Kể từ sau khi Noah tấn công lần trước, phòng thủ trung tâm kiểm soát liên hợp đã được nâng cấp.
Vệ Lăng nhìn giám đốc Châu ngồi ngay ngắn trước bàn làm việc, mỉm cười chào hỏi: "Lão Châu, đã lâu không gặp!"
Dưới mắt giám đốc Châu là quầng thâm dày cộp, xem ra chẳng ngon giấc chút nào.
"Đến rồi à... mời ngồi."
Giám đốc Châu đứng dậy, nhường chỗ của mình cho Vệ Lăng.
"Lão Châu, chú nom như ma vậy. Hôm đó người bị Noah bắt cóc là tôi cơ mà!" Vệ Lăng vừa nói vừa đặt mèo lên đùi mình, điều chỉnh tư thế.
"Noah chỉ muốn sinh con đẻ cái kéo dài dòng dõi với cậu thôi mà! Nhưng chúng muốn lấy mạng tôi thật đó!"
Vệ Lăng vừa nghe đến "sinh con đẻ cái", "kéo dài dòng dõi", da gà da vịt toàn thân đều muốn rớt xuống.
Anh không nên nhây với lão Châu... tự làm tổn thương bản thân rồi.
Chỉ cần bắt đầu đọc báo cáo, Vệ Lăng sẽ trở nên tập trung.
Gần như mọi báo cáo, nhìn cấu trúc và phong cách là biết ngay do Ôn Chước viết.
Trong đó có một số quan điểm gần như đoán mò, ví dụ như bất kể Angela hay Noah, cấu trúc quần thể của chúng đều tương tự như ong mật trên Trái Đất.
Một quần thể có ong chúa, ong đực và ong thợ.
Ong chúa là ong cái, có thể dùng nội tiết tố để ảnh hưởng đến việc phát triển, thậm chí là hành vi của ong thợ.
Vệ Lăng vô thức sờ gáy mình, đó là nơi khi ấy từng bị Angela cắn.
Lẽ nào nội tiết tố trong cơ thể mình... có thể ảnh hưởng đến... việc phát triển của đời sau Angela?
Không, không phải phát triển, mà là tiến hóa.
Ong thợ sẽ dùng hết khả năng chăm sóc ong chúa và ong đực, bảo vệ tổ ong và tấn công kẻ thù.
Nếu nói tám năm trước báo cáo này chỉ là phỏng đoán, nhưng đặt vào tình huống hiện tại...
Anh có nội tiết tố Angela, nên anh là ong chúa.
Dạ Đồng, Diệp Ngữ, Liên Vũ và cả Hà Liễm, những chủng lai bị lây nhiễm bởi bản sao của Angela, đều là ong thợ.
Ôn Chước là cá thể bố nguyên thủy nhất và hoàn chỉnh nhất, là ong đực mạnh nhất.
Trong tích tắc, Vệ Lăng như bị sét đánh.
Suy nghĩ "Ôn Chước là ong đực" mà mày cũng có thể nghĩ ra được?
Đáng sợ quá đi!
Ong đực chính là kẻ phụ trách cùng ong chúa "sinh con đẻ cái, kéo dài dòng dõi" mà!
Đợi đã, nếu nói Angela đã tạo thành kết cấu hoàn chỉnh, nhưng rất rõ ràng kết cấu của bên Noah lại bị mất một vòng quan trọng.
Nếu ví Sion Kraven là cá thể bố, thế ong chúa của Noah đâu?
Chúng không có ong chúa, chúng đã bị thiếu một phần quan trọng.
Nên chúng mới muốn bắt mình đi hết lần này đến lần khác?
Suy nghĩ này khiến Vệ Lăng giật thon thót.
"Meo..."
Hai chân trước gác trên mặt bàn, dường như mèo nhỏ cảm nhận được Vệ Lăng căng thẳng, nó ngoảnh đầu nhìn anh.
Vệ Lăng dụi cằm trên đầu nó.
"Không sao, tao bị suy nghĩ của mình dọa sợ thôi."
Nếu nói mình là ong chúa thật, thế... thế thì khi đó Angela vốn dĩ không định ký sinh mình thật, mà là... mà là cho mình nội tiết tố của nó.
Còn về Ôn Chước... có phải vốn dĩ chính là ong đực mà nó chọn hay không.
Nó ký sinh trong cơ thể ong đực, là có thể mãn nguyện cùng ong chúa mà nó chọn...
Từ trước đến nay, Angela đã ở trong cơ thể Ôn Chước, có phải một ngày nào đó hắn bị Angel khống chế bản tính, sẽ... làm gì mình không?
Càng liên tưởng rộng, lưng Vệ Lăng bèn túa mồ hôi lạnh.
"Meo." Bàn chân nhỏ của mèo vỗ mu bàn tay Vệ Lăng, như đang an ủi anh.
Vệ Lăng cúi đầu, che mắt mình.
"Tao giỏi thật đấy, sợ chết khiếp bởi "suy nghĩ lung tung" trước đây của mình."
Vệ Lăng phát hiện ra trên mặt trăng, mình đúng là suy nghĩ lung tung, còn có các phỏng đoán khác rất thiếu chuẩn mực.
Càng thiếu chuẩn mực hơn là, Ôn Chước viết các phỏng đoán của anh ra rất rành mạch rạch ròi, còn kèm theo đủ loại dữ liệu thực nghiệm, viết phỏng đoán của anh như thật.
Nếu mình là nhà văn viết tiểu thuyết viễn tưởng, thế thì chắc chắn Ôn Chước là fan cuồng.
Khi ấy Vệ Lăng từng nói, kẻ sở hữu nội tiết tố của Angela có thể kết nối với mọi bản sao, hình thành một mạng lưới, dùng hiệu ứng quần thể để tăng cường năng lực của bản sao.
Tức là Vệ Lăng bây giờ có thể kết nối các chủng lai như Diệp Ngữ, Dạ Đồng vân vân thông qua một cách nào đó, tạo thành một tấm lưới.
Mỗi một người trong tấm lưới này đều sẽ được tăng cường năng lực.
Cứ như mượn năng lực lẫn nhau.
"Nếu là chơi điện tử, thì là gian lận nhỉ." Vệ Lăng chỉ màn hình, hỏi mèo trong lòng, "Mày nói xem có phải Tiểu Tửu năm đó ở mặt trăng buồn chán hỏng cả đầu óc không? Quan điểm xa vời thế này mà cũng hùng hồn viết được luận văn gần mười nghìn chữ? Thảo nào cậu ta bị quẳng tới kho dữ liệu! Ai đọc cũng sẽ nghĩ đầu óc cậu ta có vấn đề!"
Mèo nhỏ dùng chân sau đạp anh một cái mạnh chẳng hề khách khí, suýt thì đạp đổ cả ghế lẫn người.
"Vãi... Mày lấy đâu ra sức mạnh thế! Cái đồ tệ nạn này!"
Vệ Lăng tức tối xách nó lên, ai dè nó rất nhanh nhẹn, men theo cánh tay anh chạy thẳng lên vai anh, hung hăng nhảy hai phát trên lưng anh.
Vệ Lăng lập tức nằm bò ra bàn, cằm đập một phát đau.
"Bệ Hạ! Bệ Hạ! Vi thần sai rồi! Vi thần sai rồi!"
"Meo."
Giờ nó mới thong thả trở về chân Vệ Lăng, chân trước vỗ mặt bàn một cái.
Khí thế này, Vệ Lăng bỗng nhớ tới trước đây diễn giảng cùng Ôn Chước, anh phân tâm, hắn lạnh lùng vỗ mặt bàn: "Trang PPT tiếp theo."
"Hầy..."
Vệ Lăng chuyển sang trang báo cáo tiếp theo, đây cũng là báo cáo cuối cùng mà mình làm cùng Ôn Chước.
Sau đó, Ôn Chước bị cử tới kho dữ liệu, khi gặp lại chính là vì Angela trốn thoát.
Trong báo cáo này, Vệ Lăng lại đưa ra một suy nghĩ vượt ngoài lẽ thường khác, đó chính là Angela có năng lực học tập siêu mạnh, thế có phải cũng có thể tiến hóa ADN cơ thể thông qua học tập không?
Quan điểm này, Ôn Chước không phân tích quá nhiều, nhưng hắn nhận xét – có lẽ đây chính là hình thái cao cấp nhất của sự sống.
"Tiến hóa do mình, không do trời" chân chính.
Sau một buổi chiều, Vệ Lăng đã đọc hết số báo cáo này.
Khi đi, anh vỗ vai giám đốc Châu: "Lão Châu, nếu chú thật sự không ngủ được, thì để Dạ Đồng xem cho."
"Dạ Đồng đâu phải bác sĩ, cậu ta xem có ích gì?" Giám đốc Châu hỏi.
"Cậu ta liếc nhìn chú một cái, cho chú một phát tê liệt thần kinh, không phải là chú gục luôn, ngủ ngon giấc à?" Vệ Lăng cho rằng ý tưởng của mình đúng là quá hay!
Giám đốc Châu nhìn về phía Dạ Đồng, cậu ta lập tức lắc đầu.
"Có bệnh thì đi khám! Nhìn tôi vô ích thôi!"
*
Buổi tối, Vệ Lăng bế mèo ngồi trên giường, anh ngồi khoanh chân, đã đến tám giờ mà nó vẫn không kêu đói.
Diệp Ngữ từ trung tâm kiểm soát về, bước vào nhìn thấy Vệ Lăng, cô đá Dạ Đồng một phát: "Thầy Vệ làm sao vậy? Bị cuồng loạn ư?"
Dạ Đồng đáp: "Không biết. Anh ấy đọc xong báo cáo của mình tám năm trước, sau khi về bèn biến thành như vậy."
"Có lẽ là anh ấy đã hoàn toàn nhận thức được mình hiện tại không được IQ cao siêu như tám năm trước, cảm thấy tự ti sâu sắc?" Diệp Ngữ hỏi.
"Hả? Trước đây anh ấy rất thông minh ư?" Dạ Đồng hỏi ngược.
Diệp Ngữ đặt đồ ăn tiện đường mua về lên bàn: "Thầy Vệ, tôi không quen anh ngơ ngẩn thế này. Nhưng đừng bảo tôi là anh đang nhớ nhung Machiko Ono."
"Hả? Sao cô biết tôi thích Ono?"
Vừa nhắc đến cái tên này, Vệ Lăng bèn tỉnh táo hơn.
"Bộ phim hành động đầu tiên tôi xem trong đời chính là Machiko Ono đến từ điện thoại của anh." Diệp Ngữ bất lực lắc đầu, lấy đồ ăn trong bọc ra, nhét vào miệng Vệ Lăng, "Đừng nói nhảm gì, ăn đi."
"Cô nhét thế này là định cho lợn ăn à?" Vệ Lăng chau mày, nhai vài phát, mắt bừng sáng, "Ế, ăn ngon thật!"
"Không phải tôi đang nuôi lợn ư? Chờ giáo sư về, đặt anh lên cân, thấy bị sút cân, hỏi tội chúng tôi thì sao?" Diệp Ngữ nói.
Vệ Lăng vừa ăn vừa cầm đồ ăn trêu mèo.
Lúc giơ bên này, lúc giơ bên kia.
Nhìn nó huơ móng vuốt hớn hở ra mặt, Vệ Lăng thấy rất buồn cười.
Mỗi khi nó ưỡn thẳng lưng, sắp tóm được đồ ăn, Vệ Lăng bèn di chuyển, cúi đầu rất mau, thơm một phát lên mặt nó.
Sau khi đùa mấy phát, mèo nhỏ bèn nắm bắt được lộ trình của Vệ Lăng, biến thành nó đuổi theo thơm Vệ Lăng.
Vệ Lăng ngoẹo sang bên trái, nó bèn chạy thẳng sang trái, Vệ Lăng ngả sang bên phải, nó cũng hùa theo sang phải.
Có khi Vệ Lăng cố tình lừa nó bằng động tác giả, nhưng dường như nó chưa bao giờ cắn câu, toàn dễ dàng đuổi theo Vệ Lăng.
Diệp Ngữ khoanh tay quan sát bên cạnh, rồi thở dài.
"Sao thế?" Dạ Đồng hỏi.
"Anh ấy với một con mèo mà cũng hôn được thế này? Không phải là giáo sư không ở đây, anh ấy bèn b**n th** đấy chứ?"
"Anh ấy hôn mèo, không hôn chị là được mà?" Dạ Đồng không cho là đúng.
Ăn no rồi, cũng chơi với mèo già nửa tiếng đồng hồ, Vệ Lăng nhắm mắt, khoanh chân hít thở sâu.
Diệp Ngữ buồn cười: "Thầy Vệ, xin hỏi thầy đang tu luyện... Quỳ Hoa Bảo Điển ư?"
"Cô mới tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển ấy! Hôm nay tôi đọc báo cáo của mình tám năm trước, được truyền cảm hứng, quyết định áp dụng xem." Vệ Lăng nhắm mắt nói.
"Áp dụng cái gì?" Diệp Ngữ đưa mắt ra hiệu cho Dạ Đồng, tức là "chắc chắn không phải việc tốt lành"!
"Xem tôi có thể kết nối với hai người hay không." Vệ Lăng vừa nói, vừa dang rộng hai tay, "Hai người có cảm nhận được trong không gian này có một tấm lưới vô hình, kết nối cô, tôi và Dạ Đồng với nhau hay không? Chúng ta có thể ảnh hưởng lẫn nhau..."
Nghe anh nói vậy, Diệp Ngữ nhắm mắt lại, Dạ Đồng cũng bỏ điện thoại xuống.
Sau nửa phút im lặng, Diệp Ngữ nói: "Không phải anh trêu bọn tôi đấy chứ? Tôi chẳng cảm thấy gì cả!"
"Điên à!" Dạ Đồng mò lấy điện thoại, tiếp tục chơi điện tử.
Vệ Lăng thở dài một hơi sâu xa, sờ mèo nhỏ: "Quả nhiên, kết nối gì đó... là việc không thể."
Mười giờ đêm, Diệp Ngữ dọn hết rác trong phòng, lúc đóng cửa cô dặn dò Vệ Lăng: "Ngủ sớm dậy sớm, kẻo suy nhược thần kinh."
