Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước

Chương 45: Em rất muốn hôn anh.




Lấy lại tinh thần, thấy khách sạn càng lúc càng gần, Tô Dữu Nịnh chợt nhớ ra chuyện vừa rồi mình chưa nói hết, vội vã bổ sung cho rõ, “Em còn muốn đi với anh tới một chỗ nữa.”

Cậu chủ không có chút hứng thú nào: “Đi đâu.”

Cô nhỏ giọng thầm thì: “Đến rồi anh sẽ biết.”

Kết quả là dắt anh đi nghe một buổi nhạc hội ngắm hoàng hôn, lại vừa ăn kem vừa dạo hai vòng trên bờ biển.

Thấy thời gian sắp tới mười hai giờ, Trần Gia Tụng nhìn cô ngồi xích đu mãi không chịu xuống, đã hơi hiểu ra.

Anh vừa tận chức tận trách làm công cụ đẩy xích đu cho bạn gái, vừa khó chịu lầm bầm: “Thật ra em chỉ muốn kéo dài thời gian, để lát nữa về là lăn ra ngủ luôn chứ gì.”

Mặt Tô Dữu Nịnh đỏ lên: “Không phải mà…”

“Hừ.”

“Thật mà.”

Cậu chủ nổi tính, bắt đầu bày ra vẻ lạnh lùng, Tô Dữu Nịnh thấy anh sa sầm mặt không nói lời nào, đành xuống khỏi xích đu, ôm lấy cánh tay anh lắc lắc, lấy lòng: “Vậy giờ mình về khách sạn nha?”

“Ồ.” Trần Gia Tụng mỉa mai, “Chơi đến nửa đêm, cuối cùng em cũng nhớ đường về rồi à.”

“…”

Khách sạn cách bờ biển không xa, đi chừng mười phút là tới, trên đường, Tô Dữu Nịnh nhìn điện thoại mấy lần.

Không biết cô đang nhắn với ai, Trần Gia Tụng vô tình liếc qua thấy một avatar nam kiểu anime, bị dọa sợ đến mức suýt nghẹn thở, “Lại là đàn ông? Bên cạnh em sao mà lắm đàn ông thế.”

Cô ngơ ngác liếc nhìn xung quanh, nói: “Có đâu.”

Anh chỉ chỉ vào điện thoại cô: “Cái avatar xấu hoắc này là ai? Gần mười hai giờ đêm rồi mà còn đi nhắn tin với bạn gái người ta, không biết giữ khoảng cách, không biết chừng mực, không biết tự trọng.”

“…” Tô Dữu Nịnh cất điện thoại đi, mơ hồ giải thích: “Là… nhân viên thôi mà…”

“Nhân viên gì, nhân viên ở đâu, làm cái gì, có phải nghề tử tế không.”

“…”

Anh lúc ghen rồi thì sức sát thương thật kinh khủng, Tô Dữu Nịnh lén lau mồ hôi. Cô thật sự không giỏi nói dối, sợ lộ nên đành tạm thời im lặng.

Ai ngờ Trần Gia Tụng thấy cô như vậy lại càng cuống, trong đầu diễn liền mấy chục tập phim cẩu huyết, đến tận lúc hai người bước vào sân trước biệt thự, anh vẫn còn lải nhải: “Em chắc là biết anh không phải người đàn ông tính toán nhỏ nhen đúng không.”

Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn gật đầu: “Đúng.”

“Anh cao ráo khỏe mạnh, mặt mũi cũng thuộc hàng top, đàn ông như anh em có đốt đèn lồng cũng khó mà tìm được người thứ hai, đúng không?”

“Đúng thế.”

“Vậy em có thể xoá anh ta đi không.”

“Giờ thì vẫn chưa được…”

Cậu chủ sắp sụp đổ, tính đem tám trăm cái ưu điểm của bản thân ra liệt kê thêm lần nữa, nhưng còn chưa kịp thì đã thấy trong phòng khách sau lớp cửa kính sát đất có ánh sáng loáng thoáng.

Anh khựng lại, kéo Tô Dữu Nịnh ra sau lưng mình.

Tầm nhìn phía trước bỗng bị thân hình cao gầy của anh che khuất, Tô Dữu Nịnh chớp chớp mắt, hỏi: “Sao vậy?”

“Trong đó hình như có người.” Anh hạ thấp giọng, nghiêm túc lại, “Anh vào trong xem trước, em đợi anh ngoài này.”

“Để em vào cùng…”

“Ngoan.”

Ánh đèn xoa xoa tay cô, kéo cô đứng ở chỗ sáng hơn rồi một mình đi mở cửa ban công.

Vừa vào phòng khách, công tắc đèn trần còn chưa bấm, phía trước đã bất ngờ sáng lên mấy luồng ánh đèn như sao nhỏ, ngay sau đó —

“Happy birthday to you, happy birthday to you, happy birthday to you, happy birthday to you…”

Người hát đầu tiên là Happy birthday to you, đẩy một chiếc bánh kem ba tầng từ phía phòng ăn ra, theo sau là mấy nhân viên khác, ai nấy đều đẩy xe nhỏ chất đầy đồ ăn và quà.

Vừa qua mười hai giờ, hiện tại là ngày 22 tháng 8.

Trần Gia Tụng ngẩn người, quay đầu.

Tô Dữu Nịnh đỏ mặt đi tới, nắm lấy ngón tay anh, ra hiệu bảo anh cúi xuống thấp một chút.

Trần Gia Tụng cúi người, nghe giọng nói ngọt ngào của cô thì thầm vào tai anh: “Chúc mừng sinh nhật, cậu chủ.”

Cách gọi này hồi cấp hai, cấp ba cô rất hay cùng Trương Nhiễm gọi, khi đó anh nghe vừa thoải mái lại vừa khó chịu, thoải mái là vì Tô Dữu Nịnh gọi nghe ngọt ngào dễ thương, cảm giác rất hợp với khí chất của anh, còn khó chịu là vì Trương Nhiễm gọi nghe mắc ói, như đang mỉa mai anh, anh chịu không nổi.

Giờ phút này, sau một quãng thời gian dài, anh lại được nghe cô gọi như vậy một lần nữa, cảm giác thân mật, có chút giống như khi anh gọi cô là “bé cưng, bảo bối” vậy.

Trong lòng cậu chủ ngọt lịm, thẳng thắn nói: “Anh rất vui.”

Cô cười tươi: “Vậy là tốt rồi.”

Hai người không coi ai ra gì thì thầm vào tai nhau một lúc mới chịu tách ra. Lúc này nhân viên khách sạn đã lặng lẽ rời đi, còn vô cùng hiểu ý giúp họ đóng cửa lại.

Không khí vừa vặn, đèn vàng ấm áp, lòng người cũng rung rinh theo.

Ánh mắt Trần Gia Tụng tối đi, thấp giọng ám chỉ: “Anh muốn…”

“Ăn bánh trước hay mở quà trước?” Mắt cô sáng lấp lánh.

“…”  Anh nhịn một chút, nói, “Ăn bánh trước đi.”

Hai người ngồi xuống bàn ăn, nến vẫn còn đang cháy. Trần Gia Tụng liếc thấy con số hai và ba trên mặt bánh, cười nói: “Giờ anh lớn hơn em một tuổi rồi nhé.”

Cô nghiêm túc chỉnh lại: “Không phải một tuổi đâu, nửa năm nữa em đuổi kịp anh rồi.”

“Hơn nửa tuổi không tính là lớn hơn à? Gọi anh một tiếng ‘anh trai’ nghe coi.”

Tai cô đỏ bừng.

“Chỉ gọi một tiếng thôi mà.” Anh hứng thú, cố ý hạ giọng dụ dỗ, “Anh còn chưa từng nghe em gọi như vậy bao giờ.”

Cô lí nhí: “Mau ước đi kìa…”

“Em còn chưa hát bài chúc mừng sinh nhật cho anh mà.” Trần Gia Tụng chắp tay trước ngực, không nhìn bánh kem mà lại quay sang phía cô, nhắm mắt nói, “Hát cho anh nghe đi, anh muốn ước.”

“Ồ…”

Tô Dữu Nịnh ngồi đối diện anh, tuy xấu hổ nhưng vẫn nghiêm túc, cố gắng hát xong bài.

Cậu chủ mở mắt ra, nhéo má cô: “Em hát nhanh thế, không nhân lúc anh nhắm mắt lén chửi anh mấy câu đấy chứ.”

“… Không có mà.”

“Được rồi.” Tô Dữu Nịnh ôm cô lên đùi mình, hơi hất cằm, nói: “Thổi nến với anh.”

Cô ngoan ngoãn đáp: “Vâng ạ.”

Nến vừa tắt, căn phòng lại chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh đèn đường ngoài cửa kính hắt vào.

Trần Gia Tụng hôn lên môi cô hai cái, lúc này tâm trạng anh rất tốt: “Vậy lúc nãy em nhắn với nhân viên khách sạn hả?”

“Đúng thế.”

“Nói gì thế?”

“Nhờ họ giúp em đẩy bánh sinh nhật vào…”

Vốn dĩ cô định tự tay chuẩn bị, nhưng mấy hôm nay Trần Gia Tụng dính cô quá chặt, gần như không lúc nào cô được ở một mình. Đến cả chuyện đặt bánh cũng là lúc anh ngủ say cô mới lén liên hệ.

“Ồ.” Anh vô cùng đắc ý, “Chuẩn bị nhiều như vậy là muốn cho anh bất ngờ đúng không?”

Cô nhỏ giọng nói không tính là bất ngờ, rồi lại đỏ mặt giải thích: “Chỉ là em muốn tổ chức sinh nhật đàng hoàng cho anh, tiện thể ăn mừng một chút.”

Anh hỏi: “Ăn mừng gì.”

Cô đáp: “Kỷ niệm hai mươi bảy ngày yêu nhau.”

Trần Gia Tụng ngẩn ra.

“Hai mươi bảy ngày, sao lại là hai mươi bảy?”

Quả nhiên anh không nhớ chuyện xảy ra sau khi say rượu lần trước, Tô Dữu Nịnh cười nói: “Không tại sao cả, chỉ là em muốn cùng anh có thật nhiều ngày kỷ niệm thôi.”

Cậu chủ ôm cô chặt thêm một chút, trong lòng nóng lên, lại có chút muốn khóc.

Con người sao có thể hạnh phúc đến mức này được chứ?

Anh nói: “Em yêu anh thế.”

Tô Dữu Nịnh không phủ nhận, trong lòng cũng thấy ấm áp, chỉ là…

Nếu như anh có thể nhấc cái đầu đang chôn trong ngực cô lên thì tốt rồi.

Trần Gia Tụng đ*ng t*nh hôn cắn một lúc, bế cô trở về phòng, trầm giọng hỏi: “Có muốn biết anh vừa ước gì không?”

Cô th* d*c, mơ mơ màng màng: “Ước gì ạ?”

“Anh ước là Tô Dữu Nịnh có thể mãi mãi đối xử tốt với Trần Gia Tụng.”

Hơi thở anh không ổn định, nhưng lại sốt ruột muốn biết đáp án: “Làm được không?”

Cô không cần nghĩ ngợi, nghiêm túc trả lời: “Làm được.”

Về đến Thượng Hải thì trời vẫn còn sớm.

Trần Gia Tụng sắp xếp xong đồ đạc hai người mang từ Hạ Môn về, lại đem mười mấy món quà lớn nhỏ cô tặng bày một cách khoa trương ở chỗ bắt mắt nhất trong phòng khách, lúc anh quay lại phòng ngủ thì thấy Tô Dữu Nịnh đang đung đưa đôi chân nhỏ, nằm sấp trên giường chơi điện thoại.

Tư thế đó khiến anh vô thức nhớ đến nhiều hình ảnh đẹp đẽ, anh không nhịn được ôm lấy cô từ phía sau, giọng trầm xuống: “Làm gì đó.”

Ngón tay anh vừa bắt đầu không ngoan thì đã nghe cô nói: “Em đang chọn hình.”

“Hình gì?”

Trần Gia Tụng ngẩng đầu, cằm gác lên hõm vai cô, r mười phần tự nhiên lại quang minh chính đại nhìn xuống màn hình.

Mấy tiếng trước, hai người vừa ngọt ngào trải qua đêm cuối cùng ở khách sạn. Cậu chủ mãn nguyện trở lại giường giúp cô bóp chân xoa eo, rất có ý thức của “chính cung” mà kiểm tra điện thoại cô.

Danh bạ và WeChat cộng lại chưa đến hai mươi người đàn ông, ngoài vài người anh biết rõ lai lịch, còn lại đều là mấy cái tên có thể kéo vào danh sách miễn quấy rầy hoặc chờ xoá bất cứ lúc nào.

Chỉ có anh, duy nhất một người, được ghim lên đầu cùng với bà ngoại và mẹ của Tô Dữu Nịnh.

Thật sự là sướng muốn bay.

“Ảnh đi chơi ở Hạ Môn đó.” Tô Dữu Nịnh nghiêm túc ghép một bức ảnh chín ô dài, phần lớn đều là ảnh phong cảnh và đồ ăn đẹp mắt, chỉ có một tấm…

Cô hơi ngượng ngùng quay đầu lại, hỏi ý anh: “Em có thể đăng ảnh của anh lên vòng bạn bè không?”

Trần Gia Tụng bị hạnh phúc ập đến chóng mặt, thoáng tưởng mình đang mơ: “Ảnh của anh?”

Cô gật đầu: “Là ảnh hai tụi mình chụp chung ở bãi biển…”

Mơ thì cứ để mơ đi, tốt nhất đừng tỉnh, anh hỏi tiếp: “Vậy chẳng phải mọi người đều biết quan hệ của chúng ta sao?”

Cô thận trọng, “Anh không ngại chứ?”

“Đương nhiên không rồi.”

“Thế…”

“Sao đột nhiên tốt với anh thế, vì hôm nay là sinh nhật anh à? Vậy anh có thể ngày nào cũng sinh nhật không?”

Tô Dữu Nịnh khó xử: “Nhưng sinh nhật thì mỗi năm chỉ có một lần…”

“Vậy ngày kỷ niệm thì sao, anh muốn ngày nào cũng là ngày kỷ niệm.”

Cô nói: “Như thế thì nhiều quá…”

“Vậy thưởng thì sao, cái này cũng được.”

“Em có thể suy nghĩ…”

“Được, đăng đi.”

“…”

Đoạn đối thoại của hai người đúng là chẳng theo logic nào, nhưng may mà cô hiểu được kết quả, Tô Dữu Nịnh vừa chỉnh sửa chuẩn bị đăng, vừa giải thích, “Không phải vì hôm nay là sinh nhật anh nên em mới đăng, mà vì em muốn đăng thôi…”

“Anh hiểu.” Cậu chủ hạnh phúc tới lâng lâng, “Em siêu yêu anh.”

“…”

Chín tấm hình ghép xong, caption lại rất đơn giản, chỉ có một câu “Kỳ nghỉ vui vẻ”, phía sau thêm một icon mặt cười y chang tính cách cô: ^ ^

Trần Gia Tụng nhìn mà khoé môi cứ nhếch lên, không hiểu sao cô có thể đáng yêu đến mức này, nhưng vẫn không nhịn được chỉ trỏ: “Không thêm một câu nữa à?”

Cô khiêm tốn thỉnh giáo: “Thêm câu gì?”

Anh nói: “Chúc bạn trai sinh nhật vui vẻ.”

Mặt Tô Dữu Nịnh đỏ ửng.

Anh còn nói: “Nếu ngại quá thì ‘Chúc A Tụng sinh nhật vui vẻ’ cũng được, thấy sao?”

Cô nghĩ một lúc, nói: “Được ạ.”

Tô Dữu Nịnh thêm vào theo lời anh, lại thấy không giống văn phong mình, nên sửa tới sửa lui, cuối cùng chỉ còn lại một câu rất đơn giản: Sinh nhật vui vẻ nha🎂.

Không cần nói rõ là ai, ai nhìn cũng hiểu.

Cái kiểu mập mờ nhỏ nhỏ như vậy lại càng ngọt ngào, Trần Gia Tụng cực kỳ hài lòng, còn muốn đòi thêm: “Có thể thêm một trái tim không.”

“Được.”

“Anh muốn tim màu hồng.”

“Dạ…”

“Rồi thêm ôm, hôn gió, dễ thương, đỏ mặt, mắt trái tim, với tim màu xanh, tím, cam, vàng mỗi màu một cái.”

“…”

Anh sắp nói hết bộ emoji đến nơi rồi, Tô Dữu Nịnh chậm rãi làm theo, cuối cùng hỏi: “Vậy được chưa ạ?”

Cậu chủ “hạ chỉ”: “Được, đăng đi, tốt nhất là tag anh ở phần bình luận nữa.”

“…”

Khó khăn lắm mới bấm đăng xong, tải lại trang, cô còn chưa kịp vào phần bình luận thì điện thoại đã bật ra một tin nhắn không chút cảm xúc nhưng cảm xúc lại như bùng nổ:

[Trương Nhiễm: ???????????????????]

Một tiếng sau, trong quán tôm hùm đất quen thuộc.

Trương Nhiễm thấy như trời sập: “Giải thích.”

Tô Dữu Nịnh cúi gằm cái đầu nhỏ, chủ yếu là xấu hổ.

Trần Gia Tụng thì khoanh tay tựa ra sau ghế, không vui vẻ gì, nhưng lại rất vui vẻ, nhướng mày nói: “Lần sau mình đổi quán khác được không, quán tôm hùm đất mùi nặng quá, tôi về tắm phải tắm rất lâu.”

Trương Nhiễm thua luôn: “Bây giờ là lúc nói mấy chuyện này hả?”

Trần Gia Tụng: “Vậy nói gì.”

“Hai người.” Trương Nhiễm không nhịn nổi, “Chuyện lúc nào, sao hai người có thể giấu tôi chứ.”

Trần Gia Tụng: “Lần trước không phải đã nói rồi à.”

Trương Nhiễm: “Lúc nào.”

Trần Gia Tụng: “Bọn tôi là cặp đôi, cậu là combo.”

“…” Trương Nhiễm hoa mắt chóng mặt, “Không phải nói đùa à?”

Cậu chủ bày tỏ: “Tôi chưa từng đùa.”

“…” Trương Nhiễm bình tĩnh lại vài giây, miễn cưỡng chấp nhận cách giải thích này, chỉ biết trách mình hồ đồ, nhìn người không chuẩn, nhưng nghĩ thêm vài giây, anh ấy vẫn thấy tủi thân: “Không phải đã nói bạn bè đi với nhau cả đời sao, giờ hai người hẹn hò rồi, thế tôi là cái gì.”

“Cậu là người hay so đo.”

“…”

“Không hài lòng? Vậy làm phù rể kiêm người chứng hôn cho bọn tôi thế nào.” Trần Gia Tụng không có kiên nhẫn dỗ, “Kết hôn sẽ báo với cậu đầu tiên, vậy được rồi chứ.”

“…” Trương Nhiễm nhìn anh với ánh mắt phức tạp, “Cậu nghĩ xa thật đấy.”

“Biết đâu Dữu Tử chỉ chơi đùa với cậu thì sao.” Giờ Trương Nhiễm không còn tin phụ nữ nữa, dù đó có là bạn từ nhỏ của mình, “Có lẽ chơi chán rồi sẽ đá cậu, cậu đừng có mơ đẹp quá, còn kết hôn á, hẹn hò nổi một tháng không còn chưa biết.”

Mặt cậu chủ trong nháy mắt đen sì.

Trương Nhiễm lập tức ngộ ra: “Ồ, còn chưa đủ một tháng hả, thế tôi hiểu rồi.”

“Hiểu cái con khỉ.” Sự nhẫn nại của Trần Gia Tụng cạn sạch: “Miệng độc như vậy, sao, dạo này bạn gái cũ chưa quay lại ‘chơi’ cậu à?”

Trương Nhiễm vô thức đáp: “Chưa…” Nói xong mới thấy giọng mình nghe còn hơi tiếc nuối, vội vàng chữa, “Không phải, cái gì gọi là dạo này chưa quay lại… Cho dù cô ấy có khóc lóc cầu xin, tôi cũng không bao giờ quay lại, được chưa.”

Trần Gia Tụng ừ ừ qua loa: “Cậu tự lừa được mình là được.”

Trương Nhiễm: “…”

Hai anh em mỗi người nói một câu, kết quả là đôi bên đều tổn thương, không ai vui vẻ gì, Trần Gia Tụng vung tay gọi một két bia.

Trần Gia Tụng: “Nói trước, tôi không uống với cậu đâu.”

Trương Nhiễm: “Không cần, tôi tự mua say không được à?”

Tô Dữu Nịnh dè dặt nhìn đối diện rồi lại liếc sang bên cạnh, vừa vặn chạm phải ánh mắt u oán của Trần Gia Tụng, lập tức nhỏ giọng nói: “Em sẽ không như vậy đâu…”

Tâm trạng cậu chủ lại tốt lên: “Anh biết ngay anh là người đặc biệt với em mà.”

Trương Nhiễm sốc: “Cậu buồn nôn quá.”

Trần Gia Tụng: “Bớt ghen tị đi.”

Một mình Trương Nhiễm uống liền mấy chai, thất tình chưa đầy một tháng, lòng thì chưa cứng cáp hơn là bao, nhưng tửu lượng lại tăng đáng kể, tới lúc này vẫn chưa say.

Trần Gia Tụng bình thản bóc tôm cho Tô Dữu Nịnh, đút cô ăn, nhét cho hai má nhỏ của cô phồng lên, nhìn rất có cảm giác thành tựu.

Trong lúc lơ mơ say, Trương Nhiễm liếc nhìn hai người đối diện, men vào rồi thì miệng cũng mềm, bắt đầu nói lời thật lòng: “Nhìn thế này… thật ra hai người cũng khá là xứng đôi đấy.”

“Cảm ơn.” Trần Gia Tụng khẳng định, “Cậu rất có mắt nhìn.”

Trương Nhiễm: “Chúc mừng sinh nhật nhé, anh em cạn ly.” Nói xong lại nốc thêm nửa chai.

“Đủ rồi đấy.” Trần Gia Tụng bắt đầu thấy đau đầu: “Cậu có biết mình nặng lắm không, lần nào đỡ cậu lên xe tôi cũng mệt muốn chết.”

Trương Nhiễm “Đàn ông không được nói mình không được.”

“…” Say chết luôn cho rồi.

Tô Dữu Nịnh ăn no căng, một bàn đồ ăn mà chỉ có mỗi mình cô ăn là chính, đến cuối cùng cô lắc đầu nói ăn không nổi nữa, liếc thấy mấy chai rượu xanh xanh đỏ đỏ trên bàn, hơi khát, không nhịn được nhỏ giọng hỏi Trần Gia Tụng: “Em có thể uống một chút được không.”

Cậu chủ nhướng mày: “Được, uống đi.”

Cô không tin nổi: “Thật sự được ạ?”

“Tất nhiên rồi.”

Trước đây anh không cho cô uống rượu là sợ cô say rồi làm bậy mà không chịu nhận, giờ thì sợ gì nữa?

Anh còn ước cô uống say rồi về nhà nhào lên người anh.

Trần Gia Tụng nhìn qua một lượt, chọn một chai rượu trái cây độ cồn thấp, rót cho cô một ly, hào phóng nói: “Uống đi.”

Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn nâng ly, ừng ực mấy ngụm là uống hết rồi ngẩng đầu nhìn anh với đôi mắt long lanh.

“… Ý gì đây.” Anh chịu thua, “Còn muốn uống nữa hả?”

Cô nhỏ giọng nói: “Cái này ngọt ngọt…”

“…”

“Ngọt cũng không được uống nhiều.” Trần Gia Tụng nhớ rất rõ cô uống một ly là gục, anh không vui lắm rót cho cô ly thứ hai, nhưng nhìn đôi mắt ươn ướt tràn đầy mong đợi của cô, anh lại mềm lòng, “Chỉ được uống thêm một ly nữa thôi, uống xong chúng ta về nhà.”

Trương Nhiễm say gục rồi lại bật dậy, lưỡi líu lại: “Về… về nhà ai…”

Trần Gia Tụng bắt đầu đau đầu: “Không liên quan gì tới cậu, ngủ đi.”

Trương Nhiễm lại đổ cái rầm xuống bàn: “Ồ.”

Cậu chủ đúng là có hơi chịu hết nổi, không hiểu quán này có vấn đề gì, sao lần nào ba người đến cũng phải có hai người say bét nhè.

Cuối cùng anh đen mặt lần lượt thu dọn chiến trường.

Đợi đưa được con ma men thất tình về nhà, thời gian cũng đã không còn sớm.

Vừa vào cửa, Tô Dữu Nịnh lại bắt đầu c** đ*, lần này còn khó nhịn hơn cả trước đây, trước khi cô kéo khóa váy xuống hết, Trần Gia Tụng đã bế ngang cô lên, vừa ôm lên lầu vừa lịch sử hỏi: “Em tự tắm hay anh tắm giúp?”

Cô chậm rãi nghĩ nghĩ: “Em tự tắm.”

“Tại sao?”

“Ngại…”

“Được.” Bình thường anh có thể mặt dày quấn lấy, nhưng cô uống say rồi thì lại khác, anh không phải kiểu người nhân lúc người ta say mà chiếm lợi.

Trần Gia Tụng vặn sẵn nước ấm cho cô, lấy đồ sạch để bên cạnh, trước khi ra khỏi phòng tắm còn dặn đi dặn lại: “Không được đang tắm mà ngủ quên, nhiều nhất là hai mươi phút, tắm không xong là anh vào đấy, rõ chưa.”

Cô cảm ơn, hôn “chụt” lên một bên má anh, ngoan ngoãn đáp: “Rõ rồi.”

Quả nhiên.

Say rồi là lại rất mê anh.

Cậu chủ hài lòng xoa đầu cô, sau khi ra cũng vào phòng tắm bên ngoài tắm thơm tho sạch sẽ.

Về lại phòng ngủ, lần đầu tiên anh chọn một chiếc áo choàng tắm đen cổ mở rộng để lộ dáng người, hết sức hào phóng nằm lên giường, chuẩn bị sẵn sàng để cô tìm tới.

Tô Dữu Nịnh sấy khô tóc rồi đi ra, liếc anh một cái, ngoan ngoãn trèo lên giường.

Trần Gia Tụng chỉnh đèn tối xuống, mập mờ nói: “Anh chuẩn bị xong rồi.”

Cô gật gật đầu, nhỏ giọng nói: “Ngủ ngon ạ.”

?

Nhìn cô sắp chui hẳn vào chăn ngủ luôn, Trần Gia Tụng túm cổ tay cô lại, kéo người về trước mặt: “Cứ như vậy ngủ à? Em có phải quên gì rồi không?”

Cô chớp mắt chậm rãi, nghĩ mãi không ra, ngoan ngoãn hỏi: “Quên gì ạ?”

“Hôn anh chứ gì nữa.” Cậu chủ cố tình nới lỏng đai áo, để lộ mảng cơ bụng săn chắc với đường nét đẹp mắt, tiếp tục ám chỉ, “Em không muốn hôn anh à, mấy lần trước anh mới nói câu đầu tiên em đã nhào qua hôn rồi, hôm nay sao lại không hôn.”

Tô Dữu Nịnh suy nghĩ rất nghiêm túc, rồi nói: “Vì lúc trước em thấy anh ồn quá.”

Anh không hiểu: “Giờ anh không ồn à?”

Cô nói: “Em quen rồi.”

“……”

Mặt cậu chủ sa sầm hẳn, chủ yếu là tủi thân. Anh im lặng vài giây, quyết định vẫn nên hỏi cho rõ: “Vậy anh phải làm gì em mới chịu hôn anh?”

Tô Dữu Nịnh nhìn ngắm đôi mắt dài đẹp của anh một lát, đáp: “Không cần làm gì hết…”

Tim anh vỡ vụn: “Tại sao.”

Là không muốn hôn anh đến thế sao.

Cô chậm rãi dịch sát lại gần anh hơn, bàn tay mềm mại đặt lên vai anh, rồi cúi xuống, vùi mặt vào hõm cổ anh, hít một hơi thật sâu.

Trần Gia Tụng yên lặng chờ.

Cô ngẩng dậy, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên môi anh, hôn xuống thật nhẹ, lúc chạm vào còn khẽ thì thầm.

“Anh không cần làm gì, em cũng rất muốn hôn anh.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
📛 Mua Chặn Quảng Cáo
Gói chặn quảng cáo
Giá: 19.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 38.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 149.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng