Kỷ Nguyệt suýt thì lăn đùng ra xỉu vì tức. Bà ta còn định nói thêm gì đó, nhưng Kỷ Mân đã đi về phía phòng trà mất rồi.
Kỷ Nguyệt chỉ còn cách ôm túi xách hậm hực đi theo.
Bà ta vừa ôm mặt vừa tức nổ đom đóm mắt.
Trước khi đến, nghe nói bên cạnh Kỷ Mân có người, bà ta còn định bụng lần này phải cho đối phương một bài học nhớ đời.
Ngờ đâu bản thân bà ta lại là đứa bị ăn tát trước?
Sau khi ngồi xuống phòng trà, bà ta vẫn không nhịn được mà chỉ trích: "Cháu xem cháu tìm cái loại người gì thế này? Chẳng có tí giáo dục nào cả!"
"Nếu cháu muốn, ta tìm cho cháu đứa khác tốt hơn, còn cái đứa này thì..."
Những lời còn lại dần biến mất dưới ánh nhìn sắc lẹm của Kỷ Mân.
"Dựa vào những việc nhà họ Lý các người đã làm ở nước ngoài, cậu ấy thay cháu tát một phát, có quá đáng không?" Kỷ Mân hỏi.
Kỷ Nguyệt nghẹn họng. Nhưng ngay sau đó bà ta cãi cố: "Nó lấy quyền gì mà đòi thay mặt cháu?"
Kỷ Mân nhếch môi: "Có quyền hay không, là do cháu quyết định."
Sắc mặt Kỷ Nguyệt rất khó coi, định nói thêm gì đó nhưng đã bị Kỷ Mân ngắt lời.
"Còn nữa, sau này Kỷ thị sẽ không quản đống hỗn độn của nhà họ Lý nữa. Mấy chuyện đó, nếu còn dám đổ lên đầu Kỷ thị, cháu sẽ khởi kiện."
Kỷ Mân cúi đầu nhấp một ngụm trà.
Kỷ Nguyệt có chút khó chịu, nhưng chuyện này đúng là do họ làm ăn không ra gì.
Bà ta nói mập mờ: "Mấy chuyện đó đều là việc nhỏ, dễ thương lượng thôi, nhưng cái đứa ở ngoài kia..."
Bà ta lại một lần nữa nhắc đến Lục Nhiên.
Kỷ Mân ngước mắt nhìn bà ta.
Ánh mắt người đàn ông rất sâu, anh khẽ hỏi: "Cô muốn cháu rút vốn khỏi nhà họ Lý sao?"
Câu nói này mới thực sự khiến Kỷ Nguyệt biến sắc.
Bà ta cầm lấy túi xách trên bàn, vẫy vẫy như để quạt gió, cố đè nén sự kiêng dè trong lòng: "Có đến mức đó không?"
Kỷ Mân không đáp lại.
Một lúc sau, anh như đang nói chuyện phiếm, đưa tay xoa xoa đầu gối mình rồi bảo: "Cháu chuẩn bị chữa chân rồi."
Kỷ Nguyệt giật mình: "Chuyện này... chẳng phải chân cháu không chữa được sao? Nói là phẫu thuật cuối cùng có rủi ro rất lớn, giờ chẳng phải đang rất tốt sao? Lỡ như bị liệt toàn thân hoặc mất mạng thì..."
"Rất tốt?" Kỷ Mân cười nhạt hỏi vặn lại một câu.
Kỷ Nguyệt lúc này mới nhận ra lời mình nói không thích hợp.
Bà ta lại quạt quạt, giải thích: "Cô chẳng phải lo cho cháu sao? Sao tự nhiên lại muốn chữa?"
"Chẳng vì sao cả, chỉ là nghe nói Kỷ Trì ở trong tù bị gãy chân rồi." Giọng Kỷ Mân thản nhiên.
Trong mắt Kỷ Nguyệt thoáng hiện vẻ kinh hãi. Bà ta gượng cười: "Đang yên đang lành, sao tự dưng lại xảy ra chuyện được."
Nói xong, bà ta mới bồi thêm một câu: "Nó cũng là tội đáng muôn chết."
Kỷ Mân gật đầu: "Đúng vậy."
Anh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhẹ tênh nói: "Gần đây cháu đột nhiên cảm thấy, đối với kẻ đã làm gãy chân mình, cháu nên căm ghét hắn mới phải."
Kỷ Nguyệt không biết nói gì, cúi đầu cười gượng rồi uống trà.
Ngón tay bà ta không tự chủ được mà siết chặt lấy tách sứ.
Đứa cháu trai này của bà ta từ nhỏ đã khác biệt với những đứa trẻ khác.
Năng lực rất mạnh, nhưng đối với hầu hết mọi chuyện đều không mấy để tâm.
Kỷ Nguyệt còn nhớ hồi anh gặp chuyện, bà ta vội vàng chạy về thì thấy Kỷ Mân xuất viện. Bà ta cứ ngỡ chân Kỷ Mân gãy rồi thì đời này coi như xong.
Thế nhưng không ngờ, Kỷ Mân không hề than vãn, không oán hận, thậm chí không hề chửi rủa kẻ đâm sau lưng mình là Kỷ Trì lấy một câu, mà lập tức lao đầu vào công việc.
Rồi anh nhanh chóng thu thập chứng cứ, một đòn hạ gục Kỷ Trì.
Anh luôn bình tĩnh đến mức như thể gãy chân cũng chẳng là gì to tát.
Sao bây giờ tự nhiên lại…
Lục Nhiên ở bên ngoài đang trêu Đại Hoàng chơi.
Một lúc sau thấy cửa mở, Kỷ Nguyệt từ bên trong đi ra. Nhưng bà ta chỉ liếc nhìn một cái, không nói gì rồi vội vàng rời đi.
Lát sau, Kỷ Mân cũng từ phòng trà đi ra.
Vẻ mặt anh bình thản, không nhìn ra được cuộc nói chuyện bên trong có thuận lợi hay không. Nhưng Lục Nhiên cảm nhận rõ ràng tâm trạng Kỷ Mân không được tốt lắm.
Cậu thả Đại Hoàng xuống, chậm chạp đi đến trước mặt Kỷ Mân, xòe lòng bàn tay ra trước mặt anh.
Kỷ Mân sững người, hỏi: "Sao thế?"
"Hôm nay có phải tôi không nên đánh bà ta không?" Lục Nhiên nói.
Kỷ Mân nhướng mày nhìn cậu.
Lục Nhiên gãi gãi má, bảo: "Viện trưởng Lục nói, đàn ông con trai không được đánh phụ nữ. Bà ấy là cô của anh, lại còn là phái nữ, tôi không nên đánh bà ấy."
Nói đoạn, cậu lại đưa lòng bàn tay tới gần Kỷ Mân hơn một chút, hỏi: "Cho nên ông chủ có muốn phạt tôi không?"
Kỷ Mân nhìn lòng bàn tay đang xòe ra của cậu, hỏi: "Vậy tại sao còn đánh?"
Lục Nhiên khựng lại một chút, vẫn thành thật đáp: "Tôi ở bên trong nghe thấy những lời họ nói rồi. Bà ấy là người thân duy nhất của anh, nghe thấy họ nghĩ về anh như thế, chắc chắn anh sẽ buồn lắm."
Kỷ Mân đột nhiên bật cười.
Anh nghĩ, sao anh có thể buồn được chứ.
Anh cũng đâu phải đứa trẻ mười mấy tuổi đầu.
Thế nhưng nụ cười lại từ từ cứng lại trên khóe môi.
Bởi vì Kỷ Mân nhớ ra, lúc mới biết những việc nhà họ Lý làm ở nước ngoài, anh quả thực đã từng phẫn nộ. Và trước khi gặp gia đình Kỷ Nguyệt hôm nay, dường như sâu trong lòng anh vẫn còn giấu một chút hy vọng nào đó.
Chính vì những điều này, nên sau khi nói chuyện với Kỷ Nguyệt xong, tâm trạng anh mới trầm xuống một cách lạ kỳ.
Những cảm xúc mà chính anh còn lờ đi này, lại bị đứa trẻ trước mặt bắt thóp được.
Kỷ Mân nhìn bàn tay đang xòe ra trước mặt mình, một bàn tay có vết chai và những vết thương nhỏ li ti.
Anh đưa tay ra, bao trọn lấy bàn tay thiếu niên.
Sau đó, anh vỗ nhẹ một phát vào lòng bàn tay cậu.
"Đúng là phải phạt cậu." Kỷ Mân nói.
Anh đưa tay bóp bóp tay Lục Nhiên, hỏi: "Hôm nay ấn Lý Sơn vào đĩa, cậu dùng bao nhiêu sức thế, tay có bị run lại không?"
Lý Sơn chính là chồng của Kỷ Nguyệt.
Lúc đó Lục Nhiên liên tiếp tặng cho ba người nhà họ Lý ba cái vả, còn ấn đầu Lý Sơn vào đĩa súp.
Trông thì dứt khoát thật đấy, nhưng Lý Sơn dù sao cũng là đàn ông trưởng thể, cân nặng không hề nhỏ.
Người khác không phát hiện ra, nhưng Kỷ Mân lại chú ý thấy lúc đó tay Lục Nhiên lại xuất hiện tình trạng cơ bắp bị dùng lực quá độ.
Lúc sau cầm đũa ăn cơm tay cậu vẫn hơi run run.
Cánh tay bị bóp có hơi ngứa, Lục Nhiên dùng lực rút tay về.
Cậu cử động bàn tay một chút, định nói mình không sao. Nhưng cơn đau nhức cơ bắp vẫn còn đó, nói thế nào nghe cũng giống như đang nói dối.
Sực nhớ ra điều gì, mắt cậu sáng rực lên.
Cậu vòng ra sau lưng Kỷ Mân, đẩy xe lăn đi về phía phòng khách.
Giọng nói cũng đầy hưng phấn: "Ông chủ, tôi có thứ này cho anh xem."
Cậu nhanh chóng đẩy Kỷ Mân ra giữa phòng khách. Sau đó lại chạy tót lên lầu. Lúc chạy lên cầu thang, cậu còn không quên tắt luôn đèn phòng khách.
Kỷ Mân: "..."
Lúc này trời bên ngoài đã tối hẳn. Đèn phòng khách vừa tắt, để lại một mình anh bơ vơ giữa căn phòng tối đen như mực.
Một lát sau, quản gia Trần đi vào cũng hú hồn một phen, hỏi: "Ngài có sở thích đặc biệt gì đây?"
Kỷ Mân đỡ trán, vẫn không quên nhắc nhở quản gia Trần: "Đừng bật đèn, cậu ấy bảo phải tắt."
Chẳng mấy chốc, thang máy lên tầng hai rồi lại đi xuống.
Cửa thang máy mở ra.
Đại Hoàng dẫn đầu một đám... đốm đỏ đang bay lơ lửng, bước ra ngoài?
Đợi mấy cái "đốm đỏ" kia lại gần, Kỷ Mân mới phát hiện hóa ra đó là bốn con chó robot.
Có điều chỉ có đôi mắt là sáng lên, giữa phòng khách tối thui trông đặc biệt quái dị.
Lục Nhiên bước ra, nhìn thấy cảnh này cũng im lặng một hồi.
Cậu đi đến cạnh xe lăn của Kỷ Mân rồi ngồi xổm xuống: "Hóa ra lên hình nó lại có hiệu ứng này à?"
"Cậu định làm gì đây? Mưu sát à?" Kỷ Mân cạn lời hỏi cậu.
Thiếu niên gãi gãi đầu, cuối cùng chọn cách buông xuôi: "Ầy kệ đi, cứ thế này trước đã!"
Nói xong, cậu lôi từ sau lưng ra một cái điều khiển từ xa, nhấn một nút.
Một tràng tiếng hát phát ra từ thân của bốn con chó robot: "Happy Birthday to you~ Happy Birthday to you~"
Có lẽ để mô phỏng hiệu ứng hát hò chân thực, lúc hát, mấy con chó máy xấu đau xấu đớn này còn há mồm ngậm mồm liên tục.
Kết hợp với đôi mắt đỏ lòm cứ nhấp nháy liên hồi và cái giọng điện tử rè rè run rẩy.
Nhìn kiểu gì cũng thấy rợn cả tóc gáy.
Kỷ Mân & quản gia Trần: "..."
Lục Nhiên hiếm khi thấy ngượng ngùng.
Cậu lại gãi má, lầm bầm: "Sai quá sai, mình đâu có thiết lập như này đâu nhỉ."
Nói xong cậu lại bấm thêm một nút nữa.
Tức thì trên người bốn con chó điện tử lóe lên những dải đèn led ngũ sắc rực rỡ. Chúng còn bắt đầu rung lắc tứ chi nhảy múa điên cuồng. Bài hát Chúc mừng sinh nhật vốn dĩ còn tạm gọi là bình thường, nay lại chèn thêm hiệu ứng âm thanh tùng tùng chát chát cực mạnh.
Lục Nhiên vỗ tay cái bộp: "Đúng rồi! Chính là nó!"
Thế là ba người đứng đờ ra trong phòng khách tối om, nhìn bốn con chó máy quẩy tưng bừng với đôi mắt đỏ rực như máu.
Trong Kỷ gia vốn tĩnh lặng nay vang lên thứ âm nhạc quái đản. Lúc thì sôi động kiểu: "Tùng tùng chát chát!", lúc lại du dương: "Happy Birthday~".
Lại còn thêm mấy cái dải màu nhấp nháy trên người và bốn đôi mắt đỏ lòm... hiệu ứng phải gọi là sốc tận óc.
Ba người cứ thế im lặng đứng xem một hồi lâu.
Lục Nhiên vẫn giữ tư thế ngồi xổm, không nhịn được lại gãi đầu: "Ờm... hình như vẫn có gì đó sai sai?"
Chính xác mà nói thì các chương trình cậu thiết lập đều đã trình diễn hết rồi.
Nhưng hiệu ứng sao mà nó lại…
Đợi nhạc chậm dần, Lục Nhiên mới chịu đi bật đèn lên. Đèn vừa sáng, bốn con chó robot cuối cùng cũng lộ diện nguyên hình.
Xấu đến mức không có chỗ trốn.
"...Dạo này cậu về muộn... là để bận rộn làm mấy cái này à..." Kỷ Mân hơi khựng lại.
Anh đắn đo mãi giữa hai từ "đồ xấu xí" và "đồ quái thai", cuối cùng chọn một từ trung tính hơn: "Bận mấy việc này sao?"
Lục Nhiên gật đầu, sau đó mới thấy hơi đỏ tai.
Lúc này, người đàn ông trên xe lăn đưa ngón tay lên chạm nhẹ vào môi, nén lại tiếng cười đang chực trào ra khỏi cổ họng.
Anh thấp giọng bảo: "Cũng không tệ, một trải nghiệm rất... kinh ngạc."
Lục Nhiên ngước mắt lén liếc anh một cái, nhỏ giọng nói: "Anh muốn cười thì cứ cười đi."
Kỷ Mân: "..."
Anh khẽ ho một tiếng, tỏ vẻ nghiêm túc: "Thực sự rất tốt mà."
Quản gia Trần – người vừa bị hiệu ứng chương trình hù cho hú vía: "..."
Hai người đúng là yêu nhau sâu đậm thật sự.
Lục Nhiên cúi đầu hí hoáy cái điều khiển một lúc.
"Vẫn chưa hết đâu!" Cậu nói.
Đại Hoàng nhảy nhót theo mấy con chó máy một lúc thì đã nằm bẹp ra một bên chọn cách buông xuôi.
Lục Nhiên lại điều khiển bốn con chó máy quay về.
Sau đó thấy con dẫn đầu ngậm một tấm thiệp đi tới.
Lúc lại gần Kỷ Mân, nó còn lỡ chân trượt một cái, suýt thì ngã sấp mặt. Dù quá trình gian nan, nhưng nó vẫn thành công đưa được phong thư vào tay Kỷ Mân. Chiều cao của con chó robot vừa vặn bằng với xe lăn của Kỷ Mân.
Kỷ Mân không cần ngẩng đầu, cũng chẳng cần cúi người, chỉ cần tùy ý vươn tay ra là nhận được thiệp.
Trên thiệp vẽ một người nhỏ và một chú chó nhỏ. Còn vẽ thêm một cái meme đang quỳ xuống dập đầu lạy lục, trông cực kỳ sống động.
Mở thiệp ra, bên trong là nét chữ có phần còn non nớt nhưng rất nắn nót của thiếu niên.
Trên đó viết:
Chúc ông chủ của tôi: Anh tuấn hào hoa, ra tay phóng khoáng, siêu cấp nhân ái, chưa bao giờ nợ lương nhân viên... sinh nhật vui vẻ!
Ở giữa chèn thêm hàng chục tính từ.
Thoạt nhìn toàn là lời hay ý đẹp. Nhưng nhìn kỹ mới thấy bên trong còn gài gắm chút tâm cơ nhỏ nhoi. Ví dụ như lén mắng anh là "tính tình chó gặm", "không cho xin nghỉ", "không tăng lương", vân vân và mây mây.
Kỷ Mân gấp thiệp lại, nhướng mày liếc nhìn thiếu niên bên cạnh.
"Vẫn còn, vẫn còn nữa!" Lục Nhiên vội vàng nói.
Cậu lại điều khiển bốn con chó robot đi vào chỗ tối cạnh thang máy. Một lát sau, bốn con chó cùng nhau khiêng một chiếc bánh kem đi ra. Lần này chúng dùng hai chân trước nâng bánh, đứng thẳng lên chỉ đi bằng hai chân sau. Nhìn qua thấy dáng đi uốn éo hết chỗ nói.
Thiếu niên cạnh xe lăn điều khiển cực kỳ cẩn thận, chỉ sợ sẩy chân một cái là bánh kem rơi xuống đất ngay.
Cậu nín thở tập trung, cuối cùng chiếc bánh cũng cập bến an toàn trước mặt Kỷ Mân.
Thiếu niên đặt điều khiển xuống, không nhịn được mà vỗ tay bôm bốp. Không biết là đang chúc Kỷ Mân sinh nhật vui vẻ, hay là đang tự khen ngợi kỹ thuật điều khiển điêu luyện của mình.
Cậu hếch cằm nhìn Kỷ Mân, chỉ vào chiếc bánh kem to đùng bảo: "Cái này là tự tay tôi làm đấy!"
Cậu trông đắc ý cực kỳ.
Kỷ Mân nhìn mà chân mày hơi nhướng lên. Anh không nhịn được thầm nghĩ trong lòng: Mấy thứ cậu làm chắc chắn là ăn được chứ?
Nhưng Kỷ Mân vẫn rất nể mặt mà ghé sát lại xem thử.
Bánh kem làm rất tinh xảo. Hoa kem trang trí bên trên cũng rất có tâm, nhìn một cái là biết ngay đã từng luyện tập kỹ càng.
Lục Nhiên cắt một miếng đưa cho anh.
Kỷ Mân vốn không thích đồ ngọt, nhưng vẫn đón lấy, dùng nĩa xắn một miếng.
Thế nhưng khi miếng bánh vào miệng, lại không hề có cảm giác ngọt lịm đến phát ngấy như dự tính.
Vị muối biển thanh thanh hòa quyện với hương thơm của caramel tan ra nơi đầu lưỡi. Không ngờ lại chẳng hề khiến người ta ghét bỏ.
Lục Nhiên ghé sát vào nhìn biểu cảm của Kỷ Mân, cười một cách rất nghịch ngợm: "Tôi biết anh không thích ăn ngọt, nên đặc biệt làm kem vị mặn đấy!"
Kỷ Mân nhẹ nhàng cắn chiếc thìa giữa răng, hơi ngẩn người ra một chút.
Với tư cách là người thừa kế nhà họ Kỷ, từ nhỏ đến lớn mỗi năm sinh nhật anh đều không thiếu sót lần nào.
Rất nhiều người đến chúc mừng, khung cảnh chuẩn bị cũng vô cùng hoành tráng.
Lần nào cũng sẽ có bánh kem.
Nhưng chưa từng có ai dụng tâm dặn dò thợ làm bánh đổi lớp kem trong bữa tiệc sang vị mặn cả.
Lần nào Kỷ Mân cũng bị độ ngọt làm cho phát ngấy, lâu dần anh cũng mất luôn hứng thú với đồ ngọt.
Anh từ tốn ăn hết sạch miếng bánh trong tay.
Cậu thiếu niên đang ngồi xổm bên cạnh lại nói: "Vẫn còn nữa, vẫn còn nữa nè!"
Kỷ Mân có chút bất ngờ, nhìn về phía cậu.
Sau đó thấy Lục Nhiên lại bấm điều khiển từ xa một cái.
Không biết cậu thiết kế kiểu gì mà bốn con chó robot ngay lập tức chụm đầu vây quanh một chỗ. Sau một hồi loay hoay, một con trong số đó ngẩng đầu lên, đi về phía Kỷ Mân.
Tiếp đó nó làm động tác há miệng.
Nhưng động tác mới được một nửa thì cứng đờ lại không nhúc nhích.
"Ơ kìa, sao lại bị kẹt rồi?"
Lục Nhiên rướn người qua, vỗ bôm bốp mấy phát vào đầu chó, nhưng cái miệng vẫn không chịu há ra.
Cuối cùng, Lục Nhiên phải thò tay vào trong mò mẫm một hồi, rồi bóp lấy một thứ trong lòng bàn tay đưa cho Kỷ Mân.
Kỷ Mân đưa tay đón lấy, mới nhận ra đó lại là một chú chó robot mini. Được làm rất tinh xảo, bốn chân và cái đầu đều có thể cử động được.
"Thấy anh thích Đại Hoàng như thế, tôi nghĩ chắc ông chủ cũng phải thích chó con chứ nhỉ."
Lục Nhiên ngước lên nhìn anh nói.
Sau đó cậu lại cầm lấy con chó robot nhỏ đó, đặt lên bộ điều khiển xe lăn của Kỷ Mân.
Bên trong con chó robot có gắn nam châm, vừa vặn hút chặt lên bộ điều khiển. Lục Nhiên lại kéo cánh tay Kỷ Mân, đặt bàn tay to của anh lên đó.
Cậu bảo: "Như vậy là ông chủ có thể v**t v* chó mọi lúc mọi nơi rồi nha!"
Kỷ Mân ngước mắt.
Đôi đồng tử đen sâu thẳm dưới ánh đèn nhìn về phía cậu thiếu niên bên cạnh.
Lòng bàn tay anh nhẹ nhàng khép lại, các ngón tay bao trọn lấy chú chó robot nhỏ bé ấy vào trong.
