Thời gian trôi qua, mấy năm thoáng chốc đã vụt bay.
Từ một khung cửa sổ trong sân vọng ra tiếng th* d*c nặng nề, nghe mà khiến người ta chẳng thể vực dậy nổi tinh thần.
Ngụy Vân Chu nhìn chằm chằm vào khung cửa sổ hé mở, nhìn thấy rõ những vệt nước mắt trên mặt Mạnh Đường.
Từ nhỏ đến lớn cậu chưa từng thấy Mạnh Đường khóc.
Ông cố không xong rồi, ông đã quá già, giống như một cái cây già cỗi khô héo, tưới nước, phơi nắng, bón phân… làm cách nào cũng không cứu được.
Mạnh Ngộ Xuân nắm lấy tay Ngụy Xuyên, không nói nên lời nào, chỉ dùng sức lực lớn đến dọa người.
Ngụy Xuyên nhoài người về phía trước, hai tay nắm lấy tay ông cụ, trầm giọng nói: “Cháu biết ông muốn nói gì, cháu nhất định sẽ bảo vệ tốt Mạnh Đường và ngôi nhà cổ này.”
Mạnh Ngộ Xuân gật đầu.
Mạnh Đường đau đớn như tim gan nứt toác, quay đầu bước ra khỏi phòng ngủ của Mạnh Ngộ Xuân.
Ngụy Vân Chu đứng dậy đón lấy, nắm lấy tay Mạnh Đường.
Mạnh Đường ngồi xổm xuống, ôm cậu vào lòng.
“Ông ơi, con về rồi!”
Ngoài cửa vang lên tiếng hô đầy khí thế, Mạnh Đường buông Ngụy Vân Chu ra, nhìn thấy con trai cả phong trần mệt mỏi trở về, đi cùng còn có Ngụy Tư Nguyên và Triệu Sơ Bạch.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Thời gian trôi qua, mấy năm thoáng chốc đã vụt bay.
Từ một khung cửa sổ trong sân vọng ra tiếng th* d*c nặng nề, nghe mà khiến người ta chẳng thể vực dậy nổi tinh thần.
Ngụy Vân Chu nhìn chằm chằm vào khung cửa sổ hé mở, nhìn thấy rõ những vệt nước mắt trên mặt Mạnh Đường.
Từ nhỏ đến lớn cậu chưa từng thấy Mạnh Đường khóc.
Ông cố không xong rồi, ông đã quá già, giống như một cái cây già cỗi khô héo, tưới nước, phơi nắng, bón phân… làm cách nào cũng không cứu được.
Mạnh Ngộ Xuân nắm lấy tay Ngụy Xuyên, không nói nên lời nào, chỉ dùng sức lực lớn đến dọa người.
Ngụy Xuyên nhoài người về phía trước, hai tay nắm lấy tay ông cụ, trầm giọng nói: “Cháu biết ông muốn nói gì, cháu nhất định sẽ bảo vệ tốt Mạnh Đường và ngôi nhà cổ này.”
Mạnh Ngộ Xuân gật đầu.
Mạnh Đường đau đớn như tim gan nứt toác, quay đầu bước ra khỏi phòng ngủ của Mạnh Ngộ Xuân.
Ngụy Vân Chu đứng dậy đón lấy, nắm lấy tay Mạnh Đường.
Mạnh Đường ngồi xổm xuống, ôm cậu vào lòng.
“Ông ơi, con về rồi!”
Ngoài cửa vang lên tiếng hô đầy khí thế, Mạnh Đường buông Ngụy Vân Chu ra, nhìn thấy con trai cả phong trần mệt mỏi trở về, đi cùng còn có Ngụy Tư Nguyên và Triệu Sơ Bạch.
Thời gian trôi qua, mấy năm thoáng chốc đã vụt bay.
Từ một khung cửa sổ trong sân vọng ra tiếng th* d*c nặng nề, nghe mà khiến người ta chẳng thể vực dậy nổi tinh thần.
Ngụy Vân Chu nhìn chằm chằm vào khung cửa sổ hé mở, nhìn thấy rõ những vệt nước mắt trên mặt Mạnh Đường.
Từ nhỏ đến lớn cậu chưa từng thấy Mạnh Đường khóc.
Ông cố không xong rồi, ông đã quá già, giống như một cái cây già cỗi khô héo, tưới nước, phơi nắng, bón phân… làm cách nào cũng không cứu được.
Mạnh Ngộ Xuân nắm lấy tay Ngụy Xuyên, không nói nên lời nào, chỉ dùng sức lực lớn đến dọa người.
Ngụy Xuyên nhoài người về phía trước, hai tay nắm lấy tay ông cụ, trầm giọng nói: “Cháu biết ông muốn nói gì, cháu nhất định sẽ bảo vệ tốt Mạnh Đường và ngôi nhà cổ này.”
Mạnh Ngộ Xuân gật đầu.
Mạnh Đường đau đớn như tim gan nứt toác, quay đầu bước ra khỏi phòng ngủ của Mạnh Ngộ Xuân.
Ngụy Vân Chu đứng dậy đón lấy, nắm lấy tay Mạnh Đường.
Mạnh Đường ngồi xổm xuống, ôm cậu vào lòng.
“Ông ơi, con về rồi!”
Ngoài cửa vang lên tiếng hô đầy khí thế, Mạnh Đường buông Ngụy Vân Chu ra, nhìn thấy con trai cả phong trần mệt mỏi trở về, đi cùng còn có Ngụy Tư Nguyên và Triệu Sơ Bạch.
Thời gian trôi qua, mấy năm thoáng chốc đã vụt bay.
Từ một khung cửa sổ trong sân vọng ra tiếng th* d*c nặng nề, nghe mà khiến người ta chẳng thể vực dậy nổi tinh thần.
Ngụy Vân Chu nhìn chằm chằm vào khung cửa sổ hé mở, nhìn thấy rõ những vệt nước mắt trên mặt Mạnh Đường.
Từ nhỏ đến lớn cậu chưa từng thấy Mạnh Đường khóc.
Ông cố không xong rồi, ông đã quá già, giống như một cái cây già cỗi khô héo, tưới nước, phơi nắng, bón phân… làm cách nào cũng không cứu được.
Mạnh Ngộ Xuân nắm lấy tay Ngụy Xuyên, không nói nên lời nào, chỉ dùng sức lực lớn đến dọa người.
Ngụy Xuyên nhoài người về phía trước, hai tay nắm lấy tay ông cụ, trầm giọng nói: “Cháu biết ông muốn nói gì, cháu nhất định sẽ bảo vệ tốt Mạnh Đường và ngôi nhà cổ này.”
Mạnh Ngộ Xuân gật đầu.
Mạnh Đường đau đớn như tim gan nứt toác, quay đầu bước ra khỏi phòng ngủ của Mạnh Ngộ Xuân.
Ngụy Vân Chu đứng dậy đón lấy, nắm lấy tay Mạnh Đường.
Mạnh Đường ngồi xổm xuống, ôm cậu vào lòng.
“Ông ơi, con về rồi!”
Ngoài cửa vang lên tiếng hô đầy khí thế, Mạnh Đường buông Ngụy Vân Chu ra, nhìn thấy con trai cả phong trần mệt mỏi trở về, đi cùng còn có Ngụy Tư Nguyên và Triệu Sơ Bạch.
Thời gian trôi qua, mấy năm thoáng chốc đã vụt bay.
Từ một khung cửa sổ trong sân vọng ra tiếng th* d*c nặng nề, nghe mà khiến người ta chẳng thể vực dậy nổi tinh thần.
Ngụy Vân Chu nhìn chằm chằm vào khung cửa sổ hé mở, nhìn thấy rõ những vệt nước mắt trên mặt Mạnh Đường.
Từ nhỏ đến lớn cậu chưa từng thấy Mạnh Đường khóc.
Ông cố không xong rồi, ông đã quá già, giống như một cái cây già cỗi khô héo, tưới nước, phơi nắng, bón phân… làm cách nào cũng không cứu được.
Mạnh Ngộ Xuân nắm lấy tay Ngụy Xuyên, không nói nên lời nào, chỉ dùng sức lực lớn đến dọa người.
Ngụy Xuyên nhoài người về phía trước, hai tay nắm lấy tay ông cụ, trầm giọng nói: “Cháu biết ông muốn nói gì, cháu nhất định sẽ bảo vệ tốt Mạnh Đường và ngôi nhà cổ này.”
Mạnh Ngộ Xuân gật đầu.
Mạnh Đường đau đớn như tim gan nứt toác, quay đầu bước ra khỏi phòng ngủ của Mạnh Ngộ Xuân.
Ngụy Vân Chu đứng dậy đón lấy, nắm lấy tay Mạnh Đường.
Mạnh Đường ngồi xổm xuống, ôm cậu vào lòng.
“Ông ơi, con về rồi!”
Ngoài cửa vang lên tiếng hô đầy khí thế, Mạnh Đường buông Ngụy Vân Chu ra, nhìn thấy con trai cả phong trần mệt mỏi trở về, đi cùng còn có Ngụy Tư Nguyên và Triệu Sơ Bạch.
Thời gian trôi qua, mấy năm thoáng chốc đã vụt bay.
Từ một khung cửa sổ trong sân vọng ra tiếng th* d*c nặng nề, nghe mà khiến người ta chẳng thể vực dậy nổi tinh thần.
Ngụy Vân Chu nhìn chằm chằm vào khung cửa sổ hé mở, nhìn thấy rõ những vệt nước mắt trên mặt Mạnh Đường.
Từ nhỏ đến lớn cậu chưa từng thấy Mạnh Đường khóc.
Ông cố không xong rồi, ông đã quá già, giống như một cái cây già cỗi khô héo, tưới nước, phơi nắng, bón phân… làm cách nào cũng không cứu được.
Mạnh Ngộ Xuân nắm lấy tay Ngụy Xuyên, không nói nên lời nào, chỉ dùng sức lực lớn đến dọa người.
Ngụy Xuyên nhoài người về phía trước, hai tay nắm lấy tay ông cụ, trầm giọng nói: “Cháu biết ông muốn nói gì, cháu nhất định sẽ bảo vệ tốt Mạnh Đường và ngôi nhà cổ này.”
Mạnh Ngộ Xuân gật đầu.
Mạnh Đường đau đớn như tim gan nứt toác, quay đầu bước ra khỏi phòng ngủ của Mạnh Ngộ Xuân.
Ngụy Vân Chu đứng dậy đón lấy, nắm lấy tay Mạnh Đường.
Mạnh Đường ngồi xổm xuống, ôm cậu vào lòng.
“Ông ơi, con về rồi!”
Ngoài cửa vang lên tiếng hô đầy khí thế, Mạnh Đường buông Ngụy Vân Chu ra, nhìn thấy con trai cả phong trần mệt mỏi trở về, đi cùng còn có Ngụy Tư Nguyên và Triệu Sơ Bạch.
