Nhà Thiết Kế Game Ở Dị Giới

Chương 129




CHƯƠNG 129:

Ngày 3 tháng 8, sau khi ứng dụng dành cho chủ quán ra mắt, một lượng lớn người chơi muốn mở cửa hàng đã vào game trước để thuê mặt bằng và tiến hành trang trí.

Nếu là ngoài đời thực, cả khu phố ẩm thực hẳn sẽ bị lấp đầy bởi tiếng khoan điện, tiếng đập tường của các công trình.

Nhưng trong game, những công đoạn trang trí này đã được lược bỏ. Người chơi chỉ cần chọn các vật liệu trang trí cứng như sàn nhà, giấy dán tường, sau đó lựa thêm vài món đồ nội thất mềm như bàn ghế ăn, sofa, đồ trang trí mà mình thích là cửa hàng đã có thể nhanh chóng hiện ra đúng như hình dung trong đầu họ.

Người chơi không cần phải làm việc với các công ty thiết kế thi công, muốn trang trí thế nào thì cứ làm thế ấy.

Quá trình trang trí tiện lợi như vậy cũng đã thu hút rất nhiều người chơi vốn chỉ đơn thuần yêu thích thiết kế nội thất tham gia.

Trong lúc trang trí, mọi người còn có thể tìm kiếm đầu bếp, nhân viên phục vụ, thu ngân và các nhân sự khác tại "Thị trường nhân tài".

Tề Giai vốn luôn mơ ước được mở một cửa hàng. Lần này, hắn cũng đã thỏa mãn cơn nghiện "làm ông chủ" trong game.

Các nhân viên NPC này được thiết kế vô cùng chân thực, không phải là những "gương mặt đại trà" được sao chép hàng loạt. Mỗi NPC đều có đặc điểm riêng, sống động như người thật.

Chỉ riêng thị trường nhân lực ở "thành phố Tinh Hải" thuộc khu 7 nơi hắn đang ở đã có hàng ngàn nhân viên đang chờ các chủ quán lựa chọn, "mức lương kỳ vọng" trong hồ sơ cũng có sự chênh lệch lớn — ví dụ, có một bếp trưởng giàu kinh nghiệm tên "Trương Sư Phó", mức lương kỳ vọng là 20.000 tệ, trong khi một đầu bếp trẻ vừa tốt nghiệp trường dạy nấu ăn, chưa có kinh nghiệm làm việc tại các nhà hàng lớn, chỉ yêu cầu mức lương 5.000 tệ.

Vậy nên thuê vị bếp trưởng nào đây?

Nếu thuê đầu bếp giàu kinh nghiệm với mức lương cao thì chi phí vận hành sau này của nhà hàng sẽ tốn kém hơn. Nhưng, hương vị của một nhà hàng lại phụ thuộc rất nhiều vào bếp trưởng, nếu món ăn của bạn không ngon, có lẽ chưa kinh doanh được một tháng đã phải đóng cửa.

Tề Giai nghiến răng, quyết định thuê một bếp trưởng có hơn ba năm kinh nghiệm. Số vốn còn lại trong gói quà không nhiều, hắn đành tuyển thêm vài phụ bếp, nhân viên phục vụ cũng chọn những người có yêu cầu lương thấp, gượng ép gom đủ 20 nhân viên, xem như công tác chuẩn bị ban đầu cho quán lẩu đã gần hoàn tất.

Ngày 3 tháng 8, hệ thống chủ quán được mở.

Ngày 4 tháng 8, hệ thống đầu bếp chính thức ra mắt người chơi.

Phía nhà phát hành đã đăng một thông báo rất dài, giới thiệu chi tiết về lối chơi của hệ thống đầu bếp trong《Phố Ẩm Thực》: "Trong game《Phố Ẩm Thực》, người chơi có thể chủ động ứng tuyển vào vị trí đầu bếp, đăng hồ sơ của mình lên thị trường nhân tài để các chủ quán lựa chọn.

Những người chơi không muốn làm đầu bếp nhưng lại muốn học nấu ăn cũng có thể tận dụng 'chế độ hướng dẫn' của hệ thống đầu bếp để học nấu nướng trong game..."

Tin tức này nhanh chóng gây ra một cơn chấn động.

Game thực tế ảo lại có thể học nấu ăn ư? Chuyện này tiện lợi hơn ở nhà học nhiều!

Ở nhà học nấu ăn, trước hết bạn phải ra siêu thị mua rau củ, thịt cá, đã thế còn phải mua cả đống gia vị như muối, đường, mì chính, xì dầu, nước tương, bột ngũ vị hương, tiêu bột... Nhiều khi đi một chuyến không mua đủ, phải chạy đi chạy lại mấy lần là chuyện thường.

Quan trọng hơn là, một số người chơi không biết canh lửa, dầu trong chảo quá nóng, thậm chí còn gây cháy bếp.

Mà dù không cháy thì cũng có khả năng cao là sẽ cho ra lò một nồi "ẩm thực bóng đêm" cháy khét.

Những "kẻ hủy diệt nhà bếp" khi học nấu ăn ngoài đời thực nhiều không đếm xuể.

Trong game thì tiện hơn nhiều. Theo chế độ hướng dẫn mà nhà phát hành công bố, người chơi chỉ cần trả một khoản "học phí" nhất định là có thể tùy ý lựa chọn nguyên liệu trong siêu thị rau củ để học nấu. Các loại rau, hải sản, thịt gà, vịt, cá được cung cấp không giới hạn, hệ thống còn nhắc bạn nên cho bao nhiêu gam muối, khi nào thì bắc nồi ra, tương đương với việc "dạy tận tay".

Hơn nữa, nấu ăn trong game, dù có vụng về đến mức làm cháy cả căn bếp cũng chẳng sao. Dù gì trong game cũng không thể gây hỏa hoạn, đe dọa đến an toàn tính mạng được.

Sau khi "hệ thống đầu bếp" này ra mắt, lại có thêm một lượng lớn người chơi nghe danh mà đến — có người chỉ đơn thuần hóng chuyện, có người thật sự muốn học nấu ăn, hoặc có người vốn đã biết nấu vài món, muốn thử ứng tuyển làm đầu bếp trong game.

Trình Thư nấu ăn rất giỏi. Cha mẹ cậu ta bận đi làm xa, từ nhỏ cậu ta đã trở thành "đứa trẻ bị bỏ lại". Do ông bà sức khỏe không tốt, nên từ năm lớp một, cậu ta đã tự nấu cơm cho ông bà ăn.

Trình Thư hiện là sinh viên năm cuối khoa Văn, dù sao cũng không tốt nghiệp trường chuyên về ẩm thực nên cậu ta chưa bao giờ nghĩ đến việc đi ứng tuyển làm đầu bếp, chỉ nghĩ sau này đi làm, tự nấu ăn ở nhà vẫn tốt hơn là ngày nào cũng ăn ngoài.

Lần này, khi game《Phố Ẩm Thực》ra mắt đã thu hút sự chú ý của cậu ta.

Ngoài đời cậu ta không dám đi ứng tuyển làm đầu bếp, nhưng trong game thì có thể thỏa sức trổ tài!

Thế là, Trình Thư viết một bản hồ sơ chi tiết, đăng lên thị trường nhân tài, muốn thử xem có ai chịu tuyển một đầu bếp tay mơ "chưa có kinh nghiệm làm việc" như cậu ta không.

Hứa Thanh Dạ ở khu 9 rất muốn mở một tiệm đồ ăn nhanh. Do công việc bận rộn, cô hiếm khi tự nấu ăn, thường ăn đồ ăn nhanh hoặc gọi đồ ăn ngoài, vì vậy cô rất am hiểu về các loại "thức ăn nhanh".

Tiệm đồ ăn nhanh trong game chắc chắn sẽ không đông khách như ngoài đời, bởi lẽ đa số người chơi đã ngán các loại đồ ăn ngoài, cơm suất ở ngoài rồi, vào game họ sẽ muốn đến những quán có trang trí tinh tế để "ăn một bữa thịnh soạn" hơn.

Nhưng tiệm đồ ăn nhanh cũng có một ưu điểm — kinh tế, giá cả phải chăng, chi phí vận hành thấp.

Với một chủ quán mới vào nghề, mở một tiệm nhỏ là một lựa chọn không tồi.

Ngoài đời, mở một tiệm đồ ăn nhanh vừa cần thời gian vừa cần vốn liếng, game đã cung cấp cho cô một nền tảng hoàn hảo.

Vừa tự mình mở quán làm chủ, vừa có thể nếm đủ các món ăn gia đình, thích ăn gì thì bảo đầu bếp làm cho món đó, nghĩ thôi đã thấy hạnh phúc.

Hứa Thanh Dạ nạp một gói quà chủ quán cao cấp, thuê một mặt bằng ngay ngã tư đường, đặt tên là "Fast-food chị Hứa", rồi trang trí cửa hàng theo phong cách cực kỳ đơn giản. Quán không lớn lắm, xung quanh là một vòng cửa kính sát đất, trước cửa đặt tấm bảng "menu hôm nay" để thu hút khách hàng.

Món chính là các món ăn gia đình, lấy công làm lời, tiện cho người chơi vào game có thể "trải nghiệm" với giá rẻ.

Việc trang trí cửa hàng đã tốn của cô ba ngày.

Sau khi xong xuôi mọi thứ, cô mở thị trường nhân tài, định tuyển vài đầu bếp.

Hồ sơ do người chơi đăng tải sẽ tự động xếp ở phía trên, đồng thời được note thêm dòng ghi chú "do người chơi đăng tải", rất dễ nhận thấy.

Hứa Thanh Dạ liếc mắt một cái đã thấy hồ sơ của Trình Thư, trong mục giới thiệu bản thân có ghi: "Là sinh viên đại học, biết nấu các món ăn gia đình, hương vị khá ổn, có chị chủ quán nào chịu nhận không ạ? Lương kỳ vọng không cao, 5000 tinh tệ là được, mỗi ngày đều có thể online vào giờ ăn trưa và ăn tối."

Hứa Thanh Dạ suy nghĩ một lát rồi gửi cho đối phương một tin nhắn riêng trong game: "Chào bạn, tôi định mở một tiệm đồ ăn nhanh, cần một đầu bếp biết nấu các món ăn gia đình. Tôi đã xem thông tin của bạn, không biết bạn có hứng thú đến làm việc tại quán của tôi không?"

Vì《Phố Ẩm Thực》đồng bộ trên cả điện thoại và khoang game thực tế ảo, nên trong khi cô vừa trang trí vừa nhắn tin trong khoang game, thì Trình Thư lại nhận được tin nhắn văn bản này trên điện thoại — tin nhắn từ app chủ quán《Phố Ẩm Thực》.

Trình Thư lập tức trả lời: "Được chứ ạ, có cần thử tay nghề không chị?"

Nghề đầu bếp khác với những ngành khác, hồ sơ có đẹp đến đâu, nói có hay đến mấy cũng không quan trọng bằng việc món ăn làm ra phải khiến khách hàng hài lòng. Ngoài đời có không ít nhà hàng chỉ vì đổi bếp trưởng, hương vị món ăn tệ đi mà việc kinh doanh cũng ngày càng sa sút.

Khâu tuyển dụng trong game có thể thử tay nghề, thiết kế này rất nhân văn.

Hứa Thanh Dạ nói: "Nếu tiện thì chúng ta hẹn thời gian nhé? Chúng ta sẽ hợp tác mở quán."

Trình Thư nhanh chóng đồng ý: "Không vấn đề gì ạ."

Sau khi hai người hẹn xong thời gian, chiều hôm sau, Trình Thư đăng nhập vào khoang game, đến quán của Hứa Thanh Dạ, xào hai món ăn gia đình là thịt heo xào chua ngọt và khoai tây sợi xào chua cay cho cô nếm thử. Lần đầu tiên được ăn trong game, Hứa Thanh Dạ nhìn món ăn trước mặt, trong lòng cảm thấy rất phấn khích.

Trông cũng chân thực phết nhỉ!

Công đoạn nấu nướng cũng hoàn toàn mô phỏng quá trình nấu ăn ngoài đời thực, dầu muối mắm giấm đều do đầu bếp tự tay nêm nếm.

Hứa Thanh Dạ cầm đũa lên nếm một miếng, rồi ngẩn người ra một lúc lâu không nói gì.

Trình Thư lo lắng hỏi: "Chị chủ, thế nào ạ? Không ngon sao chị?"

Hứa Thanh Dạ đặt đũa xuống, nghiêm túc nói: "Ngon hơn tiệm đồ ăn nhanh dưới lầu công ty tôi nhiều!"

Không ngờ hương vị món ăn trong game lại có thể chân thực đến vậy. Tuy chỉ là những món ăn gia đình đơn giản, nhưng qua tay một đầu bếp giỏi cũng có thể mang lại cho cô một cảm giác hoàn toàn khác.

Quán thức ăn nhanh dưới lầu công ty cô nấu ăn rất nhiều dầu, nhiều muối, có khi ăn xong hộp cơm, dưới đáy còn đọng lại cả một lớp dầu, chẳng biết họ dùng loại dầu gì nữa, làm sao mà tinh tế và thanh mát như món ăn Trình Thư xào được?

Biết đâu, quán đồ ăn nhanh của cô lại thật sự có thể nổi như cồn thì sao?

...

Vô số người chơi giống như Trình Thư, muốn thử tài nấu nướng trong game, đã đăng hồ sơ của mình lên thị trường tìm kiếm nhân tài.

Dĩ nhiên, có những chủ quán sẵn lòng hợp tác với đầu bếp là người chơi, đôi bên trò chuyện hợp ý, nhanh chóng ký kết hợp đồng lao động.

Trong khi đó, một số chủ quán khác lại cho rằng trình độ của các đầu bếp người chơi không đồng đều, thời gian online không đảm bảo, không bằng đầu bếp NPC vừa dễ dùng vừa nghe lời. Sau này biết đâu quán nổi tiếng lại nảy sinh tranh chấp lợi ích. Vì vậy, để đỡ phiền phức, họ sẽ trực tiếp tuyển dụng đầu bếp NPC.

Giai đoạn chuẩn bị ban đầu diễn ra vô cùng sôi nổi.

Tối ngày 7 tháng 8, hệ thống chủ quán chính thức đóng lại.

Sáng ngày 8 tháng 8, toàn bộ server tạm ngừng để bảo trì, chuẩn bị những bước cuối cùng cho sự ra mắt chính thức của《Phố Ẩm Thực》.

Sau khi nhà phát hành công bố thời gian mở server chính thức, những người chơi vốn chỉ đứng xem náo nhiệt từ đầu cũng phấn khích đặt trước khoang game, chờ đợi khoảnh khắc khu phố ẩm thực khai trương.

12 giờ trưa, game chính thức mở server.

Lần này, để tránh tình trạng người chơi quá tải phải xếp hàng như lần ra mắt《Loạn Thế Xuân Thu》, nhà phát hành đã chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng, ngay trong ngày đầu đã tăng lên hơn 80 cụm máy chủ, tất cả đều được đặt tên theo các thành phố giả tưởng.

Ví dụ như thành phố Tinh Vân, thành phố Tinh Hải, thành phố Bắc Giang, thành phố Thanh Hòa, v.v.

Các khu lớn ở phía trước nhanh chóng chuyển sang trạng thái "quá tải" chỉ trong vòng 1 phút sau khi mở server, hoàn toàn không thể chen vào được, từ khu 1 đến khu 10 đã trực tiếp ngừng đăng ký nhân vật mới, người chơi đành phải đến các khu phía sau để đăng ký và đăng nhập trước.

Blogger ẩm thực "Bàn Bàn" với hàng triệu người hâm mộ hôm nay cũng mở livestream trên nền tảng Douyin. Bình thường anh rất ít khi livestream, chủ yếu chỉ làm các video khám phá quán ăn và giới thiệu ẩm thực. Lần này, đông đảo cư dân mạng đều yêu cầu anh làm "chuột bạch" đi thử món, thế là anh mở livestream để ăn thử cho mọi người xem.

Ngay khoảnh khắc mở server, anh lập tức đăng nhập, vào "thành phố Hoa Ninh" ở khu 17.

Bàn Bàn cười tủm tỉm nói: "Cả nhà ơi, tôi đã đăng nhập thành công vào thành phố Hoa Ninh rồi, bây giờ phải tạo nhân vật trong game, có thể trực tiếp nhập mô hình của bản thân, nên tôi sẽ không chỉnh sửa ngoại hình nữa, dù sao mọi người cũng biết rồi đấy, tôi — người cũng như tên, béo mà!"

Anh là một anh chàng mập mạp nặng 90kg, nhưng vì tính cách đáng yêu, không bao giờ bận tâm về thân hình của mình, lại còn thường xuyên chia sẻ ẩm thực khắp nơi trên cả nước với cư dân mạng, nên rất nổi tiếng trong giới sành ăn.

Nhiều cư dân mạng khi đi du lịch ở nơi khác đều sẽ xem "cẩm nang khám phá quán ăn của Tiểu Bàn" do anh thực hiện.

Lần này game ẩm thực thực tế ảo ra mắt, với tư cách là một người chuyên giới thiệu ẩm thực, dĩ nhiên anh cũng phải là người đầu tiên đi khám phá.

Sau khi nhanh chóng chọn cho mình một bộ đồ thể thao gọn nhẹ, Bàn Bàn nhấn "vào game".

Hệ thống: Đang nhập dữ liệu, vui lòng chờ.

Hệ thống: Đã tải bản đồ Phố Ẩm Thực. Hiện tại, lưu lượng khách trên đường Kiến An đã quá tải, đề nghị tránh đám đông và chọn các con đường khác.

Bàn Bàn ngẩn ra, nói: "Ghê thật, bây giờ là giờ ăn trưa, có bao nhiêu người chạy vào game ăn cơm thế này? Mới đó mà đã quá tải rồi sao?" Anh dừng lại một chút rồi cười nói: "Nếu hệ thống đã nói vậy, thì mình nhất định phải đến đường Kiến An xem náo nhiệt mới được!"

Khán giả đồng loạt trêu chọc: "... Gợi ý cho anh cũng bằng thừa!"

"Hệ thống: Vậy tôi đi nhé?"

"Anh Bàn Bàn là chúa đi ngược lại với số đông mà, đi đi anh, em cũng muốn xem cảnh đông đúc nó như thế nào."

Một lát sau, Bàn Bàn đã đến đường Kiến An của thành phố Hoa An.

Và rồi anh bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng váng.

Một khu phố ẩm thực dài bất tận, trước cửa vô số nhà hàng đều bày lẵng hoa khai trương.

Một vài nhà hàng còn đốt pháo, bắn pháo hoa inh ỏi, náo nhiệt vô cùng.

Có một nhà hàng ở phía trước, một NPC đang cầm loa lớn hét lớn: "Khai trương khuyến mãi lớn, hôm nay tất cả các món ăn đều được giảm giá 20% trong thời gian giới hạn, mời quý khách vào quán thưởng thức!"

Nhà hàng đối diện, chiếc loa cũng đang gào lên: "Nhìn một chút, xem một chút! Bánh ngọt do chính tay chị chủ làm, bỏ lỡ lần này thì không còn quán khác bán đâu nha!"

Hai bên dường như đang ganh đua với nhau, dùng loa lớn quảng cáo một cách đầy nhiệt huyết.

Du khách đông nghịt, chen chúc chật cứng cả con đường.

Bàn Bàn: "..."

Blogger ẩm thực 90kg đứng ở đầu đường, chết lặng.

Khu vực bình luận cũng tràn ngập một loạt dấu chấm lửng.

"Đông như trẩy hội, còn náo nhiệt hơn cả hội chợ Tết ở chỗ tôi nữa."

"Anh Bàn Bàn chạy mau, coi chừng bị ép thành bánh tráng bây giờ."

"Trời ơi! Ăn trong game cũng phải trả tiền chứ có miễn phí đâu, sao nhiều người chen vào hóng chuyện thế? Mọi người tò mò đến mức nào vậy?"

"Mấy người chơi mở quán cũng nhiệt tình ghê, ai nấy đều cầm loa quảng cáo ầm ĩ..."

"Ờm, không gian ăn uống này có hơi ồn ào không nhỉ? Tôi ghét chỗ đông người, nhìn khu phố ẩm thực đông nghịt thế này mà đau cả đầu!"

Bàn Bàn im lặng một lúc rồi cười nói: "Game hot thật đấy, xem ra có rất nhiều người chơi giống tôi, vì tò mò mà chạy vào thử món — đây đúng là một game quốc dân dành cho mọi lứa tuổi, mọi người xem kìa, còn có không ít trẻ em cũng đến nữa!"

Khi camera lia về phía con đường, khán giả quả nhiên nhìn thấy không ít người già, trẻ em cũng đang dạo bước trên khu phố ẩm thực.

Game quốc dân, không giới hạn độ tuổi, giới tính.

Hôm nay lại là cuối tuần, quả thật có phụ huynh dẫn con cái, con cháu dẫn cha mẹ vào game "ăn cơm".

Công nghệ đã phát triển đến mức này, dĩ nhiên phải đưa họ đến trải nghiệm thử chứ!

Không chỉ khu của Bàn Bàn, các khu lớn khác cũng trong tình trạng tương tự.

Biết sao được, vừa ra mắt đã bùng nổ, dường như các game do Dương Phàm Khải Hàng hợp tác phát triển đều có "truyền thống" này thì phải?

Cuối cùng, Bàn Bàn không chen vào đường Kiến An nữa, dù sao game thực tế ảo cũng có va chạm vật lý thực tế, với thân hình to lớn của mình mà bị chen lấn trong đám đông thì quả thực rất khó di chuyển.

Anh chuyển hướng sang đường Vọng Giang.

Con đường này nằm ven sông, chủ yếu là các nhà hàng cao cấp, không cho phép đốt pháo hay quảng cáo bằng loa lớn, lượng khách cũng tương đối ít hơn.

Bàn Bàn đi được vài bước thì thấy một nhà hàng chủ đề tên là "Tiệm Chè Đồng Thoại". Anh nhìn những chiếc đèn búp bê treo đầy trước cửa hàng, nói: "Nhà hàng này thú vị phết nhỉ, chúng ta vào xem thử."

Bàn Bàn bước vào nhà hàng, một NPC lập tức tiếp đón anh: "Chào anh, hoan nghênh quý khách, xin hỏi anh đi mấy người ạ?"

Bàn Bàn đáp: "Một mình."

NPC dẫn anh đến chỗ ngồi.

Bàn Bàn quan sát kỹ xung quanh, cách trang trí của quán này rất đặc sắc, trong quán treo đầy những con búp bê vải đáng yêu, bên tai còn vang lên những bài hát thiếu nhi quen thuộc, khiến người ta bất giác nhớ về tuổi thơ của mình.

Toàn bộ cửa hàng trông rất sống động, dễ thương và tràn đầy không khí trẻ thơ, có thể thấy chủ quán cũng là một người rất thú vị.

NPC nói: "Trong thời gian khuyến mãi khai trương, nếu hóa đơn của quý khách trên 100 tinh tệ, có thể tùy chọn một món quà búp bê mang về ạ."

Bàn Bàn: "... Vậy sao? Chủ quán của các bạn cũng biết kinh doanh ghê!"

Thế này chẳng phải đã biến nơi đây thành thiên đường của trẻ em rồi sao?

Đợi khi quán này nổi tiếng, chắc chắn sẽ có rất nhiều trẻ em đến ăn.

Bàn Bàn cười nói: "Cho tôi xem thực đơn trước đã, cảm ơn."

Thiết kế của thực đơn cũng rất dễ thương, hình ảnh các món ăn đều được vẽ theo phong cách Q-version ngộ nghĩnh, các trang bên trong màu sắc phong phú, đúng kiểu mà trẻ con yêu thích.

Đây là một tiệm chè kiểu Quảng Đông.

Dạo gần đây Bàn Bàn ăn đồ ngọt ít hơn, dù sao mập nữa là thành "hình cầu" mất, anh cũng đang tự kiềm chế bản thân.

Nhưng trong game thì không cần kiềm chế, chỉ cần buông thả!

Thế là, anh nhìn vào thực đơn, gọi liên tiếp mấy món: "Cho tôi một chén chè sữa trứng nguyên vị, một chén chè đu đủ tuyết nhĩ đường phèn, một chén chè đậu đỏ trần bì, một phần bánh bò, một đĩa bánh củ năng, một đĩa bánh đậu xanh..."

Nghe anh bắn một tràng như súng liên thanh ra mười món ăn, sắc mặt của nhân viên phục vụ dần thay đổi: "Anh đi một mình, có ăn hết được nhiều vậy không ạ?"

Bàn Bàn đáp: "Ăn hết chứ, mấy món chè này của các bạn đều là đĩa nhỏ, còn chưa đủ cho tôi nhét kẽ răng nữa là."

Nhân viên phục vụ đành mang vẻ mặt phức tạp đi ghi món.

Bàn Bàn ngồi trước bàn, nói với khán giả trong phòng livestream: "Món tráng miệng kiểu Quảng Đông, trước đây tôi đã từng làm một số đặc biệt để giới thiệu cho mọi người rồi, không biết hương vị trong game sẽ thế nào? Tuy là đồ ngọt, nhưng lại thanh mát sảng khoái, ăn hoài không ngán! Hy vọng quán này sẽ không làm tôi thất vọng."

Một lát sau, từng đĩa chè được mang lên.

Chúng được bày biện ngay ngắn, trông khá tinh tế, đặc biệt là bánh củ năng và bánh bò, trên đĩa còn được trang trí thêm bánh quy hình đầu búp bê, hoa nhỏ, rất hợp với phong cách chủ đề "Tiệm Chè Đồng Thoại", chủ quán cũng khá tỉ mỉ trong những chi tiết này.

Bàn Bàn hồi hộp cầm muỗng lên, nếm thử món chè đậu đỏ trần bì.

Đậu đỏ được nấu rất mềm nhừ, khi ăn có cảm giác sền sệt, sánh mịn, thoang thoảng một mùi thơm thanh nhẹ của vỏ quýt. Vì được ướp lạnh nên vừa mát lạnh vừa giải nhiệt, giữa trời nóng nực mà ăn một miếng, cả người sảng khoái từ đầu đến chân.

Bàn Bàn trợn tròn mắt: "Trời đất, ngon phết nhỉ!"

Cứ ngỡ ăn trong game sẽ "nhạt như nước ốc", không ngờ cảm giác của món chè đậu đỏ này lại được làm chân thực đến vậy?

Bàn Bàn vội vàng múc một muỗng chè sữa trứng bên cạnh — hương sữa đậm đà, ăn vào thanh mát, so với món anh từng ăn ở một nhà hàng nổi tiếng tại thành phố phía Nam, tuy không thể nói là giống 100% nhưng cũng đạt đến hơn chín phần tương đồng.

Tiếp đó, anh lại ăn bánh củ năng, bánh đậu xanh, bánh bò và các món tráng miệng tinh tế khác.

Bàn Bàn ăn say sưa đến mức khán giả trong phòng livestream xem mà sắp đói lả.

"Hu hu hu, em cũng muốn ăn!"

Món tráng miệng kiểu Quảng Đông, mùa hè ăn đúng là thanh nhiệt, xua tan cái nóng.

"Anh Bàn Bàn có phải đã thực hiện được 'tự do đồ ngọt' trong game không?"

Bàn Bàn vừa hay đọc được bình luận này, liền cười tủm tỉm nói: "Hôm nay tôi là một anh chàng béo hạnh phúc! Không ngờ có một ngày lại có một game ẩm thực nhập vai đến thế này, tôi có thể thực hiện được tự do đồ ngọt ở đây, một ngày ăn mười mấy phần chè mà không sợ mập nữa!"

Bao nhiêu lời quảng cáo của nhà phát hành cũng không hiệu quả bằng trải nghiệm thực tế của một blogger ẩm thực.

Vô số khán giả xem livestream mà sắp ch** n**c miếng.

Trời ạ, đồ ăn trong game mà lại có thể ngon đến thế sao?

Có thể thực hiện được tự do đồ ngọt, thật hay giả vậy?

Hay là, mình cũng vào thử xem sao?

Rất nhiều người mang tâm lý thử nghiệm này vào game tìm kiếm món ngon.

Quán "Tiệm Chè Đồng Thoại" mà Bàn Bàn đã ghé qua nhanh chóng nổi tiếng, một số khán giả nghe danh mà đến, một số khác thì khi dẫn con đi ngang qua, chú ý đến hoạt động khai trương tặng búp bê vải, bị con kéo vào để nhận quà.

Trong nháy mắt, quán đã chật kín người.

Chủ quán ngồi ở hậu trường nhìn con số doanh thu tăng vùn vụt mà mừng không khép được miệng!

...

Cùng lúc đó, tại khu 7, một quán ăn tên "Lẩu Lão Tề" đã thu hút sự chú ý của người chơi.

Giữa vô vàn cửa hàng lộng lẫy, quán lẩu có phong cách trang trí giống như một hang động này trông thật "lạc lõng".

Một số người chơi vì tò mò đã bước vào quán.

Quán này chuyên về lẩu Tứ Xuyên, hệ thống thông gió trong quán rất tốt, khói dầu sẽ được máy hút trên trần nhà hút đi kịp thời, không hề có mùi cay nồng khó chịu. Cách trang trí của quán cũng rất đặc biệt, tường và sàn nhà sử dụng rất nhiều họa tiết vân đá giả, tạo cảm giác như đang bước vào một hang động.

Trong quán còn bày không ít tượng điêu khắc bằng đá, vừa bước vào cửa là một luồng khí lạnh ập đến.

Ấn tượng về các quán lẩu thường là sự náo nhiệt, nhưng quán này lại đi theo phong cách "tông lạnh" như vậy.

Ngày 8 tháng 8, hầu hết các thành phố trên cả nước đều đang trong mùa hè oi ả, trong game cũng có hệ thống thời tiết, nhiệt độ trong game hôm nay cũng vượt quá 33 độ. Dùng bữa dưới cái nóng của mùa hè, "lẩu hang động" này đã tạo được ấn tượng đầu tiên rất tốt với khách hàng.

Vừa bước vào đã thấy rất mát mẻ!

Không ít khách hàng đã quyết định ở lại, bắt đầu gọi món và dùng bữa.

Vì là lẩu Tứ Xuyên, nên nước lẩu cay là loại được yêu thích nhất.

Khi lẩu bắt đầu sôi, những trái ớt đỏ rực từ tâm nồi lan tỏa ra bốn phía. Lúc này, chỉ cần gắp một lát thịt bò mỏng manh, nhúng vào nồi vài giây là chín tới. Đưa miếng thịt bò tươi mềm thấm đẫm vị lẩu cay tê vào miệng, vị giác của thực khách sẽ bị chinh phục ngay tức khắc.

"Ngon quá đi!"

"Nguyên liệu tươi thật, nước lẩu cũng ngon nữa."

"Phục vụ ơi! Cho tôi thêm một đĩa tiết vịt, miến khoai tây, rong biển và súp lơ xanh nhé..."

Thực khách càng ăn càng ghiền.

Đây là lần đầu tiên Tề Giai mở quán trong game nên cũng không có kinh nghiệm gì, trước lúc khai trương, trong lòng hắn cũng vô cùng thấp thỏm.

Nhưng nhìn biểu cảm của mọi người, có vẻ ai cũng rất vui?

Hắn mở quán ở đây vốn không nghĩ đến chuyện kiếm tiền, vì tất cả đều là tiền trong game, kiếm nhiều hay ít cũng chẳng sao.

Chỉ là để hoàn thành giấc mơ làm chủ một quán ăn mà thôi.

Xem ra, quán của hắn cũng coi như là thành công rồi nhỉ?

Sắp tới, hắn sẽ tiếp tục nỗ lực kinh doanh, mang đến cho mỗi khách hàng ghé quán trải nghiệm dùng bữa tuyệt vời nhất.

...

Lục Ca tuy là một "streamer hệ kỹ năng" nhưng ngoài đời cũng là một tín đồ ẩm thực.

Lần trước hắn đã giành chức vô địch trong giải đấu cá nhân của game《Loạn Thế Xuân Thu》, lần này game mới của Dương Phàm và Khải Hàng ra mắt, đương nhiên hắn cũng phải vào trải nghiệm thử. Thế là, ngay trong ngày mở server, hắn đã đăng ký một tài khoản.

Lục Ca vào "Thành phố Lạc Lâm" ở khu 66.

Vốn tưởng những khu có thứ hạng thấp sẽ không đông người chơi, nhưng vừa vào game, hắn đã hoàn toàn choáng ngợp.

"Trời đất ơi, giữa trưa mọi người không đi ăn ngoài đời thật mà kéo hết vào game rồi hay gì?"

"Anh em ơi, tiêu dùng lý trí nào!"

Dù sao đây cũng là một tựa game "vượt thời đại", đã đột phá được nút thắt kỹ thuật của hệ thống vị giác, hiện thực hóa khái niệm "ẩm thực holographic". Hôm nay《Phố Ẩm Thực》ra mắt quả thực rất hot, khu nào cũng trong tình trạng "quá tải", nhà phát hành cũng phải khẩn cấp mở thêm nhiều đường truyền để giảm tải lượng người chơi.

Nhìn cảnh tượng biển người, Lục Ca hít một hơi thật sâu rồi nói: "Để tôi tìm một quán trông vừa mắt rồi vào ngồi đã."

Ngoài hiện thực hắn vẫn chưa ăn gì, bụng đang đói meo, thế mà lại chạy vào game ăn cơm trước.

Lục Ca ngó nghiêng khắp nơi, né tránh dòng người đông đúc, bụng bảo dạ không biết có tìm được quán nào vắng khách không.

Mười mấy phút sau, cuối cùng hắn cũng tìm được một quán có lối trang trí vừa mắt. Quán này nằm ở một vị trí khá khuất, cuối một con hẻm ở góc phố nên lượng khách không đông, chẳng mấy ai phát hiện ra.

Quán có tên "Giang Nam Như Mộng", chuyên các món ăn Tô Hàng, phong cách trang trí cũng theo kiểu sân vườn.

Không ngờ, bước vào trong diện tích lại khá lớn.

Vừa vào cửa là một khoảng sân, giữa sân trồng một cái cây, lối đi được lát bằng sỏi, hai bên trồng đủ loại hoa tươi, kết hợp với hòn non bộ và dòng nước chảy, tạo nên một không gian trong lành và thanh nhã. Có thể thấy, chủ quán đã bỏ ra không ít tâm huyết để trang trí.

Bên ngoài ồn ào náo nhiệt, nhưng quán này lại vô cùng yên tĩnh, như một chốn bồng lai tiên cảnh giữa lòng phố thị.

Lục Ca mừng rỡ thốt lên: "Vận may tốt thật! Mình lạc vào một nhà hàng tư gia nào đây à?"

Một lát sau, một chàng trai bước ra đón khách: "Xin chào, chào mừng quý khách."

Lục Ca hỏi: "Chào bạn, bạn là NPC hay người chơi thế?"

Câu hỏi này quá thẳng thắn khiến đối phương ngẩn ra một lúc rồi mới mỉm cười đáp: "Tôi là chủ quán ở đây."

Lục Ca lại hỏi: "Cho tôi hỏi chút được không? Ở đây là NPC nấu ăn hay là đầu bếp người chơi vậy?"

Chàng trai nói: "Trong bếp là anh trai tôi nấu."

Mắt Lục Ca sáng lên: "Tuyệt vời! Tôi chỉ muốn thử món ăn do chính người chơi làm thôi."

Chàng trai mỉm cười mời hắn vào trong: "Mời anh vào."

Nhà hàng tư gia, tuy vị trí khuất nhưng trang trí rất tinh tế, tất cả đều là những phòng riêng nhỏ, mỗi phòng lại có một chủ đề khác nhau.

Lục Ca bước vào một phòng tên là "Màn Mưa Giang Nam", trên tường vẽ một bức tranh phong cảnh Giang Nam trong mưa tuyệt đẹp, nhạc nền cũng là một bản cổ nhạc tao nhã. Đợi chủ quán rời đi, Lục Ca không kìm được mà ngậm ngùi: "Dùng bữa trong một không gian thế này, cảm giác như cả người được thăng hoa."

Khung bình luận hiện lên một tràng "ha ha ha".

[Tuy hơi khoa trương nhưng gu thẩm mỹ của anh chủ quán cũng ổn áp phết]

[Quán này đi theo phong cách cao cấp nhỉ, giá món ăn đắt ghê]

[Lục Ca ăn thử trước đi, nếu ngon ngày mai tôi cũng đến thử!]

Giá trong thực đơn quả thực hơi đắt, nhưng nhà hàng tư gia có không gian đẹp, phục vụ tốt, giá cao hơn các quán ven đường cũng là chuyện bình thường. Dù sao cũng là tiền game, hôm nay lại còn có khuyến mãi nạp thẻ ngày mở server, Lục Ca gọi một mình bốn món mà không hề thấy xót.

Một lát sau, các món ăn được dọn lên.

Vịt muối được tẩm ướp đậm đà, thịt vịt vàng óng, nhìn thôi đã thấy thèm.

Một bát thịt viên đầu sư tử sốt cua, viên thịt to tròn, bên trong còn lẫn với rau xanh thanh mát.

Tôm nõn Bích Loa Xuân được bày trên một chiếc đĩa sứ trắng hình chữ nhật, trên những con tôm tươi ngon còn điểm xuyết lá trà Bích Loa Xuân xanh biếc.

Thịt anh đào chua ngọt, thịt được cắt thành từng khối vuông vức, úp ngược trên đĩa, bên cạnh bày rau xanh trang trí, nước sốt chua ngọt trên miếng thịt khiến người ta nhìn mà ứa nước miếng!

Lục Ca: "...Trình bày tinh tế thế này, tôi không nỡ ăn luôn."

Khán giả trong phòng livestream nhìn mà còn thèm thuồng hơn.

Chưa biết ngon hay không, nhưng vẻ ngoài của những món ăn Giang Nam này đúng là tuyệt đỉnh!

[Mau nếm thử đi!]

[Nhà hàng tư gia này trông có vẻ rất có gu, trình bày món ăn ít nhất cũng phải được năm sao]

[Không gian cũng đẹp nữa, hai anh em này rất có ý tưởng]

Lục Ca đã không nhịn được nữa, hắn cầm đũa lên nếm thử món tôm nõn Bích Loa Xuân trước.

Hắn là người miền Bắc, ngoài đời cũng thường ăn tôm nhưng đây là lần đầu tiên hắn ăn món "tôm nõn Bích Loa Xuân" này. Không ngờ, tôm vừa vào miệng đã cảm nhận được độ giòn sần sật và tươi ngọt, hòa quyện với hương thơm thanh mát của lá trà Bích Loa Xuân, để lại dư vị khó quên, rất đặc sắc.

Lục Ca phấn khích nói: "Ngon! Để tôi thử món tiếp theo."

Thịt anh đào tan ngay trong miệng, ngọt mà không ngấy.

Lục Ca: "Món này cũng ngon."

Hắn tiếp tục thử món đầu sư tử, thịt viên được làm thủ công nên rất dai, so với thịt viên mua trong siêu thị đúng là một trời một vực!

Vịt muối, nghe tên có vẻ hơi mặn nhưng thực ra rất đậm đà, vừa giòn vừa mềm, càng ăn càng không thể dừng lại.

Lục Ca: "Trời ơi, với hương vị món ăn thế này, ước gì tôi có thể sống trong game để ăn cơm luôn cho rồi!"

Khán giả xem livestream thấy anh ăn ngon lành như vậy, cơn thèm trong bụng cũng sắp trỗi dậy.

Thức ăn trong game thật sự có thể giống y như thật được sao?

Công nghệ này đỉnh quá, hôm nào nhất định phải đi thử mới được!

Ngày đầu tiên game ra mắt, rất nhiều streamer, blogger ẩm thực, blogger review quán ăn đã đổ vào các khu khác nhau để "trải nghiệm ẩm thực".

Những quán ăn được người chơi chuẩn bị công phu đã khiến không ít người phải bất ngờ.

"Ngon quá!"

"Món ăn do NPC làm cũng không tệ, mai lại đến."

"Lần này tôi mới thử được một quán lẩu, chưa đã ghiền nhưng đã thấy no rồi, đành để mai quay lại vậy."

Việc thiết kế hệ thống "độ no" trong game cũng là để giúp người chơi kiểm soát cảm giác thèm ăn. Nếu không có hệ thống này, người chơi có thể ăn hàng chục món một ngày, điều đó sẽ phá vỡ hoàn toàn thói quen ăn uống của mọi người.

Sau khi thưởng thức những món ăn Tô Châu tinh tế tại nhà hàng tư gia, Lục Ca nói: "Siêu thỏa mãn! Giờ tôi phải offline để đi ăn đồ ăn ngoài vô vị đây. Sau này, cứ đến giờ cơm trưa, cơm tối, sau khi ăn xong bữa cơm dở tệ ngoài đời, tôi sẽ vào game ăn một bữa thật ngon để chữa lành tổn thương tinh thần của mình~"

Sau khi ăn mười mấy món tráng miệng, Bàn Bàn tuyên bố chắc nịch: "Vẫn chưa đã, mai tôi lại vào ăn món khác. Anh em ơi, tôi đột nhiên nghĩ ra một cách giảm cân cực hay: sau này, tôi sẽ ăn uống thả phanh trong game, ngày nào cũng ăn đại tiệc. Còn ngoài đời thì kiềm chế, ba bữa đều ăn rau luộc. Mọi người nói xem, liệu tôi có từ Bàn Bàn biến thành một người gầy không nhỉ?"

Câu hỏi này cũng đã dấy lên một cuộc thảo luận sôi nổi trong cộng đồng người chơi.

Trong game, ăn đồ ngọt, đồ chiên rán, các loại thịt mà không cần lo béo.

Ngoài đời thì giữ mồm giữ miệng, trong game thì ăn thả ga, vừa đáp ứng được nhu cầu giảm cân, vừa thỏa mãn được tinh thần – đúng là vẹn cả đôi đường.

Trong game còn có vô số nhà hàng do người chơi tự thiết kế để khám phá. Hơn nữa, ăn uống cũng không đắt, tỷ giá quy đổi tiền game rất hợp lý.

Đây là game ẩm thực ư?

Không, đây phải gọi là thiên đường của tín đồ ẩm thực!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
📛 Mua Chặn Quảng Cáo
Gói chặn quảng cáo
Giá: 19.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 38.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 149.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng