Ma Tôn Mang Thai Con Ta

Chương 21: Sợ hãi




Tạ Trích Tinh xụ mặt bước ra khỏi phòng, đi mãi cho đến nơi trống trải bên ngoài mới miễn cưỡng kìm được cảm giác buồn nôn. Tuy hắn mang thể chất thuần âm, nhưng trừ mỗi năm hai lần phát chứng âm hàn ra, xưa nay chưa từng mắc chứng bệnh nào khác, cảm giác khó chịu rõ ràng thế này là lần đầu tiên xuất hiện.

Triệu Vô Trần yêu con như mạng, trong chuyện ăn uống hằng ngày của Triệu Thiếu Khanh tuyệt đối không thể có sai sót… Nếu bát cháo kia không có vấn đề, vậy người có vấn đề là hắn. Tạ Trích Tinh trầm tư giây lát, nghiêm mặt phất tay lên, giữa không trung lập tức hiện lên một làn khói đen, hai Ma tướng từ đó bước ra.

“Thiếu chủ.”

“Thiếu chủ.”

“Canh giữ Ngự Kiếm Tông kỹ càng, một con ruồi cũng không được phép lọt ra ngoài.” 

Tạ Trích Tinh lạnh nhạt ra lệnh: “Ta cần bế quan 1 ngày.”

Hắn nhất định phải làm rõ nguyên do của sự khác thường này.

Hai Ma tướng cùng cúi đầu nhận lệnh: “Dạ!”

Phía bên kia, trong phòng ngủ của Triệu Thiếu Khanh.

Tuy không biết Tạ Trích Tinh vừa xảy ra chuyện gì, nhưng sau khi hắn rời đi, không khí trong phòng lập tức nhẹ nhõm hơn hẳn.

Tiêu Tịch Hòa mỉm cười trả lại hạt châu cho Triệu Thiếu Khanh, Liễu An An bước lên bắt mạch cho hắn, còn cô quay sang quan sát chiếc bát nhỏ đặt trên bàn, cháo thịt trong bát mềm nhuyễn, có màu hơi sẫm, miễn cưỡng còn có thể phân biệt được vài loại nguyên liệu như bào ngư, tôm xay, thịt heo…

Đều là thứ quý giá, nhưng trộn chung lại nấu thành một món thế này, vừa xấu vừa khó ăn còn chưa nói, e rằng cũng chẳng còn bao nhiêu bổ dưỡng.

“Thiếu tông chủ, chờ bắt mạch xong ngài nhớ dùng bữa nhé, để nguội cháo sẽ bị tanh.” Đệ tử mang cháo lên còn không quên nhắc nhở.

Khóe miệng Triệu Thiếu Khanh hơi cong lên: “Được.”

Thái độ dù ôn hòa nhưng nghe ra chẳng mấy hứng thú với món ăn, Tiêu Tịch Hòa nhướn mày, nhoẻn miệng hỏi: “Thiếu tông chủ thích bữa sáng thế này sao?”

“Không thích.” Triệu Thiếu Khanh cười nhạt, dù nói không thích nhưng giọng điệu dịu dàng chẳng hề có ý oán trách nào: “Nhưng ta mang thân thể người phàm, dù mỗi ngày có dùng thêm linh dược cũng phải ăn thêm ngũ cốc tạp lương. Cũng vì dạo này ta ăn ít quá nên cha ta mới cất công cho nấu bát cháo này, muốn bồi dưỡng thêm cho ta.”

“Đảo lộn gốc ngọn rồi đấy, bát cháo nhiều dầu mỡ thế này với dạ dày hiện tại của ngài rất khó hấp thụ được, chưa kể bên trong bỏ quá nhiều hương liệu, còn ninh đặc quánh như vậy.”

Tiêu Tịch Hòa lắc đầu, tỏ vẻ chẳng đồng tình: “Vừa chẳng bổ dưỡng vừa khó nuốt, chỉ khiến khẩu vị của ngài càng tệ hơn thôi chứ chẳng có ích gì.”

Cô thẳng thắn chê món cháo thịt chẳng ra gì, đệ tử bên cạnh vội hỏi thăm: “Vậy… vậy bây giờ phải làm sao?”

Tiêu Tịch Hòa vốn định nói “Để ta làm”, nhưng lời đến bên miệng còn chưa kịp thốt ra ngoài, Liễu An An đã ho một tiếng.

Tiêu Tịch Hòa ngay lập tức nhớ tới tên sát thần nào đó vẫn còn ở trong Ngự Kiếm Tông, nếu cô muốn giữ mạng, tốt nhất đừng bén mảng tới nhà bếp nữa.

Trong phòng ngủ bỗng chốc rơi vào một khoảng thinh lặng ngắn ngủi, Liễu An An chủ động tiếp lời: “Tốt nhất nên nấu mấy món dễ tiêu hóa thôi.”

Tiêu Tịch Hòa gật đầu: “Nấu bát mì dương xuân đơn giản, chỉ cần nêm dầu vừng và muối, thêm tí hành hoa băm nhỏ là được, ngoài ra không bỏ gì khác.”

Đệ tử hiểu ra vội vàng bưng khay rời đi, Tiêu Tịch Hòa nhân lúc ấy mở cửa sổ cho thoáng khí, chẳng mấy chốc mùi cháo thịt nồng nặc đã tan biến sạch.

Dù Triệu Thiếu Khanh không nói nửa lời chê bai, nhưng khi không khí trong phòng trở nên trong lành, hắn còn lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm. Tiêu Tịch Hòa không bỏ lỡ vẻ vui mừng trong đáy mắt hắn, khóe môi cô cũng cong lên: “Thật ra, nếu ngài không thích thì cứ nói thẳng, cảm nhận của người bệnh mới là quan trọng nhất.”

“Cha bận lòng vì ta, người làm con như ta không nỡ phụ tấm chân tình ấy.” Triệu Thiếu Khanh dịu giọng đáp.

… Nhìn xem người ta dịu dàng biết bao nhiêu, hoàn toàn khác hẳn với ai đó tính tình nóng lạnh thất thường.

Tiêu Tịch Hòa cảm động suýt rơi nước mắt, không kìm được còn lấy một quả mơ mình ướp từ trong túi Càn Khôn ra: “Nếm cái này thử đi, giúp khai vị.”

Triệu Thiếu Khanh nhận lấy, nói cảm ơn, cũng chẳng hỏi thêm gì đã cho thẳng vào miệng. Vị ngọt dịu lan nơi đầu lưỡi, tiếp đó là chút chua thanh, Triệu Thiếu Khanh nhướn mày, trong mắt thoáng qua vẻ ngạc nhiên: “Ngon lắm.”

“Nhưng không thể ăn nhiều được, hôm nay chỉ có một quả thôi.” Tiêu Tịch Hòa cười nói.

Triệu Thiếu Khanh cũng bật cười theo: “Đa tạ A Tứ đạo hữu.”

Liễu An An chớp mắt nhìn qua nhìn lại giữa hai người họ, bỗng ngộ ra điều gì đó.

Tiêu Tịch Hòa vốn định nán lại thêm một lát, nhưng chưa kịp nói gì thì Yêu tộc A Vũ lại tới. Vừa bước vào cửa, nàng ta đã lập tức chắn trước người Triệu Thiếu Khanh, trợn trừng mắt nhìn chằm chằm vào Liễu An An không rời, vẫn coi Tiêu Tịch Hòa như không tồn tại.

Tiêu Tịch Hòa: “…”

Xem ra dáng vẻ hiện giờ của cô quả thật chẳng có chút uy h**p nào.

Không muốn dây dưa thêm với kẻ kỳ quái, Tiêu Tịch Hòa kéo Liễu An An khéo léo rời đi. Khi ra đến cửa còn láng mang nghe A Vũ lầu bầu bên trong: “Sao huynh lại ăn thứ nàng ta đưa chứ?”

“A Tứ đạo hữu có lòng tốt thôi mà…”

Tiêu Tịch Hòa và Liễu An An im lặng suốt dọc đường về phòng, sau khi đóng kín hết cửa, Liễu An An mới tấm tắc: “Thiếu tông chủ dịu dàng quá đi!”

Tiêu Tịch Hòa gật gù tỏ vẻ đồng tình.

“Nhưng lấy người như hắn làm chồng lại không ổn, đối xử với ai cũng dịu dàng chẳng có ranh giới nào sẽ dễ khiến người khác càng được đà lấn tới.” Liễu An An tặc lưỡi: “Giả sử hắn không chịu nỗi khổ thể chất thuần âm, muội mà kết đôi đạo lữ với hắn chắc chắn phải luôn đề phòng lũ ong bướm vây quanh kia.”

Tiêu Tịch Hòa khựng lại: “Ai muốn gả cho hắn?”

“Muội chứ ai, chẳng phải muội muốn song tu với hắn để giải độc sao?” Liễu An An không hiểu vì sao tiểu sư muội hỏi ngược lại mình như vậy.

Tiêu Tịch Hòa chớp mắt, bỗng nhiên chẳng biết nên trả lời ra sao.

Liễu An An nhìn cô hồi lâu, bỗng ngộ ra: “Hiểu rồi, lại định bội tình bạc nghĩa nữa hả?”

“… Cái gì mà lại? Ta chưa từng như thế với Ma Tôn đâu.” Tiêu Tịch Hòa nói câu này vẫn thấy hơi chột dạ: “Ta với hắn vốn chỉ là một cuộc giao dịch, ta nấu cho hắn ăn, hắn giúp ta giải độc, ngay từ đầu đã nói rõ ràng hết rồi.”

“Thế sao hắn lại giận dữ đến vậy?” Liễu An An hỏi vặn lại.

Tiêu Tịch Hòa thở dài: “Chắc cảm thấy ta nuốt lời ấy mà. Khi ấy đã nói rõ hắn giúp ta giải độc, ta sẽ nấu cơm cho hắn suốt đời, nhưng mới hơn 2 năm ta đã rời đi. Tỷ không biết một kẻ háu ăn có thể thù hận đến mức nào đâu, trước kia cha ta vì dời quán đi mà suýt chút đã bị khách quen rút dao đâm đấy… Nhưng nói đi phải nói lại, ta cũng đâu thất hứa, lúc đó đã cam kết là hắn phải giải độc hoàn toàn thì ta mới nấu cho hắn cả đời, giờ hắn còn chưa giải hết mà.”

“Muội chỉ đang cố cãi lý thôi.” Liễu An An nhận xét một cách khách quan: “Muội cũng đâu cho hắn cơ hội giải hết độc đâu.”

Tiêu Tịch Hòa nhớ tới dáng vẻ hắn đứng giữa gió tanh mưa máu năm nào, bất giác rùng mình: “Thôi bỏ đi, ta với hắn vốn chẳng chung đường.”

Liễu An An tặc lưỡi, tiện tay moi mấy quả mơ trong túi cô ra, vừa ăn vừa hỏi: “Thế còn Thiếu tông chủ thì sao? Cũng không chung đường à?”

Tiêu Tịch Hòa mỉm cười: “Thiếu tông chủ cũng tốt đó chứ.”

“Nhưng muội không thích hắn.” Liễu An An quả quyết.

Tiêu Tịch Hòa bật cười: “Ta chỉ cần hắn giúp ta giải độc, không cần phải nâng lên đến mức thích hay không thích đâu.” Dù rằng Thiếu tông chủ thật sự khiến người ta vừa nhìn đã thấy thuận mắt.

Nhưng đã từng nếm qua nỗi đau khắc cốt ghi tâm của kiếp trước, cô đã hiểu sâu sắc rằng sức khỏe quan trọng hơn tất thảy. Nếu sau này cô thật sự muốn tìm một người bạn đời, điều kiện tiên quyết chính là người ấy phải khỏe mạnh. Cô tuyệt đối không muốn yêu đường mà ngày ngày phải sống trong nỗi lo sợ rằng phu quân sẽ chết đi bất cứ lúc nào. Thế nên loại người sống nay chết mai như Triệu Thiếu Khanh hoàn toàn không nằm trong phạm vi cân nhắc của cô.

Liễu An An nhún vai: “Cũng may là muội không thích, bằng không qua ít hôm nữa thể nào cũng đau lòng.” Hôm nay nàng ấy vừa bắt mạch cho Triệu Thiếu Khanh, mạch tượng rõ ràng đã yếu hơn hôm qua rất nhiều.

Tiêu Tịch Hòa nhíu mày: “Cũng chưa chắc, nói không chừng Tạ Trích Tinh thật sự có cách cứu hắn thì sao?”

“Mạch đập đã sắp khô kiệt, Thiên Vương lão tử có đến cũng chẳng cứu nổi.” Liễu An An lắc đầu, giọng chắc nịch: “Chỉ e Tạ Trích Tinh cố ý nói vậy để lừa Triệu Vô Trần giúp hắn tìm muội thôi, nếu hắn thật sự lợi hại như thế, sao còn cần chúng ta ở lại đây thay hắn kéo dài hơi tàn cho Thiếu tông chủ?”

Tiêu Tịch Hòa ngẫm nghĩ, quả thật hành động này rất đúng phong cách của Tạ Trích Tinh.

Hai người chuyện trò một lúc rồi lại bắt đầu bàn bạc nghiên cứu về tình hình của Triệu Thiếu Khanh, nhưng còn chưa bàn bạc được phương án hữu hiệu, ngoài cửa bỗng vang lên những bước chân dồn dập, ngay sau đó là tiếng gõ cửa ầm ầm như sấm.

“Hai vị đạo hữu, không hay rồi! Thiếu tông chủ nôn ra máu rồi!”

Hai người thoáng sững sờ, gần như cùng lúc đứng dậy, một người nắm lấy túi Càn Khôn, người kia ôm theo đống dược thảo còn đang hong khô trên bàn vội vã lao ra ngoài.

“Đã xảy ra chuyện gì? Vừa rồi chẳng phải vẫn còn yên ổn sao?” Liễu An An vừa chạy vừa hỏi.

Đệ tử dẫn đường sắc mặt đầy hoảng hốt: “Ta cũng không rõ, khi nãy vẫn còn êm đẹp, bỗng dưng nôn ra máu vậy đó!”

Tiêu Tịch Hòa cau mày: “Có va chạm ở đâu không?”

“Không, ngài ấy vẫn luôn nằm trên giường.”

Liễu An An lại hỏi thêm vài câu, hai người một hỏi một đáp vừa đi vừa phân tích, đợi đến lúc bước vào phòng của Triệu Thiếu Khanh đã nắm rõ toàn bộ tình hình.

Không có dấu hiệu khác thường nào, chỉ đột ngột nôn hộc máu.

Lúc cả hai đến nơi, Triệu Vô Trần và A Vũ đều đã có mặt ở đó. Sắc mặt Triệu Thiếu Khanh trắng bệch, chỉ có đôi môi điểm chút màu đỏ của máu, cả người yếu ớt như bình pha lê mỏng, tưởng chừng chạm nhẹ cũng sẽ vỡ tan.

Vừa thấy hai người bước vào, A Vũ lập tức nổi giận đùng đùng: “Là do các ngươi cho huynh ấy ăn đồ lung tung nên mới khiến huynh ấy thành ra thế này!”

“Đừng nói nhảm.” Liễu An An lạnh nhạt lườm nàng ta, đang định tiến lên bắt mạch cho Triệu Thiếu Khanh bỗng A Vũ lập tức nhe hàm răng sắc nhọn, ra vẻ đe dọa không cho phép nàng ấy tới gần.

Triệu Vô Trần cau mày quát: “Hỗn xược! Còn không mau tránh ra!”

“Nhưng mà…”

“Tránh ra!” Triệu Vô Trần vốn đã chẳng ưa gì con Yêu tộc được con trai mình nhặt về, giờ lại thấy nàng ta còn dám ngăn cản Liễu An An, nhất thời đôi mày căng chặt càng thêm tức giận.

Yêu tộc vốn chẳng hiểu quy củ, nhưng Triệu Vô Trần là cha của Triệu Thiếu Khanh, A Vũ cũng không dám đắc tội. Vào lúc nàng ta cắn môi đứng ngẩn người ra đó, chợt nghe thấy giọng nói yếu ớt của người trên giường: “A Vũ, nghe lời.”

“Thiếu Khanh…” A Vũ lo lắng nhìn về phía hắn.

Triệu Thiếu Khanh gắng gượng cười: “Muội ra ngoài trước đi.”

A Vũ cắn chặt môi, cuối cùng vẫn không cam lòng lui ra ngoài.

Nàng ta vừa đi, Liễu An An đã lập tức tiến lên bắt mạch cho Triệu Thiếu Khanh. Mạch tượng yếu đến mức gần như không còn tìm thấy, sắc mặt nàng ấy trở nên nghiêm trọng lặng lẽ nhìn Tiêu Tịch Hòa, không biết nên nói thế nào.

“Thế nào?” Triệu Vô Trần vội hỏi.

Liễu An An trầm ngâm giây lát mới lựa lời: “Tình hình không được ổn cho lắm.”

“Không thể nào!” Triệu Vô Trần không dám tin, lập tức hỏi con trai: “Món đồ Ma Tôn đưa cho con, con vẫn luôn mang bên người chứ?”

“Vẫn mang.” Triệu Thiếu Khanh nói xong còn nhọc nhằn giơ tay ra, một viên băng phách nhỏ được xâu bằng sợi chỉ đỏ đeo trên cổ tay, càng tôn lên làn da trắng nhợt mong manh của hắn.

Thấy con trai vẫn đeo đúng như lời dặn, Triệu Vô Trần siết chặt nắm đấm, xoay người đi ra ngoài.

Chắc hẳn ông ta đi tìm Tạ Trích Tinh đây mà, Tiêu Tịch Hòa liếc nhìn bóng lưng ông ta, thở ra một hơi: “Thiếu tông chủ, máu ngài vừa nôn ra còn không?”

“Ở bên kia.” Triệu Thiếu Khanh yếu ớt chỉ hướng.

Nhìn theo hướng tay hắn chỉ, Tiêu Tịch Hòa thấy trên mặt đất có một chiếc khăn lụa nhàu nhĩ dính vài đốm máu đen sẫm. Cô tiến lại gần quan sát, trong mắt thoáng hiện vẻ nghi hoặc.

“Có chuyện gì sao?” Triệu Thiếu Khanh hỏi.

“Giống máu bầm hơn.” Tiêu Tịch Hòa đáp.

Liễu An An nghe vậy lập tức đến kiểm tra, cũng gật gù: “Đúng là máu bầm.”

“Vậy kiểm tra thêm phần dạ dày cho Thiếu tông chủ đi.” Tiêu Tịch Hòa nói.

Liễu An An gật đầu, đầu ngón tay ngưng tụ linh lực thuận theo đôi môi hắn dẫn xuống, dò xét vào thẳng trong bụng.

Chốc lát sau, nàng ấy thở hắt ra một hơi dài: “Dạ dày bị tổn thương.”

Biết rõ chứng bệnh sẽ dễ xử lý hơn nhiều, Tiêu Tịch Hòa cũng thả lỏng tinh thần, híp mắt nhìn về phía Triệu Thiếu Khanh: “Ngài chắc chắn mình chỉ ăn quả mơ và mì dương xuân thôi đúng không?”

Triệu Thiếu Khanh hơi ngập ngừng: “Không nhịn được nên có ăn cay một chút.”

Khóe miệng Liễu An An giật giật: “Thân thể suy nhược cỡ này rồi mà còn dám ăn cay, ngài chán thở rồi đúng không?”

Triệu Thiếu Khanh gượng cười cay đắng: “Xin lỗi.”

Liễu An An còn muốn mắng thêm nữa, nhưng Tiêu Tịch Hòa đã giơ tay ngăn lại: “Việc cấp bách trước mắt là phải chữa trị cho hắn trước đã.”

Liễu An An gượng gạo đáp lại một tiếng, bắt đầu lục lọi trong túi Càn Khôn để tìm đan dược trị bệnh dạ dày. Triệu Thiếu Khanh thấy mình thoát khỏi trận trách mắng, còn mỉm cười nhìn về phía Tiêu Tịch Hòa với ánh mắt cảm kích.

Cô chỉ hơi nhoẻn miệng để đáp lại, sau đó chẳng nói thêm gì nữa.

Giải quyết xong việc của Triệu Thiếu Khanh, hai người lập tức rời đi, trên đường trở về phòng còn gặp lại Triệu Vô Trần. Sắc mặt ông ta có vẻ u ám, nhưng khi thấy hai người họ cũng hòa hoãn đi ít nhiều: “Thiếu Khanh thế nào rồi?”

“Đã tìm ra nguyên nhân bệnh, ăn linh tinh làm tổn thương dạ dày. Bọn ta vừa cho hắn uống đan dược, đến tối uống thêm một chén thuốc sắc nữa là sẽ có thể hồi phục lại thôi.” Liễu An An dặn dò: “Sức khỏe Thiếu tông chủ rất yếu, Triệu Tông chủ là bậc trưởng bối, phải trông chừng hắn kỹ càng hơn mới được.”

Nghe nói con trai đã không có gì đáng ngại, Triệu Vô Trần thở phào nhẹ nhõm, lập tức chắp tay thi lễ với hai người họ: “Đa tạ hai vị tiểu hữu.”

Hai người vội vàng chắp tay trả lễ.

Sau khi tách khỏi Triệu Vô Trần, Liễu An An còn không quên hóng chuyện: “Chẳng phải ông ta đi tìm Tạ Trích Tinh sao? Sao giờ lại quay về một mình thế nhỉ?”

“Nhìn sắc mặt ông ta là đoán được ngay mà, Tạ Trích Tinh chẳng buồn để ý đến người không liên quan đâu.” Tiêu Tịch Hòa lắc đầu thầm nghĩ, xem ra Nhị sư tỷ nói đúng, Tạ Trích Tinh vốn không thể cứu nổi Triệu Thiếu Khanh, hắn chỉ hứa hẹn cho có để ép Triệu Vô Trần giúp hắn tìm người mà thôi.

Không hổ danh là Ma Tôn đại nhân, trong việc kéo thù oán lúc nào hắn cũng xuất sắc như thế.

Hai người quay về phòng bắt đầu sắc thuốc, suốt từ chiều đến tận khi trời tối đen, lửa trong lò vẫn chưa tắt.

Liễu An An ngồi trước bếp lò dựng tạm trong sân, uể oải duỗi eo: “Chữa bệnh cho người phàm đúng là phiền phức quá đi thôi, thuốc mạnh quá không dám dùng, đan dược cũng không được uống nhiều, chỉ có thể sắc mấy thứ thuốc thang vừa tốn công vừa tốn thời gian thế này.”

“Ai bảo thuốc nước dễ hấp thụ hơn chứ.” Tiêu Tịch Hòa cũng đứng dậy hoạt động tay chân thư giãn gân cốt, sau đó còn mở siêu thuốc ra nhìn xem: “Sắc thêm một canh giờ nữa là được rồi.”

“Còn một canh giờ nữa lận hả…” Liễu An An than thở.

Tiêu Tịch Hòa bật cười: “Nếu tỷ thấy chán cứ vào phòng nghỉ trước đi, lát nữa thuốc sắc xong ta mang sang cho Thiếu tông chủ là được rồi.”

“Nhưng muội đi một mình không sợ gặp Tạ Trích Tinh à?” Liễu An An hỏi.

Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt: “Vừa nãy ta nghe đệ tử Ngự Kiếm Tông nói Ma Tôn đã đóng cửa nhốt mình trong phòng 1 ngày rồi, chắc hắn đang ngồi thiền, trong thời gian ngắn sẽ không ra ngoài đâu.”

“Vậy muội đi một mình ban đêm không sợ…” Liễu An An nói được một nửa bỗng bắt gặp ánh mắt của cô, lập tức hiểu ra: “Á à, đêm nay đúng là cơ hội tốt.”

Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác chẳng hiểu gì.

Liễu An An đứng dậy vỗ vai cô, cân nhắc một lát còn nói: “Thiếu tông chủ hơi yếu, muội vừa vừa phải phải thôi.”

Tiêu Tịch Hòa dở khóc dở cười: “Tỷ nghĩ đi đâu vậy hả, dù có chuyện đó cũng phải đợi hắn hồi phục rồi mới làm được. Tình hình hắn giờ thế này thì làm được gì đâu.”

Dường như Liễu An An không tin tưởng lắm vào nhân phẩm của cô, chỉ để lại ánh mắt “ta hiểu mà” rồi quay người về phòng. Tiêu Tịch Hòa bất lực thở dài, tiếp tục ngồi trong sân canh bếp thuốc.

Bóng đêm càng lúc càng sâu thêm, trời cuối tháng 7 mùa hạ chưa qua hẳn nhưng đêm trên núi đã phảng phất hơi lạnh. Cô lặng lẽ ngồi chờ trước bếp, đợi đến khi nước thuốc trong nồi đã đen sánh mới tắt lửa, múc ra chén rồi mang đi.

Lần này cô thật sự chỉ định đưa thuốc thôi, trước hết phải làm tròn trách nhiệm của một y tu, những chuyện khác để sau hẵng tính. Dù mạng sống của Triệu Thiếu Khanh đã sắp tận, nhưng có cô và Nhị sư tỷ ở đây, ít ra trong quãng thời gian cuối cùng này bệnh tình của hắn sẽ không chuyển biến xấu thêm. Khi nào hắn ổn hơn, cô sẽ tìm cơ hội khác.

Tiêu Tịch Hòa thầm tính toán trong lòng, bước đi cũng nhanh hơn.

Lúc ấy đã khuya lắm rồi, trên con đường nhỏ vắng tanh không một bóng người, cô càng đi càng thấy lạnh, đang định vận linh lực sưởi ấm, nào ngờ vừa ngẩng đầu lên đã thấy phía trước có một bóng người áo trắng đang quay lưng lại với mình.

… Ai vậy nhỉ? Tiêu Tịch Hòa hơi nghi ngờ, lập tức tiến lại gần, dịu giọng nói: “Làm phiền đạo hữu nhường đường giúp cho, ta phải mang thuốc đến cho Thiếu tông chủ.”

Người nọ vẫn đứng im không nhúc nhích.

Tiêu Tịch Hòa thấy khó hiểu, còn cất giọng cao hơn: “Đạo hữu?”

Người nọ vẫn đứng quay lưng với cô chẳng động đậy, càng không hề có ý tránh đường.

… Đúng là mất lịch sự hết chỗ nói! Tiêu Tịch Hòa oán thầm trong lòng. Với tính cách của cô vốn chẳng thích rước thêm phiền phức, nhưng cô chưa quen với địa hình ở Ngự Kiếm Tông, cũng không biết có còn lối đi nào khác dẫn đến phòng ngủ của Triệu Thiếu Khanh hay không, mới đành kiên nhẫn giao tiếp với người nọ.

Tiêu Tịch Hoa hít sâu một hơi, nghiêm giọng nói: “Đạo hữu, nếu ngươi không…”

Còn chưa nói dứt câu, tầm mắt cô bỗng dừng lại dưới vạt áo trắng của đối phương… không có chân, cả người lơ lửng giữa không trung.

“… Không nhường cũng không sao.” Tiêu Tịch Hòa nhọc nhằn nói hết câu, sau đó quay người chầm chậm lùi lại từng bước như một cỗ máy rỉ sét.

Trong rừng bất thình lình nổi gió mang theo hơi lạnh phả vào lưng, tim cô đập dồn dập đến muốn nhảy khỏi lồng ngực, khuôn mặt sợ hãi muốn đông cứng lại.

Khi sắp bước ra khỏi con đường nhỏ, Tiêu Tịch Hòa còn không nhịn được ngoái đầu nhìn lại, cái bóng trắng vốn ở xa giờ lại đột ngột xuất hiện ngay sau lưng cô!

“Ma, có ma a a a a!”

Tiêu Tịch Hòa hét thất thanh, ném luôn cả bát thuốc, chỉ biết cắm đầu chạy như ruồi mất đầu, hai tay vung loạn xạ chẳng khác gì con rối bay trước trung tâm thương mại.

Không, cô còn tệ hơn cả con rối, ít ra con rối không phát điên!

Cô vừa chạy vừa quơ quàng hai tay, đầu ngón tay vô tình chạm vào cổ tay đối phương, ngay lập tức một cảm giác lạnh buốt chạy đến tận tim.

Tiêu Tịch Hòa đơ người, gương mặt tái mét, gần như hét nấc lên: “Aaaaa!”

Cô ôm mặt run rẩy sợ đến mất hồn, cũng không chú ý đến người nọ sau khi bị cô va vào đã phải lùi hai bước, nhưng cô không nhận ra mà chỉ lo cắm đầu bỏ chạy. Sau khi đi qua một khúc ngoặt, thấy một bóng người quen thuộc, cô mừng như sắp khóc, chẳng kịp nghĩ ngợi gì đã nhào tới: “Ma Tôn đại nhân cứu mạng với!”

Tạ Trích Tinh nhíu mày, ngẩng đầu lên đã thấy tiểu sư muội bình thường trông chẳng có gì đặc biệt của Dược Thần Cốc lao thẳng về phía mình. Hắn còn chưa kịp phản ứng, cô đã lướt qua vai chạy trốn ở sau lưng hắn.

“Có… có… có ma…ma.” Cô run bần bật, nói không nên lời.

Tạ Trích Tinh ngước mắt nhìn thẳng về phía trước, trống không.

Tiêu Tịch Hòa nấp sau lưng hắn hồi lâu, không nghe thấy động tĩnh gì nữa mới run rẩy ló đầu ra, phát hiện ra quỷ hồn mình vừa thấy đã biến mất rồi.

… Ơ? Cô nuốt nước bọt, vừa ngước lên đã bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Tạ Trích Tinh, trái tim lại đập thình thịch không yên.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
📛 Mua Chặn Quảng Cáo
Gói chặn quảng cáo
Giá: 19.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 38.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 149.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng