Hoa Đô Không Nóng Rực – Thụy Khúc Hữu Ngân Phiếu

Chương 2: Làm sao thuyết phục Tổng giám đốc Chu




Một tuần tuyển người, một tuần bàn giao, khoảng nửa tháng sau, Văn Hòa chính thức chuyển sang bộ phận kinh doanh.

Tinh Tinh rất mừng cho cô. Ngày đầu đi làm, hai người cùng mua bữa sáng ở cửa hàng tiện lợi, Tinh Tinh nói: “Lát nữa mình đi họp tuần trước, họp xong sẽ có người dẫn cậu.”

Văn Hòa gật đầu: “Được.”

Vừa nói chuyện vừa đi ra ngoài, thấy bóng dáng Chu Minh Sơ, cả hai đều ăn ý dừng bước. Tinh Tinh nhìn Văn Hòa: “Hay là mình ăn xong rồi lên?”

Văn Hòa nhìn đồng hồ: “Cũng được.”

Sau khi nói xong thì quay lại cửa hàng tiện lợi, tìm một chỗ ngồi xuống.

Xem ra không chỉ cô, Tinh Tinh cũng có phần e dè vị Phó tổng này.

Hai người từ từ ăn hết bữa sáng, còn hơn mười phút nữa mới đến giờ làm.

Văn Hòa theo Tinh Tinh lên thẳng phòng họp tầng ba. Người vào phòng họp không ngừng, chẳng mấy chốc đã đông nghịt đầu người. Máy lạnh mở hơi thấp, Văn Hòa định xoa tay cho đỡ lạnh, nhưng trước đó đã bị mùi nước hoa hỗn tạp xộc lên khiến cô hắt hơi một cái.

Phòng họp càng lúc càng ồn, người thì soi gương trang điểm lại, người thì ngáp dài vươn vai, kỷ luật thật sự không tốt.

Thấy cô đang xoa tay, Tinh Tinh hỏi: “Cậu căng thẳng à?”

Căng thẳng là điều không tránh khỏi, dù sao cũng là ngày đầu chuyển sang bộ phận mới. Văn Hòa ngượng ngùng cười: “Tối qua mình gần như không ngủ.”

“Không sao đâu.” Tinh Tinh an ủi: “Sau này quen dần là được.”

“Ừ.” Văn Hòa gật đầu, bật điện thoại xem giờ: “Sắp đến giờ rồi phải không?”

Đúng là đến giờ rồi. Tinh Tinh đứng lên gõ bàn: “Các đồng nghiệp, đến giờ họp rồi.” Cô lên tiếng giữ trật tự, nhưng ai nấy đều như không nghe thấy, cho đến khi Chu Minh Sơ xuất hiện.

Phòng họp vẫn ồn ào, thậm chí có người đùa giỡn làm đổ hai ly cà phê, chất lỏng văng tung tóe. Chu Minh Sơ đứng ở cửa, không biết ai là người đầu tiên gọi một tiếng “Tổng giám đốc Chu”, âm thanh trong phòng họp như những quân cờ domino bị đẩy ngược, từ lớn đến nhỏ nhanh chóng lặng xuống.

Chu Minh Sơ cứ thế đứng ở cửa, chờ bên trong yên tĩnh, cũng chờ bên trong dọn dẹp sạch sẽ.

Sự chờ đợi không lời như vậy là một kiểu giày vò. Đồng nghiệp gây ra sự cố không tìm được khăn giấy, Văn Hòa lấy từ túi mình đưa qua. Người kia nhận lấy, lập tức lau từ mặt bàn xuống sàn, sau đó vứt ly đi, ngoan ngoãn ngồi vào chỗ, không dám lên tiếng nữa.

“Tổng giám đốc Chu.” Một vị quản lý lại gọi một tiếng, Chu Minh Sơ mới bước vào. Không lâu sau cuộc họp bắt đầu, Văn Hòa đưa tay sờ gót chân, mấy giọt cà phê vừa rồi bắn vào trong giày, lòng bàn chân hơi dính dính khó chịu.

Họp tuần là chương trình cố định, nói về thu hồi công nợ và đấu thầu, rồi đến chuyện quản lý khu vực. Chu Minh Sơ không nói dư một lời, mặt cũng không biểu lộ gì thừa, buổi họp diễn ra hiệu quả nhưng đầy áp lực. Đến mục cuối cùng trong chương trình cố định là giới thiệu nhân viên mới.

Là một trong những người mới của bộ phận kinh doanh, Văn Hòa cũng đứng lên.

Đến lượt cô, vị quản lý nói một câu: “Chắc mọi người đều biết rồi nhỉ, mỹ nữ ở quầy lễ tân – Văn Hòa, sau này cũng là một thành viên của bộ phận kinh doanh chúng ta.”

Trong phòng họp có rất nhiều người nhìn cô, ánh mắt dò xét có, tò mò kỳ quặc cũng có. Sau phần giới thiệu ngắn gọn, Văn Hòa mỉm cười nói: “Rất vinh hạnh khi được gia nhập bộ phận kinh doanh và làm việc cùng mọi người, sau này mong các anh chị giúp đỡ nhiều hơn.”

Nói xong, cô nhìn về phía trước, hơi do dự: “Cũng… rất cảm ơn Tổng giám đốc Chu đã cho tôi cơ hội này, tôi nhất định sẽ làm việc chăm chỉ, không để anh thất vọng.”

Giống như hôm ở phòng bida, ánh mắt Chu Minh Sơ nhìn cô không hề dao động, biểu cảm cũng chẳng khác gì khi nhìn người khác.

Văn Hòa thầm thở phào, chỉ là mỗi lần đối diện với anh, cô lại có cảm giác như mình vừa làm sai chuyện gì đó, chỉ có thể cố gắng che giấu sự không thoải mái ấy, ngồi xuống lặng lẽ nghe họp, làm một người mới cẩn trọng dè dặt.

Đợi đến khi tan họp, Văn Hòa được phân cho một người phụ trách hướng dẫn, nhưng người đó rất bận, nhận mấy cuộc điện thoại rồi đi ra ngoài. Trước khi đi, gửi cho cô mấy bộ PPT và tập tài liệu sản phẩm, bảo cô tự xem ở công ty.

Thế là Văn Hòa bị “đẩy” về bàn làm việc mới, mở PPT ra, bên trong toàn là đoạn văn dài kèm hình ảnh, xem một lượt cũng mất nửa buổi sáng.

Cảm thấy hơi khát, Văn Hòa đứng dậy đi đến phòng nước. Bên trong có một đồng nghiệp tên là Hồ Phương đang lấy đồ. Đồ để ở ngăn tủ treo khá sâu, thấy chị ấy với không tới, Văn Hòa giúp lấy xuống: “Còn cái nào nữa không ạ?”

Hồ Phương chỉ vào bên trong: “Giúp chị lấy luôn cái chai kia nhé.”

Văn Hòa hơi kiễng chân, lấy hết ra cho chị.

Mấy lọ thuốc đặt trên mặt bàn, Hồ Phương bắt đầu đếm từng viên. Văn Hòa thấy chị ấy đếm một nắm thuốc rồi uống cùng nước, liền hỏi: “Chị Hồ Phương không khỏe à?”

“Ồ, không đâu, mấy cái này là thực phẩm bổ sung.” Hồ Phương chỉ cho cô xem, toàn là viên bổ gan, vitamin tổng hợp, dầu cá và viên trắng da các loại:

“Bọn chị lớn tuổi rồi, lại hay phải đi tiếp khách, không uống mấy thứ này thì chịu không nổi.” Nói xong lại mở một ống thuốc nước uống tiếp, tiện thể hỏi Văn Hòa: “Xem PPT có thấy chán không?”

“Cũng tạm ạ.”

“Mới vào ai cũng thế, sau này đi bệnh viện, hoặc theo gian hàng tham gia hội chợ, đi vài lần là quen thôi.”

Văn Hòa gật đầu, lấy khăn ướt lau giày. Hồ Phương liếc nhìn đôi giày bệt của cô: “Em cao bao nhiêu?”

“1m75 ạ.”

Không trách được. Đôi mày được xăm tỉ mỉ của Hồ Phương hơi nhướng lên. Chị lại nhớ ra lúc nãy cô đặc biệt cảm ơn Chu Minh Sơ, đang định hỏi gì đó thì điện thoại bỗng reo, đành phải đi xử lý công việc trước.

Sau khi chị đi, Văn Hòa lại lau cả lòng bàn chân, rồi lấy thêm một cốc nước quay về bàn làm việc.

Bộ phận kinh doanh rất đông, nhưng sau khi họp xong thì gần như đi hết. Dù sao làm kinh doanh không cần ngồi văn phòng, ngành thiết bị y tế này không thể ngồi chờ đơn hàng, nên phần lớn thời gian họ đều ra ngoài.

Trong văn phòng hơi vắng vẻ, Văn Hòa ôm tập tài liệu sản phẩm lật xem một lúc, ngẩng đầu thấy trong phòng Phó tổng có mấy người, chắc đang họp nhóm bàn chuyện gì đó. Một lát sau bên trong tan họp, Chu Minh Sơ cũng bước ra, đi ngang qua chỗ này.

Văn Hòa đang định cúi đầu thì nghe thấy Tinh Tinh gọi một tiếng:

“Tổng giám đốc Chu.”

Chắc có việc gì đó, Tinh Tinh chạy nhanh tới. Khoảng cách khá xa, Văn Hòa chỉ thấy Tinh Tinh nói mấy câu với Chu Minh Sơ, không rõ anh đáp lại thế nào, chỉ thấy anh cứ thế đi luôn.

Thấy Tinh Tinh quay lại với vẻ mặt buồn buồn, Văn Hòa hỏi: “Sao thế?”

“Có một buổi tuyển dụng ở trường, muốn mời Tổng giám đốc Chu đi, nhưng anh ấy không rảnh.” Tinh Tinh vừa thất vọng vừa bất lực, lúc nãy còn chưa kịp nói rõ thời gian cụ thể, Chu Minh Sơ đã thẳng thừng từ chối, hoàn toàn không có chỗ để thương lượng.

“Đi tuyển dụng trường học làm gì thế?” Hồ Phương vừa làm xong việc, cầm một nắm hạt dưa chậm rãi dựa vào bên cạnh.

Tinh Tinh nói là đi thuyết trình: “Trường bên Tứ Xuyên có hội thảo chuyên đề, muốn mời Tổng giám đốc Chu đến để quảng bá hình ảnh công ty mình.”

“Ồ, em nên tìm Tổng giám đốc Vương ấy, mấy chuyện thế này ông ấy thích lắm. Em tìm Tổng giám đốc Chu, anh ấy chẳng thèm để ý đâu.” Hồ Phương vừa nói vừa cắn một hạt dưa: “Hôm trước bộ phận vận hành muốn mời Tổng giám đốc Chu quay video ‘mở túi’, anh ấy chẳng buồn phản hồi. Khác hẳn với Tổng giám đốc Vương, quay xong còn mời mấy cô bên vận hành đi uống trà sữa.”

Tổng giám đốc Vương… Tinh Tinh và Văn Hòa liếc nhìn nhau, nói ra một lý do rất thực tế:

“Chẳng phải hình ảnh của Tổng giám đốc Chu phù hợp hơn sao.”

Hình ảnh… Hồ Phương nhớ đến gương mặt của Tổng giám đốc Chu – đúng là đẹp trai, nhưng trong số các lãnh đạo cấp cao thì lại là người ít thân thiện nhất, khó tiếp cận nhất.

Chị vứt vỏ hạt dưa dính trên môi vào thùng rác, ngẩng đầu thấy Văn Hòa vẫn đang lật xem tài liệu: “Xem thế nào rồi?”

“Cũng tạm, em đang từ từ đọc.” Văn Hòa tuy làm lễ tân ở đây mấy tháng, có hiểu sơ qua về sản phẩm, nhưng trong tài liệu có nhiều thông số kỹ thuật và bằng sáng chế, nếu không có ai giải thích thì thật sự hơi khó hiểu.

Hồ Phương nhớ ra chuyện lúc nãy chưa hỏi, trong lòng khẽ động, liền hỏi: “Nghe nói là em tự xin chuyển qua đây hả?”

“Dạ, là em tự nộp đơn.” Văn Hòa dịch người một chút, tránh luồng gió lạnh thổi thẳng vào.

“Ồ.” Hồ Phương khẽ chạm vào đôi khuyên tai ngọc trai Akoya tròn trịa trên d** tai, rồi thử dò hỏi: “Em chuyển qua đây, làm sao thuyết phục được Tổng giám đốc Chu gật đầu vậy?”

“Đúng rồi, mình cũng quên hỏi vụ đó.” Tinh Tinh cũng tò mò: “Tổng giám đốc Chu ban đầu không đồng ý mà, sao sau lại chịu rồi?”

Văn Hòa hơi khựng lại, giả vờ như đang suy nghĩ: “Có lẽ anh ấy thấy em còn có thể đào tạo được.”

Hồ Phương nhướng mày, đôi mắt láo liên đánh giá cô.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
📛 Mua Chặn Quảng Cáo
Gói chặn quảng cáo
Giá: 19.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 38.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 149.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng