Men Tình Đêm Hương Cảng - Hỉ Phúc

Chương 54: Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết?




Nhân lúc đang là giờ hành chính, Trần Việt rảnh rỗi không có việc gì làm liền tổng vệ sinh nhà cửa.

Không phải ngày nào anh cũng phải đến công ty điểm danh.

Tuy nhiên việc dọn dẹp bình thường không phải do anh làm, Tống Thù Đồng có thuê người giúp việc đến dọn dẹp theo giờ.

Khi dọn đến thư phòng của Tống Thù Đồng, anh nhìn thấy cuốn lịch để bàn trên bàn làm việc của cô.

Rõ ràng vẫn là tháng Mười Một, nhưng lịch đã được lật sang tháng Mười Hai.

Và có một ngày nào đó được khoanh tròn bằng bút đỏ.

Hơn nữa ở mấy ngày trước đó, Tống Thù Đồng còn nắn nót viết thêm hai chữ nhỏ: Na Uy.

Trần Việt nhìn thấy mà khóe mắt cong cong.

Chính anh còn chưa để tâm đến lời nói bâng quơ của đối phương, không ngờ cô lại nghiêm túc đến vậy.

Vậy thì bây giờ người cần sắp xếp lịch trình trước ngày này không chỉ có một mình cô. Trần Việt nhanh chóng đưa ra quyết định sẽ không tổ chức tiệc tùng linh đình gì trong năm nay.

Đứng ở góc độ của Trần Việt, Tống Thù Đồng là một người trẻ tuổi đầy tham vọng.

Sự trẻ trung xinh đẹp của cô cũng không che giấu được năng lực xuất chúng.

Cho nên anh sẵn sàng tác thành cho tham vọng của cô.

Nếu cô cần một cuộc liên hôn, tại sao người đó không thể là anh?

Trước đây Trần Việt cũng từng là một trong những kẻ to mồm tuyên bố “trước 30 tuổi không kết hôn”, nhưng chưa đầy nửa năm, anh đã phản bội lại chính mình của thời trẻ trâu ấy.

Con người quả nhiên hay thay đổi.

Nhưng Trần Việt không tự phụ đến thế, anh còn giấu Tống Thù Đồng một chuyện rất quan trọng.

Cô sẽ tức giận.

Nhưng Trần Việt rất mong chờ chuyến đi Na Uy kia, anh không muốn nó tan thành mây khói.

Cho nên thời điểm thú nhận sự thật, anh muốn lùi lại một chút, để tham luyến sự dịu dàng của cô bạn gái này thêm chút nữa.

Thời gian này Trần Việt chủ yếu chỉ ra ngoài vào ban ngày.

Chiều nay anh đi thị sát các cửa hàng bán lẻ trong trung tâm thương mại, lượng khách không nhiều không ít, coi như ổn định.

Trang sức châu báu không phải nhu yếu phẩm hàng ngày. Nhưng thỉnh thoảng vẫn có những khách hàng lớn bất ngờ ghé thăm.

Khi Trần Việt đến, các nhân viên bán hàng đang tiếp đãi một vị khách trẻ tuổi.

Là nam giới.

Anh ta nhìn tủ nhẫn kim cương rực rỡ, cuối cùng cau mày lắc đầu.

Quản lý thấy anh ta ăn mặc sang trọng, lập tức tiến lên giới thiệu những mẫu đắt tiền hơn, đồng thời thông báo họ có dịch vụ thiết kế riêng. Dù sao chỉ cần tiền nong đầy đủ, nhẫn đẹp đến đâu cũng làm được.

Trần Việt nghe đối phương nói: “Tôi muốn cầu hôn vào tháng Một, có kịp thời gian không?”

Quản lý nói gì đó, Trần Việt không nghe rõ, anh nheo mắt nhìn chằm chằm người thanh niên kia.

Trước đây nghe tin Biên gia có ý định liên hôn với Tống gia, Trần Việt đã tìm hiểu về Biên Thời Lễ. Dù không tìm hiểu thì anh cũng biết anh chị của anh ta, dung mạo có vài phần giống nhau.

Cầu hôn vào tháng Một?

Bình thường mà nói, đối tượng muốn kết hôn sẽ không thay đổi trong thời gian ngắn như vậy.

“Trần tổng ? Trần tổng?” Gavin bên cạnh gọi hai tiếng.

Trần Việt mới hoàn hồn lại.

Sự gián đoạn này khiến anh bỏ lỡ câu nói tiếp theo của chàng thanh niên tóc vàng kia:

“Chúng tôi dự định đính hôn vào tháng Một, trước khi đính hôn, tôi muốn cho cô ấy một nghi thức cầu hôn.”

Cầu hôn là gợi ý của chị gái Biên Thời Thanh.

Ở độ tuổi của họ nhìn nhận chuyện tình cảm của người trẻ, cũng không cảm thấy là chuyện gì to tát. Kể cả nhà gái cân nhắc hôn nhân vì lợi ích. Tình cảm mà, đều có thể bồi đắp được.

Gia đình có tiền có thế như họ, khi xem xét bạn đời, nhân phẩm quan trọng hơn tình cảm. Chỉ cần là người không tệ, sẽ không gây ra rủi ro cho tương lai là được.

Sự toan tính của Tống Thù Đồng không ảnh hưởng đến toàn cục.

Tuy không phải lựa chọn tốt nhất, nhưng ai bảo cậu em út nhà họ thích chứ?

Biên Thời Lễ bị việc Tống Thù Đồng đồng ý đính hôn làm cho mụ mị đầu óc.

Chỉ cần đính hôn là họ thành vị hôn phu hôn thê, là một đôi trong mắt người khác.

Phải đến khi bà chị nhắc nhở muốn bồi dưỡng tình cảm thì phải có thái độ, Biên tiểu thiếu gia mới hưng phấn chạy đi đặt nhẫn cầu hôn.

Bên này Trần Việt vừa được trợ lý gọi hoàn hồn.

“Trần tổng, anh sao thế?”

Trần Việt lắc đầu: “Không sao.”

Anh cảm thấy có chút bất an, như điềm báo sắp có chuyện gì đó vượt khỏi tầm kiểm soát.

Gần đây Tống Doãn Đình liên lạc với anh thường xuyên hơn, Trần Việt lười đến mức chẳng buồn xã giao lấy lệ, anh thấy phiền phức.

Điều duy nhất an ủi Trần Việt là bạn gái anh dạo này rất dính người.

Đặc biệt là cuối tuần không phải làm việc, ban ngày cô cũng sẵn sàng phối hợp cùng anh “ban ngày tuyên dâm”.

Căn hộ đó chỉ có hai người họ, mỗi góc nhà đều có thể trở thành nơi phóng túng.

Trần Việt cảm thấy trái tim mình sắp bị người này lấp đầy.

Ánh mắt Tống Thù Đồng nhìn anh gần đây luôn rất quyến luyến, đôi mắt xinh đẹp chứa đựng tình cảm nồng nàn, đôi khi Trần Việt cảm thấy mình như chết đuối trong ánh mắt ấy.

Trên mạng có câu nói, nhìn nhau đắm đuối là sự hôn môi về mặt tinh thần.

Hiện tại Trần Việt đã lờ mờ hiểu được ý nghĩa của câu nói mà trước đây anh cho là sến súa này.

Bây giờ chỉ cần nhìn cô chăm chú một lúc, dù cách nhau một khoảng, anh cũng có xúc động muốn hôn cô.

Trần Việt không biết giải thích sự xúc động này thế nào.

Người chủ động không chỉ có Tống Thù Đồng, rất nhiều lúc Trần Việt chỉ muốn hôn một cái, nhưng hôn rồi, cơ thể anh lại thành thật biểu đạt d*c v*ng của mình.

Trạng thái hận không thể dính lấy nhau mọi lúc mọi nơi khiến Trần Việt nhận ra, có lẽ bây giờ mới thực sự là thời kỳ cuồng nhiệt trong tình yêu của họ.

Trần Việt cũng không biết rằng, thực ra những đêm gần đây, sau khi anh đã ngủ say, người phụ nữ bên cạnh sẽ nghiêng đầu trong bóng tối, dùng ánh mắt phác họa từng đường nét của anh.

Tống Thù Đồng làm việc có nguyên tắc riêng. Cô không cho rằng mình đúng, cũng không cho rằng mình sai.

Để đạt được mục đích, cô có thể mang cả cuộc hôn nhân của mình ra làm vật trao đổi, huống chi là vứt bỏ một người đàn ông.

Tống Thù Đồng biết mình thích người đàn ông này, nhưng thích điểm gì cụ thể thì cô lại khó tổng kết. Đẹp trai, hợp nhau chuyện giường chiếu, biết nấu ăn, hiểu chuyện… Đó đều là ưu điểm của anh.

Những gì Tống Thù Đồng có thể làm cho anh, ngoài việc đưa tiền, có lẽ chính là tuân thủ lời hứa ban đầu của cô.

Trong thời gian ở bên nhau, họ trung thành với đối phương.

Tống Thù Đồng đã thỏa thuận với Biên Thời Lễ, sau tháng Mười Hai mới liên lạc lại.

Tin tức liên hôn giữa Tống gia và Biên gia tạm lắng xuống, trong thời gian ngắn dường như không thấy có tiến triển gì, nhưng đồng thời, phía Trần gia cũng bặt vô âm tín.

Cuối tháng Mười Một, Cảng Thành đón đợt không khí lạnh nghiêm túc đầu tiên trong năm, kèm theo mưa phùn.

Tống Thù Đồng ra ngoài mặc một chiếc áo khoác dài thời thượng và xinh đẹp.

Không biết từ lúc nào Trần Việt nhận ra trạng thái của bạn gái gần đây không đúng lắm.

Căn cứ vào dấu vết anh dọn dẹp trong thư phòng, kế hoạch đi Na Uy đã được chốt.

Nhưng gần đây cô rất thích bảo anh vào bếp, tần suất tặng quà cũng cao hơn hẳn, hầu như ngày nào về cô cũng mang cho anh thứ gì đó, những món đồ trị giá vài trăm ngàn đến cả triệu tệ nói tặng là tặng.

Đặc biệt là có một đêm, trên người cô còn vương lớp mồ hôi mỏng, cô nằm sấp trên ngực anh, ngón tay thon dài vẽ vòng tròn trên ngực anh, khẽ nói: “Em định mua một căn hộ ở Minh Phong cho anh, nếu anh không có ý kiến gì thì mấy hôm nữa anh chuẩn bị giấy tờ, chúng ta đi mua nhé?”

Trần Việt khựng lại.

Diện tích Cảng Thành nhỏ hẹp, khiến một số dự án bất động sản trở nên đặc biệt khan hiếm và đắt đỏ đến mức vô lý.

Trần Việt biết dự án này. Theo anh biết, từ khi mở bán, giá giao dịch chưa bao giờ là con số nhỏ, thậm chí còn phải xác minh tài sản mới được xem nhà.

“Sao em hào phóng thế?” Trần Việt hôn cô, v**t v* mái tóc đen mượt mà.

Theo lý thuyết, lời nói của nam nữ trên giường thường bị giảm độ tin cậy.

Trước đây Trần Việt từ chối cô mua nhà là lo vấn đề đứng tên. Còn bây giờ là không muốn cô tốn kém.

Từ khi quyết định sẽ thú nhận, ở một mức độ nào đó Trần Việt cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Bất kể mối quan hệ này phát triển thế nào, trước sau gì họ cũng phải thẳng thắn với nhau.

Nhưng lần này Tống Thù Đồng không quá để ý đến ý muốn của anh.

“Em đã xem trúng mấy căn rồi, đến lúc đó chọn một trong số đó, anh chỉ cần chuẩn bị giấy tờ và có mặt là được.”

Sự cường thế này thật khiến người ta mê muội.

Trần Việt hé miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng anh lại đè Tống Thù Đồng xuống dưới thân lần nữa.

Quan hệ t*nh d*c quá thường xuyên không tốt cho sức khỏe. Nhưng gần đây đối với hai người này, nó giống như thuốc phiện. Sự va chạm da thịt mang lại thỏa mãn và kh*** c*m sâu sắc, k*ch th*ch thần kinh, cũng làm gia tăng dục niệm.

Sự phóng túng này cũng không kéo dài quá lâu.

Tống Thù Đồng có chuyến công tác nước ngoài, nên mấy ngày tới họ không có cơ hội gặp mặt.

Hôm đó sau khi tỉnh dậy, cô nhìn người đàn ông tối qua chen chúc chung một gối với mình hồi lâu. Tay anh không chỉ gác lên người cô, mà còn không biết từ lúc nào đã luồn vào trong vạt áo.

Dường như con người ta luôn theo bản năng thích những thứ mềm mại.

Tống Thù Đồng gỡ tay anh ra, cô xuống giường.

Trần Việt tỉnh dậy không lâu sau đó, ánh sáng trong phòng ngủ vẫn còn mờ tối, anh nằm nhìn Tống Thù Đồng đứng cuối giường thay quần áo.

Cô cởi từng món một, rồi lại mặc từng món một vào.

Khi thay đồ xong, Tống Thù Đồng quay lại mới bắt gặp ánh mắt của Trần Việt.

Anh có chút lưu manh: “Dáng em đẹp thật đấy.”

Tống Thù Đồng lườm anh, anh cũng đâu thiếu cơ hội nhìn hay sờ, không biết còn ngạc nhiên cái gì.

Cô ngồi xuống mép giường, v**t v* khuôn mặt Trần Việt.

“Em đi đây, anh nghỉ ngơi cho tốt nhé,” cô nghĩ ngợi một chút rồi dặn dò, “Mấy ngày này anh nhớ chuẩn bị sẵn giấy tờ, đợi em về đưa anh đi mua nhà.”

Câu nói này như một sự khẳng định cho sự vất vả của đương sự tối qua, Trần Việt nghĩ đến đây thì hơi buồn cười.

Nhưng khi bắt gặp ánh mắt Tống Thù Đồng, anh cảm thấy ánh mắt cô nhìn anh dịu dàng đến lạ thường.

Trần Việt cảm thấy trái tim mình lại bị ai đó nhẹ nhàng cào một cái, hơi ngứa.

“Về sớm nhé.” Anh dặn dò.

Chuyến bay của Tống Thù Đồng khá sớm nên cô phải dậy sớm, thực tế cô vẫn rất buồn ngủ, lên máy bay là cô ngủ bù một giấc đến tối tăm mặt mũi.

Thời tiết bên ngoài không giống Cảng Thành, nơi này đang có tuyết rơi.

Mỗi ngày bận rộn công việc nhưng cô vẫn giữ liên lạc với Cảng Thành.

Cũng chính trong mấy ngày này, Tập đoàn Chân Nguyên nổ ra một quả bom lớn.

Dự án thu mua từng khiến Tống Doãn Đình đắc ý một thời gian, chưa đầy ba tháng sau đã bị phanh phui khoản nợ khổng lồ hơn hai tỷ tệ.

Khoản nợ này tồn tại từ trước khi thu mua.

Mà lúc đó Tống Doãn Đình bỏ ra hơn một tỷ để mua lại toàn bộ công ty được ca tụng là một giai thoại kinh doanh. Giờ đây, nó trở thành một trò cười.

Tống Thù Đồng ở xa tít nước ngoài cũng có người cập nhật tin tức cho cô.

Lúc đó cô chỉ cảm thấy dự án này suôn sẻ quá mức, cứ như có người đang giúp đỡ Tống Doãn Đình vậy.

Truyền thông nghe tin lập tức vào cuộc, chĩa ống kính và chủ đề vào vị Thái tử gia tinh anh tuổi trẻ tài cao được Tống gia dày công xây dựng hình ảnh này.

Hơn hai tỷ nợ nần, phân tích kỹ ra thì người phụ trách công ty cũ chắc chắn có trách nhiệm, nhưng Tập đoàn Chân Nguyên cũng không tránh khỏi bị vạ lây.

Sự việc vừa bị phanh phui, Tống gia lập tức trở thành trò cười của Cảng Thành.

Đừng nói đến người làm ba như Tống Gia Thịnh, ngay cả Tống Thù Đồng, người vốn chẳng mong Tống Doãn Đình tốt đẹp gì cũng cảm thấy bốc hỏa.

Tuy nhiên, cô đang ở nước ngoài, nếu bỏ dở dự án trong tay thì lại là một khoản tổn thất lớn. Tống Gia Thịnh đã gọi điện cho cô, muốn cô về dọn dẹp tàn cuộc.

Nhưng lại tiếc dự án trong tay Tống Thù Đồng.

“Thù Đồng, hay con về trước đi, chuyện bên đó ba bảo Doãn Đình sang tiếp quản,” Tống Gia Thịnh ngập ngừng, “Ba biết con có bản lĩnh hơn em trai con, gặp tình huống này nó không xử lý được…”

Tống Thù Đồng ngắt lời: “Ba, với chức vụ của con, chưa đến mức phải chịu trách nhiệm cho việc này. Nếu ba thực sự muốn hỏi ý kiến xử lý của con, con đề nghị Tống Doãn Đình tự nhận lỗi và từ chức.”

“……”

Tống Thù Đồng nói không nể nang chút nào. Tống Gia Thịnh vốn đã bị dư luận và cổ đông chất vấn đến phiền não, lửa giận dễ dàng bị con gái châm ngòi.

“Tống Thù Đồng, có phải mày chỉ chờ xem em trai mày rời khỏi công ty để một mình độc chiếm không? Giờ là chuyện của cả công ty, mày giữ thái độ như vậy, ngày nào tao còn ở đây, mày đừng hòng giành được quyền thừa kế!”

“Tùy ba,” Tống Thù Đồng không hề bị ảnh hưởng, “Ba à, con nhắc ba nhé, bùn loãng thì không trát được tường đâu.”

Người bên kia giận dữ cúp điện thoại.

Cuộc điện thoại này mang lại cho Tống Thù Đồng không ít thông tin, ít nhất cô biết, thằng ngốc Tống Doãn Đình kia thực sự không có năng lực ứng phó.

Lần này, đúng là gây ra họa lớn rồi.

Tống Thù Đồng nhớ lại khi dự án thu mua này đang tiến hành, có một đêm Venus đã tìm gặp riêng cô.

Cô ta nói muốn có một cơ hội quay đầu là bờ, hy vọng Tống Thù Đồng có thể cho cô ta một cơ hội.

Nhưng đêm đó Tống Thù Đồng không tỏ thái độ gì, Venus nói sẽ chứng minh cho cô xem.

Khi cô dìu dắt Venus không hề giấu nghề, Tống Doãn Đình không phát hiện ra công ty bị thu mua có vấn đề, chẳng lẽ Venus cũng không phát hiện ra sao?

Tại Cảng Thành.

Tống Doãn Đình đã hai ngày không đến công ty, thậm chí không ra khỏi nhà.

Giờ chỉ cần xuất hiện bên ngoài là phóng viên vây quanh chĩa máy quay vào mặt, tranh nhau hỏi nguyên nhân anh ta bị lừa là gì, có phải nhận hối lộ nên mới phạm sai lầm lớn như vậy không.

Lâm Tĩnh Vi nhìn bộ dạng sa sút của con trai mà lo lắng khôn nguôi. Lần này là việc công, không phải việc tư, hội đồng quản trị đã nảy sinh nghi ngờ về năng lực của Tống Doãn Đình.

Tống lão tiên sinh bị thằng cháu quý hóa làm cho tức đến nhập viện.

Ban đầu Lâm Tĩnh Vi cầu xin chồng đẩy một nhân viên ra chịu tội thay, Tống Gia Thịnh tức giận quát: “Bà tưởng hội đồng quản trị và phóng viên là lũ ngu à? Nó mới chỉ là giám đốc thôi, đẩy phó giám đốc hay trợ lý ra chịu tội thay thì ai tin?”

“Dự án này là tôi đích thân phê duyệt cho nó, cấp trên trực tiếp của nó cũng chưa qua tay nhiều, bà muốn bảo ai chịu tội thay? Tôi à?”

Hơn hai tỷ, tập đoàn không phải không có. Nhưng dựa vào đâu mà phải chịu khoản lỗ nặng này?

“Doãn Đình,” Lâm Tĩnh Vi bỗng lay vai con trai, “Con đi tìm Trần Việt xem sao, trước đây chẳng phải cậu ta muốn liên hôn với Tống gia à? Liên hôn không thành thì làm ăn cũng được mà.”

Mắt Tống Doãn Đình sáng lên một chút, nhưng rất nhanh lại tối sầm xuống.

“Trước kia là trước kia, giờ tình cảnh thế này, ai chẳng tránh chúng ta như tránh tà?”

“Biết đâu cậu ta nguyện ý đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết thì sao?”

Công ty bị thu mua nổ ra khoản nợ trên trời, chuyện này dư luận nhất thời sẽ không có chuyển biến lớn. Xử lý cũng cần thời gian, nhưng nếu hiện tại xuất hiện một đối tác mới đủ sức nặng, có thể di dời sự chú ý của truyền thông, đồng thời vãn hồi ấn tượng của hội đồng quản trị đối với Tống Doãn Đình.

Một mũi tên trúng hai đích.

Tống Thù Đồng biết rõ chuyện này khiến cả công ty đau đầu. Vốn dĩ cô không vội.

Kết quả chỉ qua một ngày, cô nhận được tin: Thái tử gia của Minh Thịnh, người tên là Trần Việt kia, muốn thiết lập quan hệ hợp tác với Tập đoàn Chân Nguyên.

Đang lúc đầu sóng ngọn gió, một doanh nghiệp có danh tiếng tốt như Minh Thịnh lại đến “đưa than ngày tuyết”?

Thằng ngốc Tống Doãn Đình còn đặc biệt nhắn tin khoe khoang, nói hai công ty sắp hợp tác, Tống gia sẽ tổ chức tiệc tối riêng, đến lúc đó Trần Việt sẽ chính miệng công bố sự hợp tác này. Còn mời đủ loại truyền thông đến đưa tin.

Trong tình cảnh Chân Nguyên đang bị bủa vây bởi tin tức tiêu cực, việc có một đối tác mạnh mẽ mới có thể nâng cao danh tiếng công ty một cách hiệu quả trong thời gian ngắn.

Nếu marketing khéo léo, sẽ thành câu chuyện Thái tử Trần gia không nỡ để minh châu phủ bụi trần, ra tay nghĩa hiệp.

Tống Thù Đồng nhìn tin nhắn, cô nheo mắt lại.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
📛 Mua Chặn Quảng Cáo
Gói chặn quảng cáo
Giá: 19.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 38.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 149.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng