Nàng Thiếp Bỏ Trốn - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 170




Đan Tuệ ăn qua loa một chút, xong xuôi liền lên lầu tìm Đại Hồ Tử, không ngờ lại bắt gặp Lý Lê đang rửa vết thương trên lưng cho hắn ta.

Ba người chạm mắt nhau, Đan Tuệ lẳng lặng đóng cánh cửa chưa khép chặt lại cho hai người, rồi im lặng rời đi.

“Đợi đã.” Lý Lê đỏ mặt chạy ra, “Muội tìm huynh ấy có việc sao? Mau vào nói đi.”

“Cũng không phải việc gì lớn…”

“Ái chà!” Lý Lê dậm chân, “Không có việc hệ trọng muội sẽ chẳng tìm huynh ấy, mau vào nói đi, đừng có trì hoãn nữa.”

Đan Tuệ đành quay trở lại, nàng không trêu chọc gì mà nghiêm chỉnh nói: “Khúc đại ca và Tôn đại ca tuần tra chưa về, ta chỉ có thể bàn bạc với huynh. Ta dự định đem số tài bảo mà các huynh mang về từ tay binh lính Hồ lỗ trong nửa năm nay đổi thành tiền mua lương gạo, chia cho gia quyến của những hương dân đã tử trận.”

Đại Hồ Tử không có ý kiến gì: “Tùy ngươi sắp xếp, những thứ đó ta, Khúc Đinh Khánh và Tôn Đại Thành vốn không định giữ, cứ mặc ngươi xử lý.”

“Ta cũng chỉ vì chuyện này mà đến, không còn việc gì nữa. Đúng rồi, thương thế của huynh có nghiêm trọng không?” Đan Tuệ thuận miệng quan tâm một câu.

Đại Hồ Tử lắc đầu, ra hiệu bảo nàng mau đi đi.

Đan Tuệ chiều ý hắn ta, nàng về phòng đếm tiền. Mười bảy người mất mạng, mỗi người ba thạch gạo, giá gạo mới là hai quan một thạch, tổng cộng cần một trăm linh hai quan tiền. Nàng vừa lấy một trăm linh hai quan từ trong bao tải ra thì nghe Phi Nhạn bảo Lưu trại chủ đến tìm.

Lưu trại chủ đến là để giải quyết vấn đề sinh kế cho gia quyến người chết, cũng chính là tin tức Phi Nhạn đã mang về. Tuy nhiên ý của ông ta là người Triều Châu đi tuần tra cũng là để bảo vệ trại, để bày tỏ tấm lòng, ông ta dự định chia cho mỗi người Triều Châu đã bỏ mình một thạch gạo.

Đan Tuệ nghe vậy liền lập tức bày tỏ cũng sẽ gửi tặng mỗi trại dân bỏ mình một thạch gạo, trở vào phòng, nàng lấy thêm hai mươi quan tiền nữa.

Ngày hôm sau, Ngụy Đinh gánh một trăm hai mươi hai quan tiền về x**n th** Trại, đến chập tối, hắn ta cùng trại dân x**n th** Trại mang đến sáu mươi mốt thạch gạo. Đan Tuệ và Hàn Ất đem lương gạo đến cho gia quyến của hai mươi bảy binh lính tuần tra không thể trở về được.

Từ đó, mức phụ cấp này chính thức được ấn định.

Hàn Ất ở nhà ba ngày, lo liệu xong xuôi hậu sự cho mười bảy người, lúc này Khúc Đinh Khánh và Tôn Đại Thành dẫn đội tuần tra trở về, thay phiên cho hắn và Đại Hồ Tử tiếp tục đi tuần tra trong phạm vi ba mươi dặm.

Việc thay ca tuần tra như vậy kéo dài suốt hai tháng. Định An Trại, x**n th** Trại cùng các trại vùng núi lân cận như Cao Sơn Trại và trấn Vân Thủy ở Mai Châu đều không bị Hồ lỗ xâm nhiễu quy mô lớn.

Dịp cuối năm, Hàn Ất và Khúc Đinh Khánh đang bàn bạc định lẻn về Triều Châu xem xét tình hình, tuy nhiên khi họ còn chưa kịp khởi hành thì nghĩa quân do Văn đại nhân dẫn đầu đã bị Hồ lỗ đánh tan, một bộ phận nghĩa quân chạy trốn đến Mai Châu, cũng mang theo tin tức Văn đại nhân đã bị bắt.

“Bọn ta đã tổ chức cứu viện ba lần, cả ba lần đều tổn thất nặng nề. Chẳng những không cứu được Văn đại nhân mà binh lực còn tiêu hao trực tiếp mất ba thành. Hiện tại còn bị Hồ lỗ chia quân truy kích, không thể tập hợp lại được nữa.” Một người Hẹ trốn về nói.

“Đỗ Giáp đâu? Ngươi có tin tức của Đỗ Giáp không? Huynh ấy cũng bị bắt rồi sao?” Hàn Ất lo lắng hỏi.

“Hắn không bị bắt, nhưng chẳng rõ đã trốn đi đâu. Chắc là vẫn đang cắt đuôi truy binh, chưa cắt đuôi được thì hắn sẽ không đến đây đâu.”

“Nhị ca, ta dẫn một đội người đi đón huynh ấy.” Ngụy Đinh sốt sắng nói.

“Đệ cũng chẳng biết huynh ấy từ hướng nào tới, cũng không rõ huynh ấy có tới đây hay không.” Miệng nói vậy nhưng Hàn Ất vẫn quyết định mở rộng phạm vi tuần tra, hắn mời nhóm nghĩa quân vừa trốn về cùng gia nhập đội ngũ.

Những người này không một lời từ chối, lập tức đồng ý ngay tại chỗ.

Có sự gia nhập của hàng trăm nghĩa quân, binh lực đội tuần tra tăng mạnh, phạm vi tuần tra mở rộng ra đến một trăm dặm, bao quát cả một huyện của Mai Châu vào tầm giám sát. Từ tháng Giêng đến tháng Hai, trong vòng một tháng đã có ba lần giao tranh trực diện với binh lính Hồ lỗ, nhờ vào địa thế, cả ba lần đều giành thắng lợi hiểm hóc, tiêu diệt hơn sáu trăm quân địch.

Đầu tháng Hai, Đỗ Giáp cùng hơn ba trăm nghĩa quân trải qua nhiều nơi gian khổ, từ Triều Châu trốn đến Mai Châu, mang theo thương tích trở về Định An Trại.

“Không cần đánh nữa, chuyện ở Mai Châu đã truyền đến tai Hồ lỗ ở Triều Châu rồi, nếu không muốn dẫn quân đội Hồ lỗ tới đây thì hãy lập tức dỡ bỏ phòng thủ đi.” Đỗ Giáp vừa về đã tìm gặp ngay Lưu trại chủ và Hàn Ất, hắn ta mang về tin tức: “Nơi ở của ấu đế đã bị Hồ lỗ bao vây, chẳng bao lâu nữa sẽ bị công phá giống như Ngạc Châu và Tương Dương thôi. Đợi sau khi Hồ lỗ giải quyết xong mối họa tâm phúc, nhất định sẽ quay đầu thu dọn tàn quân kháng chiến còn lại. Các vị không phải quân chính quy của triều đình, một không áo giáp, hai là vũ khí thuận tay cũng không đủ cho mỗi người một thanh, trước mặt quân đội Hồ lỗ thì không chịu nổi một đòn đâu.”

“Vậy phải làm sao? Cứ thế rút lui ư? Không phản kháng nữa sao? Nếu quân Hồ lỗ lại tới đây thì tính thế nào?” Lưu trại chủ bất an hỏi.

“Vì chuyện Mai Châu kháng địch đã truyền ra ngoài, quân Hồ lỗ chắc chắn sẽ phái người đến càn quét.” Hàn Ất bình tĩnh nói, “Hoặc là kháng cự đến cùng, hoặc là ta dẫn người chạy về hướng Tây Nam, ta từng nghe nói hướng đó có nhiều hang đá, có thể ẩn náu.”

“Ta có một kế, ta từ Triều Châu tới đây, binh lực của Hồ lỗ ở đó đang trống trải, đại bộ phận đã theo thuyền đi vây quét ấu đế rồi, số còn lại không quá hai ngàn người. Chúng ta thừa cơ dẫn người đánh sang, liên kết với bách tính địa phương giết sạch Hồ lỗ ở lại Triều Châu, sau đó người Triều Châu ở lại quê hương, trại dân trở về Mai Châu, số người còn lại của chúng ta đi lên phía Bắc, khiến Hồ lỗ lầm tưởng rằng binh lực ẩn náu ở Mai Châu đã theo đường biển chạy trốn rồi.” Đỗ Giáp nói, đây là cách mà hắn ta trên suốt dọc đường từ Triều Châu về Mai Châu đã nảy ra được.

Kế sách này của Đỗ Giáp nhận được sự ủng hộ của toàn thể nghĩa quân, không ít người còn dự định nhân cơ hội này lẻn vào Thượng Kinh, đợi khi Văn đại nhân bị giải về đó, họ sẽ tìm cơ hội cứu viện.

Hàn Ất cũng cảm thấy kế này đáng để thử một lần.

Lưu trại chủ vốn không có kinh nghiệm chiến trường, ông ta quyết định nghe theo họ. Việc này vừa có thể giúp người Triều Châu về quê, lại vừa giải quyết được cuộc khủng hoảng bị quân chủ lực Hồ lỗ vây quét tại Mai Châu.

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.