Khi Lâm Vu đến phủ tướng quân thì đã thấy Tiết Phùng Châu luyện thương từ bao giờ, trên trán hắn ướt đẫm mồ hôi.
Lâm Vu vội vã đi tới: “Tướng quân.”
Tiết Phùng Châu thu lại trường thương, sắc mặt nhàn nhạt: “Có chuyện?”
“Đúng là có chuyện.” - Lâm Vu nói: “Tô Thừa tướng tới.”
Đuôi mày Tiết Phùng Châu khẽ động, hắn lập tức đi về phía đại sảnh.
"Tướng quân, sao ngài lại luyện thương một mình?" - Lâm Vu có chút tò mò.
Nét mặt Tiết Phùng Châu bình thản: “Tại vui.”
Trên thực tế, Tiết Phùng Châu đã quấn lấy Tô Thầm, dày vò y từ trưa đến chiều. Có điều, thân thể của tiểu công tử vẫn còn suy nhược nên Tiết Phùng Châu chỉ miễn cưỡng thỏa mãn một phần. Hoặc có lẽ vì đối phương là Tô Thầm nên hắn vĩnh viễn cảm thấy không đủ, cho nên Tiết Phùng Châu đành luyện thương để tiêu hao sức lực dư thừa.
Tiết Phùng Châu từ xa nhìn thấy Tô Thừa tướng đứng ở đại sảnh, gương mặt nghiêm nghị.
Suy nghĩ của Tiết Phùng Châu nhanh chóng vụt qua, chắc hẳn Tô Thừa tướng đã biết chuyện giữa hắn và Tô Thầm. Hắn vốn định khi nào đưa Tô Thầm hồi phủ sẽ thẳng thắn nói chuyện với Tô Thừa tướng, đồng thời chuẩn bị sẵn mọi thứ.
Tô Thừa tướng thoạt nhìn có vẻ bình tĩnh, ông lạnh lùng nhìn Tiết Phùng Châu: “Tiết tướng quân, ta tới đón nhi tử về nhà.”
Tiết Phùng Châu hành lễ, cười nói: “Tiểu công tử vẫn chưa rời giường. Nếu đại nhân đã tới đây, chi bằng chúng ta nói chuyện một chút?”
Tầm mắt Tô Thừa tướng di chuyển khỏi chiếc cổ của Tiết Phùng Châu, sắc mặt càng lúc càng khó coi, ông cười lạnh: “Bệ hạ tuyên bố sẽ ban hành luật mới, cho phép kết hôn đồng giới, không biết Tiết tướng quân có suy nghĩ gì?”
“Đây là chuyện tốt.” - Gương mặt Tiết Phùng Châu bừng lên sự vui mừng: “Không ít người cùng giới có tình cảm với nhau, nhưng vì e ngại thành kiến thế tục nên họ không thể không che giấu tình cảm của chính mình, chỉ đành kết hôn với người khác giới.”
“Âm dương hòa hợp mới là lẽ tự nhiên.” - Tô Thừa tướng cả giận nói: “Đồng tính luyến ái mới là thứ kỳ dị không nên tồn tại.”
“Thừa tướng đại nhân sao lại cổ hủ như vậy? Vạn vật trên thế gian đều có lý do để tồn tại.” - Tiết Phùng Châu lắc đầu thở dài: “Huống hồ, nếu một nam tử vốn thích nam tử khác, nhưng phải cưới nữ tử chỉ vì một câu âm dương hòa hợp của cha mẹ, vậy chẳng phải hơi tàn nhẫn với nữ tử kia sao?
Tô Thừa tướng nói: “Miệng lưỡi giảo hoạt, ta không muốn phí lời với ngươi. Thả nhi tử của ta ra, ta sẽ đưa nó về nhà.”
Tiết Phùng Châu không động, cũng không sai người đi gọi Tô Thầm, hắn nói: “Thừa tướng đại nhân đã từng nghe kể về triều đại trước chưa?”
Tô Thừa tướng lạnh lùng nhìn về phía Tiết Phùng Châu.
“Con trai út mà Hoàng Đế tiền triều Minh Gia sủng ái nhất đã phải lòng một nam tử thường dân, sau nói với Hoàng Đế muốn cùng nam tử kia bên nhau trọn đời. Chuyện này đương nhiên là vết nhơ cho hoàng tộc, Minh Gia Đế phẫn nộ, lập tức xử tử dân đen kia, còn con trai út thì bị nhốt lại, chờ ngày tuyển phi.”
Tiết Phùng Châu không động, vừa kể vừa nhìn chằm chằm Tô Thừa tướng: “Người con út thà chết không chịu nghe theo, lại vì nhớ thương da diết người trong lòng đến mức sinh bệnh, nên đã gieo mình tự vẫn từ nơi cao nhất trong hoàng cung để đi theo tình lang.”
“Ngươi đang uy h**p ta?” - Tô Thừa tướng giận dữ: “Nhi tử của ta không phải người con út kia!”
“Ta cũng không phải người yếu đuối không biết phản kháng.”
Nói tới đây, Tiết Phùng Châu bỗng nhiên lùi lại một bước, quỳ xuống trước mặt Tô Thừa tướng. Lưng hắn thẳng tắp, ánh mắt nhìn trực diện vào ông: “Tô Thừa tướng, trong lòng ta chỉ có Tô Thầm, đời này ta chỉ muốn ở bên cạnh y.”
Gương mặt Tô Thừa tướng âm trầm: “Tiết Phùng Châu, đừng tưởng ngươi quỳ xuống thì ta sẽ đồng ý loại chuyện hoang đường này.”
“Ta quỳ bởi vì ngài là phụ thân của Triều Triều.” - Tiết Phùng Châu nói: “Y rất để tâm đến suy nghĩ của ngài, cũng hy vọng ngài có thể chúc phúc y. Bất luận đại nhân có đồng ý hay không, y vẫn là bạn lữ mà ta lựa chọn.”
Tô Thừa tướng lại giận dữ, ông rất muốn thẳng chân đá Tiết Phùng Châu xuống ao nước bên ngoài, nhưng cuối cùng vẫn giữ được lý trí: “Triều Triều đâu?”
Tiết Phùng Châu đứng lên, chỉnh lại y phục: “Triều Triều vẫn chưa dậy, Thừa tướng đại nhân cứ về trước đi, chờ y tỉnh lại ta sẽ đưa y về nhà.”
“Đó là nhi tử của ta!” - Tô Thừa tướng đột nhiên cất cao giọng: “Ai cho ngươi quyết định thay Triều Triều? Ngươi là cha nó chắc?”
Tiết Phùng Châu nhìn Tô Thừa tướng với vẻ không tán đồng: “Nếu Tô Thừa tướng để Triều Triều nhận ta làm cha, y sẽ rất đau khổ đấy.”
Tô Thừa tướng: “……”
Ông tức giận đến mức ngực phập phồng, suýt thì ngất xỉu vì không thở nổi, sau khi đỡ hơn một chút ông liền nói: “Được lắm, được lắm. Ngươi muốn chọc ta tức chết để dễ bề gả vào nhà ta chứ gì? Ta nói cho ngươi biết, ngươi không có cửa đâu.”
Tiết Phùng Châu cân nhắc một chút: “Nếu đại nhân vừa lòng chuyện ta gả vào phủ Thừa tướng, tất nhiên là không thành vấn đề.”
“Ngươi nằm mơ!!!” - Mắt Tô Thừa tướng tối sầm lại: “Gọi nhi tử của ta ra đây.”
“Triều Triều chỉ mới ngủ được một canh giờ, đừng nên quấy rầy y thì hơn.”
Tiết Phùng Châu nói một cách thành khẩn, nhưng Tô Thừa tướng lại cảm thấy mình sắp không giữ nổi lý trí rồi.
Ông chỉ tay vào mặt Tiết Phùng Châu, môi run rẩy một lúc mới nói: "Ngươi quả thực, quả thực không phải người!"
Tiết Phùng Châu sờ lên chiếc vòng cổ, gật gù đồng ý: “Đại nhân nói đúng, tiểu công tử đã thuần hóa con sói hoang như ta thành chó rồi.”
Tô Thừa tướng lập tức nhăn mặt, dường như lúc này mới để tâm đến thứ trên cổ Tiết Phùng Châu, nhất thời trừng lớn mắt.
Sắc mặt Tiết Phùng Châu thản nhiên: “Đại nhân, ta không có lừa ngài. Chiếc vòng cổ này là Triều Triều đeo vào cho ta hôm cung yến. Ta không hề ép buộc y, cũng không có lừa gạt y.”
Môi Tô Thừa tướng run lên, không dám tưởng tượng nhi tử ngoan ngoãn hiểu chuyện của mình, đứa con không khác gì thiên tiên giáng trần lại đeo thứ này cho Tiết Phùng Châu.
“Ngươi…… Ngươi đúng là……”
Tiết Phùng Châu cân nhắc một chút rồi nói tiếp: “Ta biết Thừa tướng đại nhân khó chấp nhận chuyện này, nhưng Triều Triều và ta quả thực lưỡng tình tương duyệt.”
Tô Thừa tướng điếng người, không biết phải suy nghĩ cái gì.
“Đại nhân, dù ngài có chán ghét ta cũng không sao, nhưng ít nhất ngài nên tôn trọng lựa chọn của Triều Triều.”
Những lời này của Tiết Phùng Châu đã kéo thần trí Tô Thừa tướng quay về.
Tiết Phùng Châu nói: “Cho dù là ở bên cạnh ai, Triều Triều đều có quyền lựa chọn. Ta có thể đảm bảo y không hề sai lầm khi chọn ta.”
Tô Thừa tướng: “……”, ông tức giận đến mức sôi máu, cảm thấy nếu còn nói chuyện tiếp với Tiết Phùng Châu thì sẽ tổn thọ mất.
“Hừ.” - Tô Thừa tướng cười lạnh: “Ngươi vốn chẳng coi ai ra gì, tính cách cuồng vọng, ta không tin tưởng ngươi.”
Tiết Phùng Châu nói: “Nếu ngài đã góp ý, ta đương nhiên có thể sửa.”
Tô Thừa tướng lại cười khẩy, còn chưa kịp nói gì thì Tiết Phùng Châu đã nói tiếp: “Con dâu phải hiếu kính cha mẹ chồng, không thể làm trái lời cha mẹ chồng được ——”
“Câm miệng!” - Tô Thừa tướng gầm lên một tiếng, ngay cả Lâm Vu đứng xem náo nhiệt gần đó cũng phải giật mình rụt cổ.
Tô Thừa tướng tức giận đến mức toàn thân bốc khói, ông vung tay áo, xoay người bỏ đi. Nhưng chưa được hai bước, ông lại quay người, ném vỡ một cái ly xuống đất rồi mới thật sự đi mất.
Lâm Vu: “……”
Lâm Vu líu lưỡi: “Tướng quân, ngài chọc giận Thừa tướng đại nhân như vậy, e rằng ông ấy càng không đồng ý cho ngài và tiểu công tử ở bên nhau.”
“Ồ?” - Tiết Phùng Châu híp mắt: “Ông ấy sẽ đồng ý thôi. Còn nếu không đồng ý, đợi sau khi luật mới ban hành, ta sẽ đi xin Hoàng Thượng tứ hôn.”
“Công tử mà biết sẽ giận ngài đấy.” - Lâm Vu nhỏ giọng nói.
Tiết Phùng Châu hơi dừng một chút: “Triều Triều biết tính tình của Thừa tướng…..Ta sẽ gánh áp lực phía phủ Thừa tướng, ta không muốn y buồn bã vì bị kẹp giữa ta và phụ thân.”
Lâm Vu nói: “Tướng quân đúng là thay đổi nhiều thật.”
Thay đổi nhiều ư?
Tiết Phùng Châu không nói gì, cắm trường thương xuống rồi quay đi.
Hắn muốn đi gặp tiểu công tử.
Có lẽ nên mang vài món cho tiểu công tử ăn rồi hẵng ngủ tiếp, bằng không nếu đói bụng, dạ dày y sẽ khó chịu.
___________
Thời điểm Tô Thầm tỉnh dậy đã là nửa đêm, mọi thứ xung quanh đều yên tĩnh. Tiết Phùng Châu đang ôm chặt lấy y vào lòng, hơi thở phả ra đều đều.
Quả nhiên là hắn ngủ rồi.
Đầu óc Tô Thầm vẫn còn hơi hỗn loạn, cảnh tượng ban ngày ùa về trong tâm trí, từ hình ảnh hồ tắm vào buổi sáng đến dáng vẻ Tiết Phùng Châu đút cho y ăn gì đó vào buổi chiều, nhưng khi ấy y hoàn toàn không mở nổi mắt…….
Ký ức dần trở nên rõ ràng hơn, y chợt nhận ra mình đã ‘làm chuyện khó nói’ với Tiết Phùng Châu rất lâu trong hồ tắm, ngay giữa ban ngày ban mặt.
Tại sao lại nói là ‘rất lâu’, bởi vì chính Tô Thầm cũng không biết hai người họ đã lăn lộn tới tận khi nào.
Tiết Phùng Châu không hổ là võ tướng, thể lực như trâu bò vậy. Có điều, y cảm thấy thân thể mình vẫn khá thoải mái và sạch sẽ sau khi làm xong…….Tô Thầm hơi trầm mặc một lúc, cố gắng sắp xếp lại tâm trí đang nhảy nhót cả đống ký ức k*ch th*ch.
Nhắc mới nhớ, cả ngày hôm nay y không có về nhà…….
Cả ngày không về nhà!
Tô Thầm bất chấp Tiết Phùng Châu còn đang ngủ mà lay hắn dậy: “Phủ Thừa tướng bên kia ——”
Vừa mở miệng, Tô Thầm liền cảm thấy mình không nên nói thì hơn, giọng của y khàn đặc đến mức không nghe rõ âm thanh, rõ ràng là đã dùng quá mức.
“……” - Tiết Phùng Châu mơ mơ màng màng ôm chặt lấy Tô Thầm: “Ta sai người đến phủ Thừa tướng thông báo rồi…… Triều Triều, buổi chiều cha ngươi đã tới đây.”
Tô Thầm lập tức hoảng hốt: “Cha ta tới đây?”
“Không có chuyện gì đâu. Thừa tướng đại nhân chỉ nổi giận với ta thôi, nhưng ta đã truyền tin cho mẫu thân ngươi rồi. Bà ấy dặn ngươi ở lại đây hai ngày rồi hẵng quay về, còn bên kia bà ấy sẽ nói chuyện với Thừa tướng đại nhân.”
Cổ họng Tô Thầm đau rát, biết mẫu thân sẽ nói chuyện với phụ thân, y cảm thấy yên tâm phần nào.
Tiết Phùng Châu sớm đã tỉnh táo, hắn nhẹ giọng nói: “Ta rửa sạch sẽ và bôi thuốc cho ngươi rồi, có còn thấy khó chịu không?”
Tô Thầm thoáng lắc đầu, ngập ngừng trả lời: “Không.”
“Vậy thì tốt.” - Tiết Phùng Châu cảm thấy yên tâm, hôn lên trán Tô Thầm một cái rồi cười khẽ: “Ta biết Triều Triều rất lợi hại mà.”
Tô Thầm: “……”
Lỗ tai y chậm rãi nóng lên, y tức giận cắn vào ngực Tiết Phùng Châu.
Nam nhân xuýt xoa một tiếng, hỏi: “Tiểu công tử lại muốn à?”
Tô Thầm ngứa răng, tên khốn kiếp này……
“Tiểu công tử đã ra tín hiệu như vậy…..” - Tiết Phùng Châu cười nhẹ: “Nếu ngươi muốn, ta sao có thể chối từ.”
“Ngươi vô liêm sỉ.” - Tô Thầm căm giận nói.
“Tiểu công tử rõ ràng cũng rất thích.” - Tiết Phùng Châu cảm thấy chính mình vô tội.
Tô Thầm: “……”
“Tiểu công tử có thấy không khoẻ ở đâu không?” - Tiết Phùng Châu bỗng hỏi.
Tô Thầm lắc đầu, ngoại trừ cảm giác khó chịu ban đầu, lúc sau y hoàn toàn không thấy đau đớn nữa. Nghĩ đến đây, gương mặt Tô Thầm nóng bừng, có thể nói y thích ứng…..khá tốt.
Tiết Phùng Châu lại hôn lên khóe môi Tô Thầm, để y gối đầu lên ngực mình: “Không có thì tốt, ngủ đi.”
Nhưng Tô Thầm không ngủ được.
