Chương 149
Ôn Yểu đang lấy làm lạ, Nguyệt Không ở mãi Hoài thành xa xôi sao lại từng gặp Dung Tiễn? Chưa kịp để nàng mở miệng, Nguyệt Không đã vẻ mặt nghiêm túc giải đáp thắc mắc: "Tỷ tỷ không biết đâu, chính là ngày thứ 3 sau khi tỷ đi..."
Nói đoạn, muội ấy đưa ngón tay ra cẩn thận đếm đếm, rồi mới nói tiếp: "Đúng rồi, chính là ngày thứ 3, ca ca trông rất đẹp trai này cũng đến Hoài thành đấy ạ. Muội thừa lúc giờ ngủ trưa lén chuồn ra ngoài nên mới gặp được!"
Ôn Yểu: "............"
Nàng khẽ cau mày, nhìn Nguyệt Không thiên chân vô tà, rồi lại liếc sang Dung Tiễn đang rõ vẻ chột dạ. Một lát sau, nàng hỏi Nguyệt Không: "Huynh ấy có phải đã hỏi muội xem có thấy ta không?"
Nguyệt Không gật đầu: "Có hỏi ạ!"
Chưa đợi Ôn Yểu kịp định thần để bình phẩm, Nguyệt Không lại nói tiếp: "Nhưng muội không hề nói cho huynh ấy biết!"
Ôn Yểu cảm thấy kỳ lạ hơn. Dung Tiễn tìm nàng tuy điên cuồng nhưng hành tung lại cực kỳ kín kẽ, tuyệt đối không có chuyện ra đường gặp ai cũng hỏi. Vô duyên vô cớ, sao Hắn lại đi hỏi một đứa trẻ như Nguyệt Không?
"Muội đã hứa với tỷ tỷ rồi mà," Nguyệt Không cong mắt cười, lộ ra hai lúm đồng tiền ngọt ngào: "Tuyệt đối không nói cho bất kỳ ai thì nhất định sẽ làm được. Nương dạy muội rồi, làm người phải giữ lời hứa."
Nghe muội ấy nói vậy, Ôn Yểu càng thêm thắc mắc. Nàng nghiêng đầu nhìn Dung Tiễn bên cạnh: "Sao chàng lại đột nhiên đi hỏi một đứa trẻ?"
Dung Tiễn: "..."
Nguyệt Không bỗng reo lên: "À đúng rồi, tỷ tỷ, ngày đó tỷ đi gấp quá nên rơi mất hương nang ở sương phòng..." Muội ấy cẩn thận lấy từ trong ngực áo ra một chiếc hương nang đã phai mùi, đưa đến trước mặt Ôn Yểu: "Này, hôm nay có thể trả lại cho tỷ tỷ rồi."
Ôn Yểu nhìn chiếc hương nang, trông thì quen mắt nhưng lúc bỏ trốn nàng vừa vội vừa sợ, căn bản chẳng nhớ rơi mất khi nào, ở đâu.
Dung Tiễn chớp mắt, hất cằm về phía chiếc hương nang trong tay Nguyệt Không: "Ngày đó khi muội ấy đi ngang qua, trên người có hơi thở của nàng."
"Hơi thở" chính là hương thơm từ chiếc hương nang. Chỉ là đứa trẻ này miệng kín quá, lại nhanh trí vô cùng, hắn chẳng hỏi được gì. Lúc đó hắn cũng không nghĩ ngợi nhiều, chỉ cho rằng muội ấy từng tiếp xúc với A Loan, chứ chẳng ngờ mùi hương nồng như vậy là do muội ấy giấu hương nang trong ngực.
Thực ra hắn đã đặc biệt đến am đường một chuyến, hỏi được từ miệng sư thái trụ trì rằng vài ngày trước quả có một nữ tử lạ mặt đến tá túc, hình như còn bị bệnh, đã bốc mấy thang thuốc, ra đi cũng rất vội nên ấn tượng sâu sắc. Nghe trụ trì nói A Loan bệnh, nếu không phải người ở tiệm thuốc nói thuốc đó chỉ để trị vết thương ngoài da, hắn lúc đó chắc chắn sẽ phát điên.
Chỉ nghe người khác kể lại mà không tận mắt nhìn thấy, đừng nói là ngủ, chỉ cần rảnh rỗi một khắc hắn cũng thấy tâm hoảng ý loạn, vì vậy sau đó mới đuổi theo càng gấp gáp hơn. Những lời này, hắn chưa từng nói với A Loan. Lúc mới tìm thấy nàng, nàng cảnh giác với hắn như thế, cộng thêm tình hình lúc đó, hắn căn bản không thể nói ra. Qua khoảng thời gian ấy rồi, cũng thấy không cần thiết phải nhắc lại.
Chỉ là giờ đây bất chợt bị gợi lại, ký ức phủ bụi ùa về, Dung Tiễn đột nhiên thấy thật tủi thân. Hắn nhìn A Loan, vẻ tủi thân hiện rõ trên mặt và trong ánh mắt.
Ôn Yểu vẫn còn đang hiếu kỳ sao Dung Tiễn lại tìm thấy mình nhanh đến thế: "???" Nàng khẽ giật khóe môi, vờ như không thấy, mỉm cười nhận lấy hương nang từ tay Nguyệt Không: "Hoa và thảo dược bên trong đều mất tác dụng rồi. Cảm ơn muội đã nhặt giúp và giữ gìn cẩn thận như vậy, ta tặng muội cái mới nhé."
Nói đoạn, nàng tháo chiếc hương nang bên hông mình đặt vào bàn tay nhỏ nhắn của Nguyệt Không. Muội ấy vô cùng kinh hỷ: "Thật sao ạ? Cảm ơn tỷ tỷ!"
Chờ đợi một hồi lâu, vì sư tổ đã đi vân du không biết bao giờ mới trở lại, Ôn Yểu thấy Nguyệt Không và sư tỷ Nguyệt Thanh bơ vơ giữa kinh thành nên sinh lòng trắc ẩn. Qua cuộc trò chuyện với Nguyệt Thanh, Ôn Yểu mới biết thân thế đáng thương của Nguyệt Không: mẹ mất sớm, cha nhu nhược, mẹ kế độc ác ép muội ấy vào am tu hành. Nay mẹ kế lại mang thai, lo sợ bát tự của Nguyệt Không khắc nghiệt nên muốn bán muội ấy đi thật xa. Sư phụ vì thương xót mới bảo Nguyệt Thanh đưa muội ấy lên kinh nương nhờ sư tổ.
Nghe xong câu chuyện, Ôn Yểu vô cùng phẫn nộ. Nàng nhìn khuôn mặt ngây thơ của Nguyệt Không mà chạnh lòng nghĩ đến tuổi thơ cũng đầy rẫy bất hạnh và toan tính của Dung Tiễn.
Nàng quyết định: "Nếu tiểu sư phụ yên tâm, ta sẽ tìm cho Nguyệt Không một nơi chốn. Muội ấy còn nhỏ, chuyện tu hành cứ để sau này muội ấy lớn lên tự mình quyết định."
Nơi mà Ôn Yểu muốn gửi gắm chính là Học đường nữ tử kinh thành do Tần Oản làm hiệu trưởng. Sau khi sắp xếp xong xuôi, Nguyệt Thanh vô cùng kinh ngạc và cảm kích khi nhận ra thân phận cao quý của Ôn Yểu và Dung Tiễn những người mà ngay cả Tề Vương phi cũng phải hành lễ.
Tiễn Nguyệt Không và Nguyệt Thanh xong, Ôn Yểu cùng Dung Tiễn lên xe ngựa hồi cung. Ngồi trong xe, Ôn Yểu bỗng nhớ đến tuổi thơ bi thảm của Dung Tiễn, nàng quay sang ôm chầm lấy hắn.
Dung Tiễn đang tiếc nuối vì chưa thể để A Loan nghỉ ngơi tử tế: "—!"
Ôn Yểu cứ thế ôm hắn, không nói lời nào. Chuyện cũ đã qua quá lâu, hiện tại họ đang rất tốt, không cần phải nhắc lại chuyện buồn làm gì. Nàng ôm một hồi lâu rồi mới buông tay. Nhưng vừa mới buông ra, eo đã bị siết chặt, Dung Tiễn lần nữa kéo nàng vào lòng, đầu tựa lên hõm vai nàng, khẽ cọ vào cổ.
Dung Tiễn tưởng A Loan bây giờ mới sực nhớ ra mà xót xa cho nỗi gian nan của Hắn khi đi tìm nàng lúc trước. Hắn khẽ khàng: "Lúc đó, từ kinh thành đuổi theo đến tận Hoài thành, biết nàng bị thương, phải uống thuốc, trẫm suýt chút nữa đã phát điên."
Ôn Yểu lặng thinh một hồi, rồi đưa tay xoa xoa sau gáy hắn, dịu dàng nói: "Sau này sẽ không thế nữa."
Vòng tay nơi eo lại siết chặt thêm, Ôn Yểu cảm nhận được sự chiếm hữu mãnh liệt. Tình cảm này, Dung Tiễn bỏ ra nhiều hơn nàng, nặng tình hơn nàng, đó là điều nàng không ngờ tới. Lòng nàng vừa đau vừa xót, nhẹ nhàng v**t v* lưng hắn: "Thật sự sẽ không có lần sau đâu."
Một lúc lâu sau, Dung Tiễn mới khàn giọng đáp: "Trẫm biết."
Ôn Yểu khẽ cười. Dung Tiễn vẫn không buông tay, chỉ nới lỏng lực một chút để nàng thoải mái hơn: "Hình như nàng rất thích bé gái?"
Ôn Yểu khó hiểu: "Hửm?"
Dung Tiễn cọ cọ bên tai nàng: "Tần Oản cũng vậy, Nguyệt Không cũng thế... nàng đều rất yêu mến."
Ôn Yểu bộc bạch: "Nữ tử trên đời vốn dĩ gian nan, ta dĩ nhiên sẽ thương xót nhiều hơn một chút."
"Ồ."
Ôn Yểu càng không hiểu nổi cái phản ứng "Ồ" này là ý gì: "Ồ cái gì chứ?"
Dung Tiễn thì thầm bên tai nàng: "Ta còn tưởng nàng thích bé gái hơn, nên đang nghĩ sau này chúng ta cũng sinh một công chúa..."
Ôn Yểu bật cười: "Hắn thích hoàng tử hay công chúa?"
Dung Tiễn vô cùng mãn nguyện, khóe môi cong lên, không giấu nổi niềm hạnh phúc: "Chỉ cần là nàng sinh, ta đều thích."
Ôn Yểu: "..." Sao hắn lại bắt đầu ngốc nghếch rồi?
