Chương 159
Khi A Yến lên 5 tuổi, Ôn Yểu mang thai bảo bảo thứ 2.
Lúc đầu A Yến không hiểu cung nhân hay nói "Mẫu hậu có hân hỉ" nghĩa là gì, mãi đến khi phụ hoàng bảo rằng trong bụng mẫu hậu có một em bé nữa, nhóc sắp được làm hoàng huynh rồi, nhóc mới hiểu ra vấn đề. Nhóc cảm thấy thật thần kỳ, ngày nào cũng bám dính lấy mẫu hậu nhóc muốn xem em trai hoặc em gái lớn lên trong bụng mẹ như thế nào.
A Yến vốn thông minh từ nhỏ, 3 tuổi đã bắt đầu khai trí đọc sách. Ban đầu là Ôn Yểu và Dung Tiễn đích thân dạy, nhưng dạy được một thời gian... Ôn Yểu là người đầu tiên cảm thấy đuối sức. Còn Dung Tiễn, hắn tất nhiên là dạy được con trai, nhưng hắn quá bận rộn với việc triều chính, thời gian rảnh rỗi có hạn, lại còn muốn dành thời gian bên cạnh A Loan. Đặc biệt là lúc hắn phê sớ tấu, con trai không tìm được hắn liền quay sang bám lấy mẫu hậu, khiến Ôn Yểu vốn đã bận lại càng thêm bận.
Chỉ sau 1 tháng, Dung Tiễn liền bổ nhiệm Lục Trình làm Thái tử Thiếu phó, dạy bảo Đông cung đọc sách. Lục Trình vốn có tài hoa cái thế, A Yến theo học tiến bộ rất nhanh. Hơn nữa nhóc cũng thích học với Lục Thiếu phó vì Lục Thiếu phó rất đẹp trai.
Thái tử điện hạ thông minh dị thường lại còn chăm chỉ hiếu học, không chỉ khiến Ôn Yểu và Dung Tiễn an lòng, mà còn làm văn võ bá quan vui mừng khôn xiết. Thế nhưng hiện giờ, khi Hoàng hậu nương nương lại có long thai, Thái tử điện hạ nhất quyết đòi ở bên cạnh nương nương mỗi ngày, đòi nghỉ học không đọc sách. Đế - Hậu và Thiếu phó chưa vội, mà bách quan đã sốt sắng cả lên.
Khổ nỗi chuyện này chẳng ai dám trực tiếp tấu trình, đành phải tìm gặp riêng Lục Thiếu phó, hy vọng hắn có thể khuyên nhủ Thái tử chăm chỉ học hành, gánh vác trách nhiệm của một vị trữ quân.
Thực ra Lục Trình vốn không định khuyên. Bởi lẽ Thái tử điện hạ quá có chủ kiến. Đừng nhìn nhóc còn nhỏ tuổi, nhưng tư duy cực kỳ nhạy bén, lý lẽ đưa ra vô cùng sắc sảo. Không phải là Lục Trình bị nhóc làm cho cứng họng, chỉ là đôi khi luôn bị nhóc dùng một câu chặn đứng đường lui:
"Lục Thiếu phó sao lại khắt khe như vậy, con mới có 5 tuổi thôi! Con đã rất nỗ lực rồi mà!"
Lần này Thái tử muốn ở bên Hoàng hậu, không chỉ có lý do đầy đủ mà nhóc còn tự mình sắp xếp kế hoạch học tập rồi nói trước với Lục Trình: "Con không đến lớp nhưng hằng ngày vẫn đọc sách, Lục Thiếu phó cứ giao nhiệm vụ, con nhất định sẽ hoàn thành."
Thái tử đã nói thế, Lục Trình cũng chẳng biết nói gì thêm. Nhưng vì mang chức Thiếu phó, không thể từ chối lời nhờ vả của các đại thần, hắn đành giả vờ "khuyên" Thái tử một phen. Sau đó hắn đem những điều kiện mà Thái tử đưa ra lúc thương lượng với mình để truyền đạt lại cho bách quan như là "kết quả sau khi thảo luận".
Mọi người nghe xong, thấy Thái tử chỉ là không đến trường chứ không phải bỏ học, nhóc vẫn hoàn thành nhiệm vụ đúng hạn. Tuy có chút khác biệt so với mong đợi nhưng Thái tử đã nhượng bộ, họ cũng không dám ép quá mức, bèn khen ngợi Lục Thiếu phó có thủ đoạn, xứng đáng chức Thiếu phó, lại khen Thái tử còn nhỏ mà đã biết nặng nhẹ.
Những lời này A Yến dĩ nhiên không biết. Hiện giờ nhóc bận lắm. Sáng ngủ dậy phải chào hỏi, trò chuyện với em bé trong bụng mẹ, rồi ở bên dỗ mẫu hậu vui vẻ, còn phải tranh thủ đọc sách viết văn, cho cá ăn, lại còn chơi với Hoàn Tử. Trông nhóc còn bận rộn hơn cả Dung Tiễn.
Lần mang thai này Ôn Yểu vất vả hơn nhiều so với lần mang thai A Yến. Phải đến tháng thứ 5 sức khỏe nàng mới khá hơn một chút. Một buổi tối, thấy con trai cứ gật gù mà vẫn cố thức bên mình, nàng xót xa xoa đầu nhóc: "Buồn ngủ thì đi ngủ đi con, để nhũ mẫu bế con đi..."
"Nhi thần không buồn ngủ." A Yến lắc đầu nhỏ, vẻ mặt nghiêm túc: "Con muốn ở bên mẫu hậu."
"Không cần đâu, con mau đi ngủ đi."
A Yến vẫn lắc đầu: "Phụ hoàng chưa về, con phải ở đây với mẫu hậu."
Ôn Yểu biết tính con rất bướng bỉnh, có khuyên cũng chẳng được. Chẳng biết 2 cha con họ giao kèo thế nào, cứ hễ hôm nào Dung Tiễn bận việc về muộn là A Yến sẽ túc trực bên nàng cho đến khi phụ hoàng xuất hiện. Thấy con vất vả như vậy, Ôn Yểu vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh: "Lại đây, nằm xuống ở bên mẫu hậu được không?"
A Yến vui vẻ leo lên nằm cạnh mẹ, giấu đôi tay mẹ vào lòng mình để ủ ấm: "Nhi thần lâu rồi không được ngủ cùng mẫu hậu."
Ôn Yểu thầm nghĩ: Còn chẳng phải do cha con gây ra sao. Nhưng nàng không thể nói thế với trẻ con, chỉ cười bảo con mau ngủ. A Yến vốn đã rất buồn ngủ, nhắm mắt lại rồi còn lẩm bẩm hỏi: "Mẫu hậu, trong bụng người là em trai hay em gái ạ?"
Ôn Yểu lần này bị nghén rất nặng, ăn gì nôn nấy, tối cũng không ngủ ngon. Nàng hỏi lại: "Con muốn em trai hay em gái?"
A Yến mỉm cười, giọng ngái ngủ: "Con muốn cả 2 luôn!"
Nói xong, nhóc bắt đầu vẽ ra viễn cảnh tương lai: "Có cả em trai và em gái chắc chắn sẽ thú vị lắm, sau này con có thể dạy họ đọc sách, còn có thể..." Chưa nói hết câu, "người anh cả vĩ đại" đã chìm vào giấc ngủ sâu trong vòng tay mẹ.
Khi Dung Tiễn xong việc trở về thì Ôn Yểu đã ngủ. hắn nhẹ chân nhẹ tay vì sợ làm nàng thức giấc, định lén leo lên giường thì vừa vén rèm lên đã thấy gương mặt ngủ say của con trai.
Giường ở Chiêu Dương cung dù lớn nhưng con trai lại đang nằm đúng vị trí của hắn, Ôn Yểu thì tựa vào con. hắn đứng im lặng thở dài một hồi. Giờ đã muộn, không tiện bế con ra ngoài, hắn quyết định đêm nay sẽ ngủ ở sập gỗ bên cạnh.
Trước khi nằm xuống, hắn cúi người hôn nhẹ lên trán Ôn Yểu, rồi cũng hôn một cái lên má nhóc con. Đang định rút lui thì...
"Phụ hoàng...?" A Yến tỉnh giấc.
Nhóc vừa gọi một tiếng đã bị Dung Tiễn bịt miệng. A Yến: "!!!"
Dung Tiễn làm dấu tay im lặng rồi chỉ chỉ về phía Ôn Yểu đang ngủ. A Yến hiểu ý, khẽ gật đầu. hắn vừa định quay đi thì vạt áo đã bị con trai nắm lấy. Nhóc không nói chuyện, chỉ dùng ánh mắt hỏi phụ hoàng định đi đâu. Dung Tiễn chỉ về phía sập gỗ, ra hiệu nhóc ngủ đi.
Cung nhân thấy Hoàng thượng ngủ sập gỗ thì cũng đã quen, nhanh chóng trải giường rồi lui ra. Dung Tiễn nằm xuống, nhìn bóng dáng lớn nhỏ đang ngủ say dưới ánh trăng mờ, bao nhiêu mệt mỏi trong ngày bỗng tan biến hết. hắn mỉm cười mãn nguyện nhắm mắt lại.
Nửa đêm, Dung Tiễn nghe thấy tiếng sột soạt, hắn cảnh giác mở mắt thì thấy con trai đang chật vật leo lên sập gỗ của mình. hắn nhanh tay nhấc bổng nhóc lên. Vừa lên giường, A Yến đã rúc vào lòng phụ hoàng.
Dung Tiễn tỉnh cả ngủ, khẽ cười hỏi nhỏ: "Làm gì thế con?"
A Yến ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, cười hì hì: "Phụ hoàng hôm nay ngủ một mình, A Yến đến ở bên phụ hoàng. Muộn rồi, phụ hoàng mau ngủ đi."
Dung Tiễn: "..."
Trái tim lão phụ thân lúc này thực sự tan chảy vì sự ấm áp của con trai.
