Khi vào nhà chỉ bật một hàng đèn nơi hành lang, giày bốt nam bị vứt xiêu vẹo ở cửa chính, túi nilon siêu thị đầy ắp đồ nằm vương vãi trên sàn nhà, còn Văn Lĩnh và Lư Kinh Hồng đang ôm hôn nhau trên ghế sofa.
Lúc này, Văn Lĩnh đang ngồi trên đùi Lư Kinh Hồng, áo khoác ngoài của cậu đã bị ném xuống đất, quần áo phần thân trên cũng bị đẩy lên quá ngực. Lư Kinh Hồng đang cúi đầu m*t mát một bên đ** ng*c màu da, bên còn lại bị ngón tay anh vân vê trêu đùa, đầu vú dần chuyển sang đỏ sẫm và c**ng c*ng. Văn Lĩnh ngửa cổ trên người anh, th* d*c một cách dồn dập.
Tay Lư Kinh Hồng lần xuống dưới c** th*t l*ng và khóa quần của cậu, khéo léo luồn vào trong ch*m r** v**t v* tính khí đã c**ng c*ng từ lâu của Văn Lĩnh. Văn Lĩnh ôm cổ anh, toàn thân rã rời dán chặt vào anh, nhỏ giọng đòi hỏi: "Nhanh một chút... ưm a..."
Lư Kinh Hồng theo đó đẩy nhanh tốc độ tay, anh kéo quần Văn Lĩnh xuống để lộ nửa mông, một tay tuốt lộng d**ng v*t cậu, một tay tìm đến hậu huyệt còn đang e ấp mà x** n*n vòng quanh. Văn Lĩnh không chịu nổi sự tấn công trước sau cùng lúc như thế, rất nhanh đã không kìm được mà b*n r*. Lư Kinh Hồng bôi hết t*nh d*ch Văn Lĩnh vừa bắn lên hậu huyệt cậu, nhưng chưa cho ngón tay vào sâu mà chỉ chọc ngoáy ở bên ngoài.
Văn Lĩnh vịn cánh tay Lư Kinh Hồng trèo xuống khỏi người anh, cậu bèn lót chiếc áo khoác dày dưới đầu gối rồi quỳ lên, đưa tay c** q**n Lư Kinh Hồng. v*t n*m t*nh thô to căng tràn cùng mùi hương đặc trưng của đàn ông ập vào mặt cậu. Văn Lĩnh l**m môi, ngẩng đầu nhìn vào ánh mắt đang cực lực kìm nén d*c v*ng của Lư Kinh Hồng, cố ý cười với anh: "Em chưa từng ngậm thứ này của anh, em muốn thử."
Nói xong, cậu há to miệng nuốt lấy toàn bộ q** đ**. Lư Kinh Hồng lập tức phát ra tiếng th* d*c khó nhịn, anh phải dùng hết lý trí để kìm nén bản thân không ấn đầu Văn Lĩnh xuống. Văn Lĩnh chưa từng làm chuyện này cho ai, cậu là kẻ chỉ biết hưởng thụ, sẽ không làm những việc tốn sức thế này. Trước đây cậu và Lư Kinh Hồng ở trên giường cũng chưa từng làm đến mức độ này, nhưng ngày hôm nay thì khác, cậu cảm thấy d**ng v*t của Lư Kinh Hồng thật thô to, cứng cáp, và cậu muốn khẩu giao cho anh.
Văn Lĩnh cẩn thận thu răng lại, lưỡi không ngừng đảo quanh đ** kh*c, đầu lưỡi thi thoảng ấn vào lỗ sáo. Cậu cố gắng mở rộng miệng hơn, ngậm thứ đó của Lư Kinh Hồng vào sâu nhất, từng chút từng chút đẩy nhanh tốc độ nuốt nhả. Lư Kinh Hồng liên tục v**t v* gáy cậu, bảo cậu đừng cố ngậm sâu quá kẻo khó chịu. Nhưng Văn Lĩnh chỉ cần nhìn thấy biểu cảm say mê của Lư Kinh Hồng dưới sự hầu hạ của mình là tâm trạng lại kích động, cậu hưng phấn như thể chính mình cũng sắp l*n đ*nh. Cậu nhả d**ng v*t trong miệng ra, chuyển xuống l**m láp hai viên bi tròn ở gốc, ngậm vào miệng rồi bú m*t, đảo lưỡi đến mức bên trên ướt nhẹp nước.
Cậu cảm thấy Lư Kinh Hồng lờ mờ có dấu hiệu sắp bắn, bèn ra sức hoạt động hơn, cố ý thu hẹp khoang miệng để bao bọc lấy q** đ** đang c*ng tr**ng. Lư Kinh Hồng chống tay lên vai cậu muốn cậu lùi ra: "A Lĩnh, anh sắp bắn rồi."
Văn Lĩnh không những không lùi ra mà còn bất ngờ nuốt nhả thật nhanh. Cuối cùng Lư Kinh Hồng bắn thẳng vào trong miệng cậu. Văn Lĩnh nuốt xuống không sót một giọt. Mùi vị này chẳng ngon lành gì, nhưng cậu không hề ghét bỏ. Văn Lĩnh rướn lên hôn môi Lư Kinh Hồng: "Hóa ra anh có mùi vị thế này."
Lư Kinh Hồng bế thốc cậu đi vào phòng ngủ, anh đặt Văn Lĩnh nằm ngửa trên chiếc giường lớn, bản thân cũng đè lên. Anh lấy lọ dầu bôi trơn ở đầu giường, đổ đầy tay rồi bắt đầu nới rộng cho Văn Lĩnh. Lỗ huyệt của Văn Lĩnh lúc này đã ướt nhoe nhoét, cửa động co rụt chờ đợi người xâm nhập. Lư Kinh Hồng dễ dàng đưa một ngón tay vào, chỉ là nơi lâu ngày chưa l*m t*nh vẫn còn rất chặt chẽ, nên anh chưa vội đút ngón thứ hai vào ngay.
Hai đùi Văn Lĩnh như bị tê liệt, cứ buông thõng trên giường. Cậu cảm nhận được phía sau mình lại có thêm ngón tay thứ hai, liên tục ra vào trong tràng đạo chật hẹp. Cậu chỉ biết mở mắt, hít hà và r*n r* không ngừng.
Đợi đến khi Lư Kinh Hồng cuối cùng cũng đưa được ngón tay thứ ba vào, anh bắt đầu đẩy nhanh tốc độ đâm rút, đồng thời còn g*m c*n đ** ng*c đang sung huyết của Văn Lĩnh, k*ch th*ch khiến đùi và eo Văn Lĩnh vặn vẹo trong vô thức.
Lư Kinh Hồng thấy nới rộng cũng hòm hòm rồi, anh mới rút ngón tay ra, định đi lấy bao cao su, nhưng Văn Lĩnh lại giữ tay anh lại: "Không muốn dùng bao, muốn anh đâm vào luôn."
Lư Kinh Hồng bị câu nói này khơi gợi d*c v*ng, bèn dùng tính khí nóng hổi của mình th*c m*nh vào cửa huyệt, cắn tai Văn Lĩnh nói: "Nhìn cho kỹ anh ch*ch em như thế nào."
Từng tấc từng tấc, từ q** đ** đến thân d**ng v*t, hậu huyệt mềm mại nuốt trọn lấy toàn bộ g** th*t. Văn Lĩnh cúi đầu nhìn chằm chằm cảnh tượng này, hưng phấn đến mức suýt chút nữa là muốn bắn ngay lập tức. Cảm giác được Lư Kinh Hồng lấp đầy tuyệt vời đến cực điểm.
Lư Kinh Hồng không cho Văn Lĩnh cơ hội thích nghi, anh kéo rộng hai đùi Văn Lĩnh ra, dồn sức giã vào. d**ng v*t hung hãn đâm rút nhanh và mạnh trong hậu huyệt trơn ướt chật chội, lần nào cũng rút ra toàn bộ rồi lại đâm lút cán, vách trong gắt gao m*t chặt lấy d**ng v*t khi nó rời đi. Sự ma sát tạo nên kh*** c*m mãnh liệt xộc thẳng l*n đ*nh đầu cả hai.
Văn Lĩnh quặp chặt hai chân quanh eo Lư Kinh Hồng, nửa th*n d*** hơi lơ lửng. Cậu bị Lư Kinh Hồng nắc đến mức cơ thể như muốn rã rời, nhưng lại sướng không sao kiềm chế được, chỉ có thể nương theo nhịp điệu của anh mà ưỡn cong người.
Lư Kinh Hồng nắm rõ cơ thể Văn Lĩnh như lòng bàn tay, anh dễ dàng tìm thấy điểm nhạy cảm ẩn sâu trong lỗ huyệt, cứ nhắm ngay chỗ đó mà th*c m*nh. Văn Lĩnh tức khắc bị ép đến trào nước mắt, cửa hậu cũng co rút liên hồi. Cậu ôm chặt cổ Lư Kinh Hồng, mặt đỏ bừng: "Ha a... Kinh Hồng..."
"Sướng không?" Giọng Lư Kinh Hồng khàn đặc vừa hỏi, vừa nghiền trái nghiền phải vào điểm nhạy cảm của cậu, nhịp điệu lúc nhanh lúc chậm.
"Sướng... ưm a... mạnh hơn chút nữa." Văn Lĩnh r*n r* trong cơn mê loạn, cậu muốn Lư Kinh Hồng dùng hết sức lực mà ch*ch cậu, dùng g** th*t c*ng tr**ng lấp đầy mọi khoảng trống trong cơ thể cậu.
Thế nhưng Lư Kinh Hồng lại cố tình nhẹ tay, đâm vào hời hợt như gãi ngứa rồi lại rút ra. Văn Lĩnh bồn chồn trong lòng nên cất tiếng gọi anh. Lư Kinh Hồng đặt hai tay Văn Lĩnh lên ngực của chính cậu: "Bé cưng, tự chơi đ** ng*c cho anh xem."
Văn Lĩnh dù không thỏa mãn nhưng cũng đành làm theo. Cậu chưa từng tự chơi đùa mình như vậy, chỉ đành bắt chước cách Lư Kinh Hồng làm với cậu, rồi kẹp đ** ng*c giữa hai ngón tay mà vân vê. Cảm giác này giúp xoa dịu đôi chút cơn ngứa ngáy trong người. Cậu vừa dùng những ngón tay thon dài không biết xấu hổ trêu đùa đ** ng*c, vừa th* d*c nói với Lư Kinh Hồng: "Vào đi... ch*ch em."
Bản thân Văn Lĩnh chắc chắn không biết dáng vẻ cầu xin của cậu gợi tình đến mức nào. Lư Kinh Hồng cũng không nhịn nữa, bèn ấn chặt eo cậu rồi giã thật mạnh vào hậu huyệt đang co bóp, đâm đến mức lớp thịt đỏ bên trong bị đảo lộn ra ngoài, miệng huyệt ướt át vang lên tiếng nước lép nhép.
Mỗi cú thúc của Lư Kinh Hồng đều trúng ngay điểm nhạy cảm của Văn Lĩnh, khiến cậu phải ngửa cổ r*n r* to tiếng đầy phóng túng. Cứ thế đâm rút gần trăm cái nữa, toàn thân Văn Lĩnh run rẩy vì bị làm đến b*n r*, Lư Kinh Hồng cũng th* d*c một cách nặng nề, rồi xuất toàn bộ vào sâu trong hậu huyệt cậu.
