tới nói: "Hóa ra, cậu là diễn viên à."
Một câu nói khiến tất cả mọi người bừng tỉnh.
— Kỹ năng nghề nghiệp của diễn viên là có thể ngụy trang thành bất kỳ ai.
Diễn viên trong game thậm chí có thể đóng giả cả quái vật biến dị, hệ thống sẽ tự động thay đổi ngoại hình (hóa trang) của họ, giống hệt như sao chép, khiến người khác khó lòng phân biệt thật giả.
Nếu không nhờ đàn anh Tiết Lượng đủ cảnh giác, có lẽ cả đội đã sập bẫy của tên "Hạ Khô Thảo giả" này rồi!
Hạ Khô Thảo mỉm cười: "Hai người các cậu vừa rồi đã lẻn vào phòng khống chế tôi, định khiến tôi ngủ mê man, sau đó giả dạng tôi để lừa lấy hết thẻ bài của đồng đội tôi."
"Ý tưởng không tồi."
"Tiếc là các người sơ hở quá nhiều, tôi đã nghi ngờ từ lâu rồi."
"Lúc nãy vào sân, tôi phát hiện có dấu chân người, nhưng dấu chân trông không có vẻ gì là hoảng loạn cả. Rõ ràng, các người không phải chạy nạn đến đây."
"Giữa thôn Kim Sa và thôn Vân Khê là một khu rừng rậm rạp, nếu các người chạy từ bên đó qua, quần áo hẳn phải có rất nhiều vết rách do cành cây cào xước."
"Nhưng quần áo của các người ngoài việc bị ướt ra thì không có nhiều hư hại."
"Thực ra, các người vốn là người chơi ở thôn Vân Khê — tất cả những người chơi khác trong thôn này đều đã bị hai người các người xử lý rồi, đúng không?"
"Chơi trò chó cắn chó, cũng cao tay đấy nhỉ?"
Hạ Khô Thảo nói những lời này rất thản nhiên, nhưng "Hạ Khô Thảo" giả đứng trước mặt anh thì sắc mặt lập tức trắng bệch, đôi môi khẽ run: "Mày, mày không phải đã bất tỉnh rồi sao?"
"Tôi đã dùng trước lá bài [Mũi Tiêm Phòng Ngừa], có thể chống lại mọi hiệu ứng tiêu cực và sát thương. Vừa rồi chỉ là giả vờ bất tỉnh để tiện tay phản sát thôi."
Anh ngừng lại một chút rồi cười nói: "À phải rồi, đồng đội của cậu đã bị tôi xử lý rồi, đây là túi thẻ lục được trên người hắn. Hai người các cậu đã nhặt được di sản của bao nhiêu người chơi vậy?"
Một chồng túi thẻ dày cộp, quả là một gia tài kếch xù!
Nhìn thấy túi thẻ, vẻ mặt của "Hạ Khô Thảo" giả trước mặt lộ rõ sự kinh hãi và tuyệt vọng.
Một người đồng đội không nhịn được lên tiếng: "Diễn viên, phiền anh mau biến về đi. Tôi chưa bao giờ thấy mặt đàn anh Hạ có biểu cảm này, quá kỳ quặc."
"Hạ Khô Thảo" kia quả nhiên biến đổi, trở lại thành dáng vẻ của gã sinh viên lúc nãy.
Phải công nhận rằng, thân phận diễn viên này có tính mê hoặc rất cao, thật sự rất dễ dùng ngụy trang để lừa gạt lòng tin của người chơi khác. Cũng chẳng trách hai gã này có thể sống nhởn nhơ như cá gặp nước ở thôn Vân Khê.
Hạ Khô Thảo bước tới, lục ra một túi thẻ từ trên người gã rồi nói: "Tôi không giết người, cậu và đồng bọn tự xóa nhân vật đi. À, lúc chơi lại, đừng có đến thôn Vân Khê tìm chết."
Gã trai trẻ: "..."
Không ngờ, hôm nay gã lại có thể lật xe ở đây?
Gã còn tưởng Hạ Khô Thảo đồng ý lập đội nhanh gọn như vậy là một con thỏ trắng ngây thơ, dễ lừa lắm chứ. Ai ngờ lại vớ phải sói xám đầu đàn? Lại còn biếu không cho đối phương cả đống thẻ bài?
Quả này đúng là lỗ sấp mặt!
Hạ Khô Thảo áp giải gã diễn viên về nhà, trói chung với gã sinh viên còn lại đang bị trói chặt như đòn bánh tét, bắt đầu "tra hỏi", lúc này mới rõ câu chuyện của hai người.
Trong hai người, một là diễn viên, người còn lại có thân phận thật là chuyên viên chỉnh âm.
Chuyên viên chỉnh âm có thể khuếch đại tiếng kêu của quái vật biến dị, cũng có thể khuếch đại âm lượng đối thoại của con người. Vế trước giúp nghe tiếng đoán vị trí, biết trước quái vật ở đâu; vế sau thì có thể nghe lén cuộc trò chuyện của người chơi.
Hai người họ dựa vào việc nghe lén đối thoại của rất nhiều đội người chơi, phân tích ra ai là đội trưởng, sau đó giả dạng đội trưởng trà trộn vào đội để lừa lấy túi thẻ của những người khác.
Rất nhiều người chơi ở thôn Vân Khê đã bị họ lừa.
Thế nhưng, hôm nay họ lại gặp phải Hạ Khô Thảo, lừa người không thành, ngược lại còn biếu mạng.
Tiết Lượng vừa kiểm kê chiến lợi phẩm vừa cười nói: "May mà Tiểu Thảo nhìn xa trông rộng, giao ước trước mật hiệu của đội, lại còn quan sát tỉ mỉ. Nếu không, chúng ta thật sự có thể đã ngã ngựa ở đây rồi."
Mật hiệu của đội là do Hạ Khô Thảo giao ước trong quá trình chạy nạn.
Chỉ cần nghi ngờ bất kỳ ai, đều có thể hỏi: "Tối nay chúng ta chơi đến mấy giờ thì offline?"
Đây là một câu hỏi rất bình thường giữa các người chơi, chơi game thì phải có lúc offline, không thể nào cày game thâu đêm suốt sáng được. Và người được hỏi, bắt buộc phải đưa ra một câu trả lời khó tin: Mười bốn giờ.
Bởi vì trong game có sự tồn tại của "diễn viên", tất cả các thân phận đều có thể bị giả mạo, Hạ Khô Thảo cảnh báo trước như vậy cũng là để đề phòng bất trắc.
Không ngờ, họ lại thật sự gặp phải diễn viên ở thôn Vân Khê!
May mà mọi người đủ cảnh giác, nếu không, mọi nỗ lực từ trước đến nay coi như đổ sông đổ bể.
Bốn người nhìn nhau, trong lòng vẫn còn sợ hãi.
Xem ra, muốn sống sót trong trò chơi này, không chỉ phải đối phó với đủ loại quái vật biến dị, mà còn phải đề phòng những người chơi lòng dạ sâu xa.
Quái vật có thể đối phó nhưng lòng người lại khó lường!
