Vừa bước ra khỏi nhà ga, Văn Lĩnh vừa đi vừa gọi điện ngay cho Lư Kinh Hồng. Thế nhưng đầu dây bên kia lại báo máy đã tắt. Cậu đành vội vàng gọi cho Lư Thiền, nhưng đáp lại cũng chỉ là tiếng máy bận.
Văn Lĩnh cầm điện thoại đứng trơ trọi ở cửa ga, trong lòng ngổn ngang trăm mối cảm xúc. Lúc này cậu mới giật mình nhận ra: Hiểu biết của cậu về Lư Kinh Hồng quá ít ỏi. Ngoài Lư Thiền ra, cậu thế mà chẳng biết thêm bất kỳ người bạn nào của anh. Trong khi đó, Lư Kinh Hồng lại chủ động làm quen với rất nhiều người bên cạnh cậu. Một khi Lư Kinh Hồng không muốn liên lạc với cậu nữa, mối quan hệ giữa họ coi như cắt đứt hoàn toàn.
Lần đầu tiên cậu nhận thức được rằng, hóa ra quyền chủ động trong mối quan hệ này nằm trong tay Lư Kinh Hồng, là do Lư Kinh Hồng vẫn luôn không buông tay. Và cũng chẳng biết từ bao giờ, bản thân cậu cũng đã sớm không thể dứt áo ra đi một cách nguyên vẹn được nữa.
Giữa lúc Văn Lĩnh đang hoang mang không biết làm sao, may thay Lư Thiền cuối cùng cũng gọi lại cho cậu.
"Anh Lĩnh, có chuyện gì thế ạ?"
"Anh không liên lạc được với anh trai em, anh ấy bị sao vậy?"
Giọng Lư Thiền khựng lại một chút rồi nói tiếp: "Là do sức khỏe của người lớn trong nhà có chút vấn đề, nên anh em về quê giúp đỡ rồi. Anh ấy sợ làm phiền anh nên không nói, cũng bảo em đừng nhiều chuyện với anh. Nhưng anh Lĩnh đã hỏi thì em cứ nói thật vậy."
Văn Lĩnh nghe xong thì nhíu mày lại: "Anh ấy về nhà từ bao giờ?"
"Chắc cũng một tuần trước rồi ạ."
"Được, anh biết rồi, có việc gì anh sẽ tìm em sau."
Lư Thiền cảm thấy giọng điệu của Văn Lĩnh có vẻ không tốt lắm nên cũng không nhiều lời, chỉ chêm thêm một câu cuối: "Anh Lĩnh, anh không cần lo lắng quá đâu, anh em không nói với anh chắc là vì anh ấy có thể tự xử lý ổn thỏa được."
Văn Lĩnh chẳng nói gì, có lẽ là mang ý không đồng tình.
Cụ thể là chuyện gì thì hiện tại cậu không rõ, Lư Kinh Hồng có tự xử lý tốt hay không cậu cũng chẳng buồn cân nhắc. Chỉ cần nghĩ đến việc suốt một tuần qua Lư Kinh Hồng có thể phải một mình chạy vạy ngược xuôi, Văn Lĩnh đã thấy khó chịu trong lòng. Cậu cứ lẩm bẩm đi lẩm bẩm lại trong đầu: Sao Lư Kinh Hồng lại không nói cho mình biết? Nghĩ xong lại tự trách: Sao mình không phát hiện ra sớm hơn? Sao mình không hỏi sớm hơn kia chứ?
Cậu cúp máy của Lư Thiền, trong lòng vừa sốt ruột vừa tức giận, lại tiếp tục gọi cho Lư Kinh Hồng. Gọi đến cuộc thứ hai thì kết nối được.
"A Lĩnh?" Lư Kinh Hồng có lẽ khá ngạc nhiên khi Văn Lĩnh chủ động gọi cho mình, giọng nói có phần khàn khàn: "Sao thế, tự dưng lại gọi cho anh?"
"Ừm..." Điện thoại đã kết nối, nghe thấy giọng nói mệt mỏi của Lư Kinh Hồng, những lời cấp bách của Văn Lĩnh ban nãy bỗng chốc tan thành mây khói. Dường như bao nhiêu cảm xúc đều nghẹn lại nơi đầu môi chót lưỡi, cậu lại trở nên bí bách, lời đến miệng rồi mà không sao thốt lên được.
Lư Kinh Hồng thấy cậu im lặng liền tự mình tiếp lời: "Có phải bên em sắp xong việc rồi không, hay là có tình huống gì phải kéo dài thời gian? Thế cũng không sao, đợi anh bận xong đợt này sẽ đến thành phố A tìm em nhé, ở lại lâu một chút chắc cũng được, anh có nhận vài công việc vẽ tranh qua mạng."
Văn Lĩnh cảm thấy những lời của Lư Kinh Hồng chẳng khác nào đòn roi quất vào người mình, giọng điệu của anh càng bình thản, ôn hòa bao nhiêu lại càng khiến cậu đau đớn, bất an bấy nhiêu. Cậu lên tiếng cắt ngang lời đối phương: “Anh đang ở đâu, thành phố N à? Hay là nơi nào khác?”
Lư Kinh Hồng nhất thời im lặng, Văn Lĩnh dồn dập truy hỏi: “Em gọi cho Lư Thiền rồi, em ấy nói anh về nhà rồi, anh đang ở thành phố N phải không?”
Một lúc sau, đầu dây bên kia mới truyền đến tiếng thở dài khe khẽ: “Anh ở thành phố N, không phải cố ý giấu em đâu, đừng giận.”
“Anh đang ở nhà à?” Văn Lĩnh tiếp tục hỏi điều mình muốn biết, rồi lại bồi thêm một câu: “Em không giận anh.” Cho dù có giận thì cậu cũng chẳng có lý do gì để giận Lư Kinh Hồng cả.
“Bây giờ anh đang ở bệnh viện, lát nữa sẽ về nhà.”
“Vậy về đến nhà thì báo em.” Văn Lĩnh vừa nói vừa đi ngược trở lại ga tàu điện ngầm: “Anh cứ lo việc của anh đi, mệt thì về nhà sớm. Em đang ở bên ngoài, đợi em về đến nhà rồi nói chuyện tiếp với anh.”
Văn Lĩnh quay về căn hộ trước, và thu dọn vali đồ đạc của mình, sau đó nhờ Phương Lập Minh gửi hành lý về giúp, sau đó cậu đổi sang tuyến tàu điện ngầm khác ra sân bay, rồi mua vé chuyến bay gần nhất đến thành phố N. Cậu muốn đi tìm Lư Kinh Hồng, ngay lập tức.
Suốt dọc đường đi, cậu không ngừng tự hỏi bản thân liệu có rõ mình đang làm gì không. Câu trả lời của cậu rất dứt khoát: cậu muốn đuổi theo đến bên cạnh Lư Kinh Hồng. Cậu không chịu nổi cảnh Lư Kinh Hồng cứ phải cô đơn một mình mỗi khi có chuyện xảy ra, sau này cậu cũng muốn chiếm một vị trí ở đó. Cuối cùng cậu cũng chịu cúi đầu trước cái quan điểm tình cảm suốt hơn hai mươi năm qua của mình. Có lẽ quan điểm đó không sai, nhưng áp dụng lên người Lư Kinh Hồng thì chắc chắn không phù hợp, bởi vì con người anh luôn tốt đến mức không chê vào đâu được ở mọi phương diện.
Một người như vậy, Văn Lĩnh chịu dâng hai tay nhường cho ai chứ? Cậu đương nhiên chẳng nhường cho ai cả. Ngay trong cuộc điện thoại cách đây không lâu, khoảnh khắc nghe thấy giọng nói đã lâu không gặp của Lư Kinh Hồng, trong lòng Văn Lĩnh bỗng nảy sinh một d*c v*ng chiếm hữu mãnh liệt: cậu muốn con người Lư Kinh Hồng, giống như đói thì muốn ăn, lạnh thì muốn chăn ấm đệm êm, khát thì muốn uống nước... vừa hiển nhiên như lẽ thường lại vừa ngang ngược vô lý.
Văn Lĩnh không phải là kẻ hèn nhát, cậu sẽ không nhát gan đến mức chẳng dám thành thật đối diện với trái tim mình, cũng sẽ không chùn bước không dám tiến lên. Một khi đã đưa ra quyết định thì chẳng có gì phải sợ hãi. Cậu động lòng với Lư Kinh Hồng rồi, nói chính xác hơn là đã động lòng từ lâu lắm rồi. Tình cảm nằm trong mạch ngầm âm thầm cuộn trào, ai mà biết là con sóng nào đã đánh úp cậu ngã nhào trên bãi bồi. Đã vậy thì cứ mạnh dạn mà yêu đi, tuy cậu chưa từng thử, nhưng cũng không đến mức phải sợ đầu sợ đuôi.
Dù sao đối phương cũng là Lư Kinh Hồng, vừa nghĩ đến đây cậu liền có sự tự tin không thể nghi ngờ.
Lúc xuống máy bay thì trời đã về đêm, Văn Lĩnh mới nhận được tin nhắn Lư Kinh Hồng gửi trước đó, nói là đã về đến nhà. Văn Lĩnh bắt taxi đi thẳng từ sân bay đến nhà Lư Kinh Hồng.
Khoảnh khắc nhấn chuông cửa, tim Văn Lĩnh đập loạn nhịp. Cửa được mở ra từ bên trong, Lư Kinh Hồng đứng ở cửa với vẻ mặt đầy kinh ngạc: “A Lĩnh?”
Văn Lĩnh nhanh chóng bước tới một bước, cậu dang rộng vòng tay, dùng sức ôm chặt lấy người đàn ông cao hơn mình một chút ở trước mặt: “Em đến muộn rồi, xin lỗi anh.”
Lư Kinh Hồng ngẩn ra vài giây mới phản ứng lại, khóe miệng anh cong lên thành một nụ cười vui vẻ, cũng dùng sức lực tương đương ôm chặt lấy người trong lòng: “Không sớm không muộn, em đến vừa đúng lúc.”
A, cục cưng của anh, con thú nhỏ đáng yêu của anh đã cam tâm tình nguyện tự chui đầu vào lưới rồi.
Cửa nhà mở toang, họ cứ đứng ôm nhau như thế vài phút ngay cửa ra vào, nơi mà bất cứ lúc nào cũng có thể có người đi qua. Hồi lâu sau, khi Văn Lĩnh lùi ra khỏi vòng tay Lư Kinh Hồng thì mới phát hiện cửa vẫn chưa đóng, cậu bỗng chốc luống cuống, lúng búng nói: “Cửa vẫn chưa đóng...”
“Giờ thì đóng rồi.” Lư Kinh Hồng nắm tay cậu khép cửa lại, cười hờ hững, rồi dẫn Văn Lĩnh đến sofa ngồi xuống, ghé sát vào cậu hỏi chuyện: “Sao tự dưng lại chạy đến chỗ anh thế này, còn không báo trước cho anh biết.”
Văn Lĩnh nhìn thẳng vào mắt anh, thấy đáy mắt anh hằn lên vẻ thâm quầng mệt mỏi: “Lư Thiền nói cũng không rõ ràng, không biết rốt cuộc bên anh xảy ra chuyện gì, anh lại có một mình, nên em đến.”
“Em lo cho anh à?” Lư Kinh Hồng chăm chú nhìn cậu.
“Em lo cho anh.” Văn Lĩnh cũng không chớp mắt nhìn lại anh.
Lư Kinh Hồng nghe được câu trả lời khẳng định này thì rõ ràng vô cùng vui vẻ, chậm rãi giải thích với cậu: “Bà nội anh mắc bệnh cũ, lần này đột nhiên tái phát, nên phải đưa vào viện phẫu thuật, anh về chăm sóc bà một chút.”
Văn Lĩnh gật đầu rồi lại hỏi: “Không nghiêm trọng chứ? Còn bác gái đâu, sao không ở nhà?”
“Không nghiêm trọng lắm, tĩnh dưỡng là được. Mẹ anh vừa đổi ca chăm bệnh với anh rồi, đợi đến chín giờ anh sẽ quay lại đó.” Lư Kinh Hồng đứng dậy sờ trán cậu: “Anh làm đại chút gì cho em ăn tối nhé, lát nữa anh vào viện, em có thể vào phòng anh nghỉ ngơi một lát.”
Văn Lĩnh cũng đứng dậy nắm lấy tay anh: “Anh có đói không?”
Lư Kinh Hồng nói: “Lúc nãy chỉ thấy mệt thôi, đói thì không đói lắm.”
“Vậy thì đừng nấu nữa.” Văn Lĩnh kéo anh đi về phía phòng ngủ: “Em cũng không đói, đói thì gọi đồ ăn ngoài cũng được. Anh nằm nghỉ một lát đi, mệt đến mức mi mắt sụp xuống cả rồi kìa.”
Lư Kinh Hồng ngoan ngoãn đi theo cậu vào phòng ngủ. Anh cởi áo khoác ngoài, chui vào trong chăn nhìn Văn Lĩnh: “A Lĩnh, em ngủ chung với anh nhé?”
Tim Văn Lĩnh đập thịch một cái dồn dập, trong lòng cậu ẩn chứa một sự mong chờ khó tả: “Được.”
Hai người nằm chung trong một ổ chăn, chỉ bật một ngọn đèn ngủ mờ ảo ở đầu giường. Lư Kinh Hồng xoay người về phía Văn Lĩnh, đưa tay đặt lên eo cậu rồi khẽ ôm lấy. Văn Lĩnh lại tự động nhích người lại gần, nép sát vào Lư Kinh Hồng. Bốn mắt nhìn nhau, nhất thời chẳng ai lên tiếng.
Văn Lĩnh chợt nhớ ra một chuyện: “Tin nhắn hôm trước em gửi đó, anh có nhận được không?”
“Tin nhắn gì?”
Văn Lĩnh mím môi: “Thì là... chúc mừng sinh nhật anh ấy mà. Em gửi muộn mất một ngày. Gửi xong nó báo thất bại nên em gửi lại, không biết anh có nhận được không.”
À, tin nhắn đó Lư Kinh Hồng đã thấy ngay lúc đó rồi, chỉ là cố ý không trả lời Văn Lĩnh ngay thôi. Mặt anh tỉnh bơ, làm ra vẻ hơi ngẩn người: “Không nhận được.”
“Ồ...” Văn Lĩnh thất vọng đáp một tiếng, sau đó cũng vươn tay ôm lấy eo Lư Kinh Hồng: “Xin lỗi, em bận quá nên quên mất.” Câu này nói ra chính cậu cũng thấy chột dạ.
Lư Kinh Hồng cố ý hỏi: “Không sao đâu, hay là bù cho anh một món quà nhé?”
“Bây giờ em chẳng chuẩn bị gì cả, đợi về thành phố S em bù cho anh được không?” Văn Lĩnh càng nói càng thấy ngại, nhắc đến chuyện này cậu thấy mình thật đuối lý.
“Không cần chuẩn bị.” Lư Kinh Hồng ghé đầu tới hôn lên môi Văn Lĩnh, dùng đầu lưỡi chậm rãi l**m láp, trêu đùa. Từ khoảnh khắc Văn Lĩnh bước vào cửa, anh đã muốn làm thế này rồi, muốn đè cậu ra sau cánh cửa mà hôn ngấu nghiến. Lần này anh không dừng lại ở mức hời hợt như chuồn chuồn đạp nước nữa, mà đỡ lấy gáy Văn Lĩnh, rồi trao cho cậu một nụ hôn sâu, đầu lưỡi xâm chiếm bên trong khoang miệng Văn Lĩnh.
Ngay khoảnh khắc chạm vào môi anh, Văn Lĩnh đã thấy hơi choáng váng đê mê, nhưng đồng thời nhịp tim cậu cũng đang sôi sục điên cuồng. Cậu cũng dùng sức hôn lại Lư Kinh Hồng, mọi kỹ thuật hôn cậu đều quên sạch, chỉ biết liều mạng, liều mạng hơn nữa mà hôn đáp trả. Mỗi lần đầu lưỡi Lư Kinh Hồng quấn lấy cậu, cậu đều cảm thấy sự thoải mái và sảng khoái không sao tả xiết. Văn Lĩnh không chút phản kháng, thả lỏng toàn thân để mặc Lư Kinh Hồng dùng nụ hôn công lược mình.
Bàn tay v**t v* sau lưng cậu, sự nóng ẩm áp chặt lên môi cậu, hơi thở nặng nề như muốn nuốt chửng lấy cậu. Chỉ vỏn vẹn một nụ hôn sâu thôi mà lại có ma lực khiến cả linh hồn cậu phải run rẩy.
Không biết đã hôn bao lâu, hai bờ môi mới luyến tiếc tách nhau ra. Trên môi vương đầy nước bọt, cả hai cùng th* d*c, cùng nhìn nhau bằng ánh mắt lấp lánh d*c v*ng sâu thẳm.
Lư Kinh Hồng nắm lấy một bàn tay của Văn Lĩnh, đưa lên môi hôn nhẹ một cái: “A Lĩnh.”
Văn Lĩnh mở to đôi mắt sáng long lanh, dùng bàn tay còn rảnh rỗi kia kéo nhẹ cổ áo Lư Kinh Hồng: “Hôn thêm cái nữa đi.”
Thế là hai mái đầu lại kề sát vào nhau. Tiếng môi lưỡi quấn quýt dây dưa cứ thế thiêu đốt không gian tĩnh lặng của căn phòng. Dường như đến tận hôm nay Văn Lĩnh mới hiểu ra, hôn môi với Lư Kinh Hồng lại là một chuyện sung sướng đến nhường nào.
