Chương 142
Thực chất, khi Trần Điển quay lại Trình Dương đã cân nhắc qua nhiều tầng nặng nhẹ. Lúc bấy giờ, nơi ấy cách Tấn Thành chưa đầy nửa ngày đường, lại không có truy binh, so với tình cảnh của Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương tương đối an toàn hơn.
Chỉ là Ôn Yểu không đi Tấn Thành, mà lại chuyển hướng tới Vinh Dương cầu viện. Có lẽ những chuyện xảy ra trong một năm qua đã khiến nàng sinh lòng cảnh giác, trực giác mách bảo nàng rằng quân Dương Châu có thể sẽ xảy ra điều bất trắc, không thể đem toàn bộ hy vọng ký thác lên người họ. Điều quan trọng nhất là, nàng trước sau vẫn tin rằng ma lực của cốt truyện thực sự tồn tại. Kẻ có thể phá cục, tất yếu phải là người trong cuộc. Chu Tử Ngọc chính là người đó.
Vinh Dương là đại thành, trên đường đi cũng có một tiểu đội phản quân mai phục để ngăn chặn việc cầu viện. Có điều, trước khi Ôn Yểu chạm trán họ, toán người cầu viện được phái đi trước đó đã có một trận ác chiến với tiểu đội này. Phản quân đã thắng. Không ai ngờ được đợt cầu viện thứ hai lại tới nhanh đến thế, mà người đi cầu viện lại chính là Ôn Yểu, đơn thương độc mã.
Vì vừa trải qua một trận ác chiến, kẻ chết người bị thương, quân số phản quân giảm mạnh, lại thêm tâm lý chủ quan nên chúng hoàn toàn không đề phòng tình huống đột xuất này. Ôn Yểu nhờ đó mà thành công đột vây. Sợ mục tiêu quá rõ ràng sẽ bị phản quân đuổi kịp, nàng cởi bỏ giáp trụ, chỉ giữ lại một bộ tiễn đeo tay. Khi tên đã cạn, nàng cũng tháo luôn tiễn đeo tay, cải sang đường thủy, ngược dòng lên phía Bắc tới Vinh Dương.
Nàng thực sự nên cảm thấy may mắn vì đã cởi giáp cải lộ, nếu không với sự truy đuổi gắt gao của phản quân, chắc chắn nàng đã sớm bị bắt. Với một kẻ đạn tận lương tuyệt như nàng lúc đó, chỉ có một con đường chết. Nàng chỉ không ngờ phản quân lại dùng giáp trụ và tiễn đeo tay của mình để làm mồi nhử, lừa gạt Dung Tiễn. May mà nàng tâm thần bất an nên đã để lại mật thư. Cũng may mà nàng đã đánh cược đúng, Chu Tử Ngọc quả thực chính là người phá giải cục diện!
Có điều, vết thương trên người nàng có chút thảm.
Liên tiếp mấy ngày không ngủ không nghỉ, bôn ba ngàn dặm. Nàng tuy có theo Tần Duyên học vài đường quyền cước, bình nhật cũng có lưu tâm rèn luyện, nhưng dù sao cũng là phận Hoàng hậu, chưa bao giờ chịu cường độ cao đến thế, càng chưa từng ra trận mạc. Tay, cánh tay, chân... tất cả đều bị giáp trụ mài rách da thịt. Không kịp xử lý, cứ thế tiếp tục mài... những chỗ nghiêm trọng bị mất đi cả một lớp da thịt.
Đặc biệt là đôi chân. Vì thời gian dài cưỡi ngựa phi nước đại với cường độ cao, phần đùi trong máu thịt nồng nặc, dính chặt vào cả nội y bên trong. Ôn Yểu lo lắng tình hình bên phía Dung Tiễn, không có tâm trí, cũng chẳng màng tới việc xử lý vết thương. Khi Dung Tiễn bế nàng vào trong doanh trại tạm thời, kiểm tra thương thế, đập vào mắt hắn chính là cảnh tượng ấy.
Nước mắt hắn tức khắc rơi xuống. Hắn thậm chí không dám chạm vào. Nhất là phần y phục dính chặt vào thân thể, muốn xử lý tất phải xé ra cả máu thịt... Hắn không dám tưởng tượng nàng đã phải đau đớn đến nhường nào. Toàn thân run rẩy quỳ gối trước sập, nhìn A Loan đang vì kiệt sức mà hôn mê, Dung Tiễn hồi lâu không có động tác gì.
Mãi lâu sau, nén lại cơn đau thắt nơi lồng ngực, Dung Tiễn mới nén đau thương và phẫn nộ, cẩn thận từng li từng tí giúp nàng thanh tẩy vết thương. Ôn Yểu tuy mất đi ý thức mà ngất đi, nhưng không mất đi cảm giác đau đớn. Nàng chỉ là quá mệt, thể lực không chống đỡ nổi. Cho dù động tác của Dung Tiễn có nhẹ nhàng, cẩn trọng đến đâu, nàng vẫn bị cơn đau làm cho tỉnh giấc.
Tuy nhiên nàng không mở mắt, chỉ vô ý thức mà r*n r*. Quá đau, cảm giác như có dao đang từng nhát từng nhát lóc đi xương thịt của mình. Cơn đau khiến nàng dù thần trí mụ mị vẫn túa ra một thân mồ hôi lạnh.
"Đau..." Đôi môi khô nẻ liên tục phát ra tiếng r*n r* trầm thấp. Mỗi tiếng nàng gọi, trái tim Dung Tiễn như bị khoét đi một miếng thịt. Dù xót xa đến đâu, vết thương vẫn phải xử lý, Dung Tiễn nghiến răng tiếp tục giữa những tiếng kêu đau của nàng.
Cuối cùng, Ôn Yểu bị cơn đau làm cho tỉnh hẳn. Khoảnh khắc mở mắt ra, nàng cảm thấy mình như sắp chết đến nơi. Bởi vì thực sự quá đau đớn. Nàng mồ hôi lạnh đầm đìa, gương mặt trắng bệch như tờ giấy, nhìn Dung Tiễn vẫn đang xử lý vết thương cho mình, nàng khó khăn thốt ra hơi hướm: "Đừng làm nữa..." Thật sự quá đau rồi.
Dung Tiễn muốn chạm vào mặt nàng, an ủi nàng đừng sợ, sẽ nhanh thôi. Nhưng đôi bàn tay hắn đầy máu, cuối cùng chỉ có thể dùng trán tựa vào mặt nàng, khàn giọng bên tai: "Sẽ nhanh thôi, đừng... đừng sợ, có ta ở đây..." Đạo lý nàng đều hiểu, nhưng thực sự là quá đau, não bộ Ôn Yểu đau đến mức trắng xóa một mảnh, ngay cả gương mặt của Dung Tiễn nàng cũng nhìn không rõ. Nàng nghiến răng chống chọi một lúc, rốt cuộc vẫn không chịu nổi, một lần nữa ngất lịm đi.
Khi tỉnh lại lần nữa đã là 3 ngày sau. Quân Dương Châu và quân Vinh Dương đều đang trấn thủ tại Vinh Dương. Cảm giác duy nhất trước khi mất đi ý thức là đau, sau khi tỉnh lại, cảm giác đầu tiên vẫn là đau. Nàng còn chưa mở mắt đã phát ra tiếng r*n r*. Dung Tiễn túc trực bên giường lập tức bừng tỉnh, nhìn Ôn Yểu đang không ngừng rên hừ hừ, hắn khẽ gọi 2 tiếng: "A Loan? A Loan!"
Nghe thấy giọng nói của Dung Tiễn, Ôn Yểu mới bình tâm lại đôi chút. Nàng gắng gượng mở mắt, nhìn Dung Tiễn đang đầy vẻ lo lắng, khàn giọng hỏi một câu không thành điệu: "Phản quân... bình định xong chưa?"
Dung Tiễn gật đầu: "Yên tâm, đều đã giải quyết xong."
Ôn Yểu đau đến mức hít một ngụm khí lạnh. Dung Tiễn căng thẳng hỏi: "Đau sao?"
Nàng l**m l**m môi, mở mắt nói dối: "Có một chút."
Dung Tiễn: "..."
"Đã bôi thuốc chưa?" Nàng lại hỏi. Sao vẫn còn đau đến mức này!
"Vết thương khép miệng cần có thời gian," Dung Tiễn nhẹ giọng dỗ dành: "Lúc đầu sẽ đau một chút, nếu nàng thực sự quá đau, cứ cắn ta." Nói đoạn, hắn đưa tay đến bên miệng Ôn Yểu.
Ôn Yểu liếc nhìn một cái, bật cười. Nàng vừa cười một tiếng đã động chạm đến vết thương, tức khắc đau đến mức sắc mặt đại biến, không nói ra lời. Dung Tiễn sợ hãi khôn cùng, vội triệu tập thái y hội chẩn. Xác nhận thương thế quả thực đang chuyển biến tốt, hắn mới hơi yên tâm.
"Đói không?" Dung Tiễn đỡ Ôn Yểu khi nàng cứ nhất quyết muốn ngồi dậy tựa vào gối, hắn hỏi: "Có cháo ấm, còn có trứng hấp, nàng muốn dùng gì?"
Ôn Yểu: "Trứng hấp đi." Thực sự không muốn ăn món cháo thanh đạm kia.
Tay nàng bị thương nặng hơn lần săn bắn mùa thu nhiều, lúc này được băng bó kín mít, việc ăn uống tự nhiên là do Dung Tiễn đút. Ăn một ít trứng hấp, sau cùng nàng vẫn húp thêm chút cháo vì trong cháo có sợi gà tẩm ướp đậm đà, lại uống thêm canh sâm, Ôn Yểu cuối cùng cũng thấy thân thể có thêm chút sức lực.
Có lẽ nhờ ăn chút gì đó, cơ thể hồi phục đôi chút, hoặc cũng có thể là vì đau mãi nên thần kinh cảm giác đã tê liệt, sau bữa ăn, nàng cảm thấy cơn đau dường như giảm bớt. Lúc này nàng mới chú ý tới, nơi nàng đang nằm chính là căn phòng nàng từng ở khi tới Vinh Dương lần trước.
Lại về Vinh Dương rồi sao? Về Vinh Dương cũng tốt. Ở đây có Chu Tử Ngọc.
"Đã tra ra kẻ chủ mưu chưa?" Nàng không chịu để tâm trí nghỉ ngơi lấy một khắc mà hỏi.
Dung Tiễn dùng khăn thấm nước ấm lau mặt cho nàng, vừa lau vừa nói: "Vẫn đang tra, hẳn là sắp có kết quả rồi. Những chuyện này nàng đừng lo lắng, cứ tĩnh tâm dưỡng thương cho tốt, có được không?" Nhìn vào ánh mắt đỏ hoe đầy xót xa của hắn, Ôn Yểu khẽ đáp: "... Được."
Nàng thực sự không ngờ bản thân lại yếu ớt đến thế, chỉ bôn ba vài ngày mà đã bị thương thành thế này. Không cần hỏi nàng cũng biết, Dung Tiễn hẳn là khổ tâm lắm. Trầm ngâm một lát, nàng nhếch khóe môi cười với hắn: "Chàng cũng đừng nhíu mày nữa, vết thương đang lành rồi, không sao đâu."
Dung Tiễn liếc mắt nhìn nàng, ánh mắt thâm trầm khiến Ôn Yểu có chút kinh tâm. "Đừng vì sợ ta lo lắng mà không nói sự thật," hơi thở hắn hơi dồn dập: "Nàng nói thật, ta mới yên lòng."
Ôn Yểu: "..."
Hai người im lặng giây lát, Ôn Yểu khẽ hất cằm về phía ngài: "Chàng lại đây."
Biết tình hình của nàng ổn, vết thương đang lành, nhưng hắn vẫn thấy đau lòng khôn xiết. Hắn nhắm mắt lại, khi mở ra, những cảm xúc mãnh liệt đã nhạt đi ít nhiều, hắn ghé sát lại. Ôn Yểu hôn nhẹ lên mặt hắn một cái: "Được rồi."
Dung Tiễn: "..."
Ôn Yểu lại hôn hắn một cái nữa: "Thực sự đã tốt hơn nhiều rồi, không đau như trước nữa." Tuy vẫn còn rất đau, nhưng so với lúc vừa mở mắt, quả thực đã tốt hơn bội phần.
Dung Tiễn cảm thấy trái tim như sắp tan vỡ của mình rốt cuộc cũng khôi phục lại bình thường. Để tránh Dung Tiễn lo lắng, sau đó Ôn Yểu luôn tĩnh tâm dưỡng thương, nàng cũng không hỏi quá nhiều về kết cục của vụ phản loạn Bình Nam quân.
Ngày hôm đó, Ôn Yểu lờ mờ cảm thấy có điểm gì đó không ổn. Chưa đợi nàng hỏi Dung Tiễn, Trúc Tinh đã nói với nàng:
"Kinh thành xảy ra chuyện rồi!"
