Ông cụ không thèm để ý đến hai người họ, được chú Đăng dìu, chậm rãi bước vào tòa nhà.
Đoạn Dịch Hành đi theo sau, nói nhỏ với Lâm Hi: “Tối qua Trần Bạch Vi dẫn người đến Lan Nguyệt Phủ.”
Lâm Hi suýt nữa không nhịn được cười: “Cho nên, hai người họ là để che vết thương?”
Đoạn Dịch Hành nói: “Chắc là vậy.”
Lâm Hi thầm mặc niệm cho ban quản lý Lan Nguyệt Phủ, Trần Bạch Vi làm loạn thế này, cả đám người đều bị vạ lây.
Vào phòng họp, mọi người không dám nhìn ông cụ, cúi đầu như chim cút, trừ Triệu Hồng Ba.
Bố con đấu đá, tôm tép chịu vạ.
“Ngân Phàm, tôi đã quyết định giao cho Dịch Hành.” Ông cụ mở lời, “Vì lý do cá nhân, tôi và Đoạn Chinh đã cắt đứt quan hệ bố con.”
Bên dưới ồ lên một tràng.
Đoạn Dịch Hành ném cho Đoạn Chinh một ánh mắt, Đoạn Chinh không tình nguyện đứng dậy.
Ông ta xin lỗi các giám đốc, rồi từ từ thở ra một hơi.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Ông cụ không thèm để ý đến hai người họ, được chú Đăng dìu, chậm rãi bước vào tòa nhà.
Đoạn Dịch Hành đi theo sau, nói nhỏ với Lâm Hi: “Tối qua Trần Bạch Vi dẫn người đến Lan Nguyệt Phủ.”
Lâm Hi suýt nữa không nhịn được cười: “Cho nên, hai người họ là để che vết thương?”
Đoạn Dịch Hành nói: “Chắc là vậy.”
Lâm Hi thầm mặc niệm cho ban quản lý Lan Nguyệt Phủ, Trần Bạch Vi làm loạn thế này, cả đám người đều bị vạ lây.
Vào phòng họp, mọi người không dám nhìn ông cụ, cúi đầu như chim cút, trừ Triệu Hồng Ba.
Bố con đấu đá, tôm tép chịu vạ.
“Ngân Phàm, tôi đã quyết định giao cho Dịch Hành.” Ông cụ mở lời, “Vì lý do cá nhân, tôi và Đoạn Chinh đã cắt đứt quan hệ bố con.”
Bên dưới ồ lên một tràng.
Đoạn Dịch Hành ném cho Đoạn Chinh một ánh mắt, Đoạn Chinh không tình nguyện đứng dậy.
Ông ta xin lỗi các giám đốc, rồi từ từ thở ra một hơi.
Ông cụ không thèm để ý đến hai người họ, được chú Đăng dìu, chậm rãi bước vào tòa nhà.
Đoạn Dịch Hành đi theo sau, nói nhỏ với Lâm Hi: “Tối qua Trần Bạch Vi dẫn người đến Lan Nguyệt Phủ.”
Lâm Hi suýt nữa không nhịn được cười: “Cho nên, hai người họ là để che vết thương?”
Đoạn Dịch Hành nói: “Chắc là vậy.”
Lâm Hi thầm mặc niệm cho ban quản lý Lan Nguyệt Phủ, Trần Bạch Vi làm loạn thế này, cả đám người đều bị vạ lây.
Vào phòng họp, mọi người không dám nhìn ông cụ, cúi đầu như chim cút, trừ Triệu Hồng Ba.
Bố con đấu đá, tôm tép chịu vạ.
“Ngân Phàm, tôi đã quyết định giao cho Dịch Hành.” Ông cụ mở lời, “Vì lý do cá nhân, tôi và Đoạn Chinh đã cắt đứt quan hệ bố con.”
Bên dưới ồ lên một tràng.
Đoạn Dịch Hành ném cho Đoạn Chinh một ánh mắt, Đoạn Chinh không tình nguyện đứng dậy.
Ông ta xin lỗi các giám đốc, rồi từ từ thở ra một hơi.
Ông cụ không thèm để ý đến hai người họ, được chú Đăng dìu, chậm rãi bước vào tòa nhà.
Đoạn Dịch Hành đi theo sau, nói nhỏ với Lâm Hi: “Tối qua Trần Bạch Vi dẫn người đến Lan Nguyệt Phủ.”
Lâm Hi suýt nữa không nhịn được cười: “Cho nên, hai người họ là để che vết thương?”
Đoạn Dịch Hành nói: “Chắc là vậy.”
Lâm Hi thầm mặc niệm cho ban quản lý Lan Nguyệt Phủ, Trần Bạch Vi làm loạn thế này, cả đám người đều bị vạ lây.
Vào phòng họp, mọi người không dám nhìn ông cụ, cúi đầu như chim cút, trừ Triệu Hồng Ba.
Bố con đấu đá, tôm tép chịu vạ.
“Ngân Phàm, tôi đã quyết định giao cho Dịch Hành.” Ông cụ mở lời, “Vì lý do cá nhân, tôi và Đoạn Chinh đã cắt đứt quan hệ bố con.”
Bên dưới ồ lên một tràng.
Đoạn Dịch Hành ném cho Đoạn Chinh một ánh mắt, Đoạn Chinh không tình nguyện đứng dậy.
Ông ta xin lỗi các giám đốc, rồi từ từ thở ra một hơi.
Ông cụ không thèm để ý đến hai người họ, được chú Đăng dìu, chậm rãi bước vào tòa nhà.
Đoạn Dịch Hành đi theo sau, nói nhỏ với Lâm Hi: “Tối qua Trần Bạch Vi dẫn người đến Lan Nguyệt Phủ.”
Lâm Hi suýt nữa không nhịn được cười: “Cho nên, hai người họ là để che vết thương?”
Đoạn Dịch Hành nói: “Chắc là vậy.”
Lâm Hi thầm mặc niệm cho ban quản lý Lan Nguyệt Phủ, Trần Bạch Vi làm loạn thế này, cả đám người đều bị vạ lây.
Vào phòng họp, mọi người không dám nhìn ông cụ, cúi đầu như chim cút, trừ Triệu Hồng Ba.
Bố con đấu đá, tôm tép chịu vạ.
“Ngân Phàm, tôi đã quyết định giao cho Dịch Hành.” Ông cụ mở lời, “Vì lý do cá nhân, tôi và Đoạn Chinh đã cắt đứt quan hệ bố con.”
Bên dưới ồ lên một tràng.
Đoạn Dịch Hành ném cho Đoạn Chinh một ánh mắt, Đoạn Chinh không tình nguyện đứng dậy.
Ông ta xin lỗi các giám đốc, rồi từ từ thở ra một hơi.
Kha Dư dường như không dám tin, mãi đến khi Đoạn Chinh đi tới đưa điện thoại cho bà ta, bà ta mới lảo đảo chạy ra ngoài cửa.
Đoạn Chinh đuổi theo sát phía sau.
Phòng họp khôi phục lại sự yên tĩnh, ông cụ gõ gõ mặt bàn: “Dịch Hành làm người tiếp quản tiếp theo của Ngân Phàm đã là sự thật không thể chối cãi. Ngoài ra, hôm nay tôi còn đưa luật sư đến, nhưng luật sư này được bà Thu Hoa Anh ủy thác đến tuyên bố một quyết định quan trọng, mọi người nghe thử xem.”
Lâm Hi sững sờ, theo cô biết, bà ngoại Đoạn Dịch Hành họ Thu.
Cô nhìn chằm chằm Đoạn Dịch Hành, Đoạn Dịch Hành ném cho cô một ánh mắt an ủi.
Một nữ luật sư ngoài ba mươi tuổi bước vào phòng họp, cô ấy khẽ gật đầu với Đoạn Dịch Hành, rồi tuyên bố:
“Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, bà Thu Hoa Anh, cổ đông của tập đoàn Ngân Phàm, quyết định chuyển nhượng vô điều kiện toàn bộ cổ phần đứng tên mình cho cô Lâm Hi. Bà Thu Hoa Anh nói rõ đây là sính lễ dành cho cháu dâu tương lai.”
Lâm Hi thực ra đã đoán được, nhưng khoảnh khắc thực sự nghe thấy, đầu óc vẫn ong ong, tay chân tê dại.
Cô nhìn Đoạn Dịch Hành, trong mắt có nước mắt, cũng có sự chất vấn đầy thâm tình: Sao không nói trước với cô tiếng nào?
Đoạn Dịch Hành cười cười, từ nay cổ phần tập trung, hai người cộng lại nắm giữ 58%, đúng là duyên trời tác hợp.
Bước tiếp theo… có phải anh nên cân nhắc cầu hôn rồi không?
